- Ta cướp của nhà giàu, không vì sự mất mát đó mà gia đình họ đau khổ, những kẻ ta cướp đều là tỷ phú, ta chỉ chia chác của họ chút ít đối với họ không thấm tháp vào đâu. Ta cần làm lại cuộc đời cho mẹ ta sung sướng mà lìa bỏ ý nghĩ oán thù cha tạ Ta cần đem hạnh phúc cho Tường Vân là em nàng. Nàng có thiệt hại gì trong vụ này mà cứ nhất định tìm ra thủ phạm, mong muốn hại ta trước khi cử hành hôn lễ với Tường Vân.. Thật là đáng giận..
Thật ra Tường Linh muốn em gái đừng làm vợ một tên cướp để sau này khỏi khổ vì hậu hoạn. Phi Diệp chỉ hiểu theo địa vị của chàng, chàng không đặt mình vào địa vị khách quan của Tường Linh cho nên hằn học khi thấy xe Tường Linh đậu ở đây.
Phi Diệp đã biết Tường Linh tìm Lâm Huê để làm gì rồi, chàng lo âu vì phen này mà Lâm Huê chỉ định nghi chàng là thủ phạm thì rất nguy cho chàng. Phi Diệp chạy qua nhà ông Lâm Lý với mối lo nghĩ suy tính mông lung, đến nhà hàng Arc En Ciel chàng ghé vô đó ngồi kêu cà phê uống để tính nước đối phó.
Lần này chàng không thể dùng kế đã dùng với Hoàng Yến vì có những đêm dài chàng nhớ tới con bé Hoàng Lan mà hối hận ăn ngủ không yên:
- Kẻ chết là hết.. Nhưng tội nghịêp những đứa trẻ sống không me...
Phi Diệp khó nghĩ thực, chàng suy tính và cố tình nhớ khuôn mặt Lâm Huê xem cô ta xấu hay đẹp và cỡ bao nhiêu tuổi, bởi vì bữa chàng giựt cái cặp chàng đâu có thì giờ ngắm kỹ khuôn mặt cô ta bằng ngắm cái cặp đựng đầy tiền.
Lúc ấy tinh thần chàng chỉ chú trọng đến số tiền năm triệu mà cô Lâm Huê mới lãnh ở ngân hàng ra chớ không hề chú ý xem cô ta là ai.
Giờ đây Phi Diệp ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng trong nhà hàng lạnh, để trí não mông lung suy tính lối thoát.
- Hừ, mình có ba nạn nhân, một đã êm.. Còn hai, nếu Tường Linh cứ nhất định khai thác không chịu buông tha tức Tường Linh chính là thủ phạm tạo nên cái chết của họ chớ không phải tại ta.
Đứng lên với dáng điệu quả quyết, Phi Diệp vui vẻ ra xe, thái độ ung dung không ai có thể nhìn mặt mà tưởng tượng ý nghĩ sát nhân đang xâm chiếm trí óc chàng. Đến gần nhà ông Lâm Lý, Phi Diệp không thấy xe Tường Linh chàng mới ghé một nhà điện thoại gần đó kêu đến:
- A lô xin cho tôi nói chuyện với cô Lâm Huê.
Đó là một cách dò đường, chàng muốn biết Tường Linh đã nói gì với Lâm Huệ Từ đầu giây đằng kia trả lời:
- A lộ. tôi là thư ký, ông chờ một chút tôi kêu cô ấy.
- À, cô thư ký đây à, cô khoan cúp máy nhé, cho tôi hỏi thăm cô Tường Linh còn đó không?
Chương 19:
Cô thư ký vui vẻ trả lời:
- Thưa ông, cô ấy mới về chừng mười phút.
Phi Diệp nói:
- Tôi là bạn thân của cô Tường Linh, tôi có hẹn đến đó cùng một lượt nhưng mắc kẹt thành ra cô ấy về rồi, tôi thật có lỗi quá cô có thể nào cho biết cô Tường Linh tính với cô Lâm Huê tới đâu rồi không?
Có tiếng cô thư ký nhỏ nhẹ thấp giọng hỏi:
- Chuyện vụ cướp phải không? Phi Diệp mừng thầm:
- Phải đó cô.
- À, chuyện đó hình như cô Tường Linh đã biết thủ phạm rồi. Phi Diệp mím môi:
- Hừ, Tường Linh xấu thật, nàng cố tình không ăn được muốn đạp đổ đây mà.. Phi Diệp căm hờn hỏi:
- Đúng.. nhưng chuyện ấy ra sao cô?
Cô thư ký đáp:
- Hình như cô Tường Linh có hẹn cô Lâm Huê ở đâu đó, tôi không chú ý nghe, ông muốn gặp cô không? Chờ tôi lên lầu kêu xuống.
Phi Diệp vội nói:
- Thôi cám ơn, tôi đến nhà cô Tường Linh đây, tôi hỏi cô ấy được rồi.
Phi Diệp toan cúp máy nhưng vội hỏi tiếp:
- Chắc cô Lâm Huê đang sửa soạn đi đâu phải không cô?
- Dạ phải.. thôi chào ông, tôi cũng về đây hết giờ làm việc rồi. Cô thư ký dễ thương cúp máy, Phi Diệp cười buồn quay qua cám ơn chủ nhà rồi ra xe. Chàng vô cùng bối rối vì chưa biết làm quen Lâm Huê bằng cách nào, chàng hiểu không phải với đàn bà nào cũng dùng được kế như đối với góa phụ Hoàng Yến là kẻ đang khao khát tình yêu.
Phi Diệp không còn tin ở mãnh lực của đôi mắt tình tứ của mình có thể thôi miên một cô gái mau chóng như đối với bà Hoàng Yến. Chàng ráng moi trí tìm một cách ngăn cản không cho Lâm Huê bị Tường Linh nhồi sọ để cô ta có thể nhận ra chàng khi gặp nhau.
Một lát sau Phi Diệp tự nhủ:
- Mình không thể chậm trễ hơn Tường Linh được, bây giờ mình phải tìm hiểu xem thường ngày Lâm Huê đi đâu rồi sau đó mình mới tìm gặp cô ta một cách bất ngờ được.
Phi Diệp vạch sẵn chương trình hành động trong trí rồi ung dung ra xe về nhà bà Lệ Hằng. Việc này cần có Lâm phụ giúp, chàng về gặp Lâm thì nói:
- Anh muốn làm quen với cô Lâm Huê con ông Lâm Lý, bây giờ em giúp anh điều tra xem hằng ngày cô ta làm gì đi những đâu và cho anh biết tin gấp. Lâm hỏi:
- Cô con gái ông Lâm Lý thì em biết rõ, khi trước em thường vô Chợ Lớn lấy sữa tươi mỗi ngày. Cô ta quá lứa và không đẹp nên bọn thanh niên hay chọc ghẹo dữ lắm.
Phi Diệp mừng rỡ:
- Em nói sao? Em biết cô Lâm Huê?
Lâm gật đầu cười:
- Cô ấy là con nhà giàu lớn mà ế chồng làm gì tụi em không biết.
- Tại sao cổ ế chồng?
- Tại cổ giàu nên kén chọn đủ điều kiện mới lấy nhưng cổ lại không hiểu rằng nếu đủ điều kiện thì họ kiếm vợ đẹp khó chi mà lại lấy một người như cô ấy. Phi Diệp cười:
- Xấu nhưng giàu thì cũng có người ham mà lấy cô ấy chớ. Lâm giải thích:
Thật ra Tường Linh muốn em gái đừng làm vợ một tên cướp để sau này khỏi khổ vì hậu hoạn. Phi Diệp chỉ hiểu theo địa vị của chàng, chàng không đặt mình vào địa vị khách quan của Tường Linh cho nên hằn học khi thấy xe Tường Linh đậu ở đây.
Phi Diệp đã biết Tường Linh tìm Lâm Huê để làm gì rồi, chàng lo âu vì phen này mà Lâm Huê chỉ định nghi chàng là thủ phạm thì rất nguy cho chàng. Phi Diệp chạy qua nhà ông Lâm Lý với mối lo nghĩ suy tính mông lung, đến nhà hàng Arc En Ciel chàng ghé vô đó ngồi kêu cà phê uống để tính nước đối phó.
Lần này chàng không thể dùng kế đã dùng với Hoàng Yến vì có những đêm dài chàng nhớ tới con bé Hoàng Lan mà hối hận ăn ngủ không yên:
- Kẻ chết là hết.. Nhưng tội nghịêp những đứa trẻ sống không me...
Phi Diệp khó nghĩ thực, chàng suy tính và cố tình nhớ khuôn mặt Lâm Huê xem cô ta xấu hay đẹp và cỡ bao nhiêu tuổi, bởi vì bữa chàng giựt cái cặp chàng đâu có thì giờ ngắm kỹ khuôn mặt cô ta bằng ngắm cái cặp đựng đầy tiền.
Lúc ấy tinh thần chàng chỉ chú trọng đến số tiền năm triệu mà cô Lâm Huê mới lãnh ở ngân hàng ra chớ không hề chú ý xem cô ta là ai.
Giờ đây Phi Diệp ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng trong nhà hàng lạnh, để trí não mông lung suy tính lối thoát.
- Hừ, mình có ba nạn nhân, một đã êm.. Còn hai, nếu Tường Linh cứ nhất định khai thác không chịu buông tha tức Tường Linh chính là thủ phạm tạo nên cái chết của họ chớ không phải tại ta.
Đứng lên với dáng điệu quả quyết, Phi Diệp vui vẻ ra xe, thái độ ung dung không ai có thể nhìn mặt mà tưởng tượng ý nghĩ sát nhân đang xâm chiếm trí óc chàng. Đến gần nhà ông Lâm Lý, Phi Diệp không thấy xe Tường Linh chàng mới ghé một nhà điện thoại gần đó kêu đến:
- A lô xin cho tôi nói chuyện với cô Lâm Huê.
Đó là một cách dò đường, chàng muốn biết Tường Linh đã nói gì với Lâm Huệ Từ đầu giây đằng kia trả lời:
- A lộ. tôi là thư ký, ông chờ một chút tôi kêu cô ấy.
- À, cô thư ký đây à, cô khoan cúp máy nhé, cho tôi hỏi thăm cô Tường Linh còn đó không?
Chương 19:
Cô thư ký vui vẻ trả lời:
- Thưa ông, cô ấy mới về chừng mười phút.
Phi Diệp nói:
- Tôi là bạn thân của cô Tường Linh, tôi có hẹn đến đó cùng một lượt nhưng mắc kẹt thành ra cô ấy về rồi, tôi thật có lỗi quá cô có thể nào cho biết cô Tường Linh tính với cô Lâm Huê tới đâu rồi không?
Có tiếng cô thư ký nhỏ nhẹ thấp giọng hỏi:
- Chuyện vụ cướp phải không? Phi Diệp mừng thầm:
- Phải đó cô.
- À, chuyện đó hình như cô Tường Linh đã biết thủ phạm rồi. Phi Diệp mím môi:
- Hừ, Tường Linh xấu thật, nàng cố tình không ăn được muốn đạp đổ đây mà.. Phi Diệp căm hờn hỏi:
- Đúng.. nhưng chuyện ấy ra sao cô?
Cô thư ký đáp:
- Hình như cô Tường Linh có hẹn cô Lâm Huê ở đâu đó, tôi không chú ý nghe, ông muốn gặp cô không? Chờ tôi lên lầu kêu xuống.
Phi Diệp vội nói:
- Thôi cám ơn, tôi đến nhà cô Tường Linh đây, tôi hỏi cô ấy được rồi.
Phi Diệp toan cúp máy nhưng vội hỏi tiếp:
- Chắc cô Lâm Huê đang sửa soạn đi đâu phải không cô?
- Dạ phải.. thôi chào ông, tôi cũng về đây hết giờ làm việc rồi. Cô thư ký dễ thương cúp máy, Phi Diệp cười buồn quay qua cám ơn chủ nhà rồi ra xe. Chàng vô cùng bối rối vì chưa biết làm quen Lâm Huê bằng cách nào, chàng hiểu không phải với đàn bà nào cũng dùng được kế như đối với góa phụ Hoàng Yến là kẻ đang khao khát tình yêu.
Phi Diệp không còn tin ở mãnh lực của đôi mắt tình tứ của mình có thể thôi miên một cô gái mau chóng như đối với bà Hoàng Yến. Chàng ráng moi trí tìm một cách ngăn cản không cho Lâm Huê bị Tường Linh nhồi sọ để cô ta có thể nhận ra chàng khi gặp nhau.
Một lát sau Phi Diệp tự nhủ:
- Mình không thể chậm trễ hơn Tường Linh được, bây giờ mình phải tìm hiểu xem thường ngày Lâm Huê đi đâu rồi sau đó mình mới tìm gặp cô ta một cách bất ngờ được.
Phi Diệp vạch sẵn chương trình hành động trong trí rồi ung dung ra xe về nhà bà Lệ Hằng. Việc này cần có Lâm phụ giúp, chàng về gặp Lâm thì nói:
- Anh muốn làm quen với cô Lâm Huê con ông Lâm Lý, bây giờ em giúp anh điều tra xem hằng ngày cô ta làm gì đi những đâu và cho anh biết tin gấp. Lâm hỏi:
- Cô con gái ông Lâm Lý thì em biết rõ, khi trước em thường vô Chợ Lớn lấy sữa tươi mỗi ngày. Cô ta quá lứa và không đẹp nên bọn thanh niên hay chọc ghẹo dữ lắm.
Phi Diệp mừng rỡ:
- Em nói sao? Em biết cô Lâm Huê?
Lâm gật đầu cười:
- Cô ấy là con nhà giàu lớn mà ế chồng làm gì tụi em không biết.
- Tại sao cổ ế chồng?
- Tại cổ giàu nên kén chọn đủ điều kiện mới lấy nhưng cổ lại không hiểu rằng nếu đủ điều kiện thì họ kiếm vợ đẹp khó chi mà lại lấy một người như cô ấy. Phi Diệp cười:
- Xấu nhưng giàu thì cũng có người ham mà lấy cô ấy chớ. Lâm giải thích:

