Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2290
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô bình tĩnh bước vào, từ khóe mắt liếc thấy chủ tịch mới nhậm chức vươn tay chỉ về chỗ tiếp khách, coi như không nhìn thấy, tới ngồi luôn ở chiếc ghế da trước bàn làm việc. Đây mới là chỗ báo cáo công việc, cấp dưới ngồi ở chỗ tiếp khách từ trước đến nay đều không đúng quy tắc. Huống hồ, trên bàn có một kẹp tài liệu màu đen, bên cạnh đặt bút, mỗi tài liệu của bọn họ đều được đánh dấu màu, từ nhãn màu cô có thể nhận ra đó là bảng lý lịch nhân viên. Rõ ràng vừa nãy anh vẫn luôn ngồi ở đây tiếp từng quản lý nhân viên cấp cao của Hoa Áo.

Trình Thiếu Thần ngồi xuống đối diện cô, cách nhau một bàn làm việc rất rộng, sau đó lật kẹp tài liệu ra, cúi đầu nhìn hồ sơ, rồi ngẩng đầu, khẽ mím môi nhìn cô, hệt như đang kiểm tra xem bức ảnh trong hồ sơ và người thật giống nhau bao nhiêu.

"Họ tên: Thẩm An Nhược, chức vụ: Trợ lý Tổng giám đốc, thuộc bộ phận: Văn phòng Tổng giám đốc." Thẩm An Nhược cảm thấy hành động vừa nãy của anh rất thú vị, hệt như đang đóng kịch, ngay lập tức phối hợp cùng: "Sếp Trình, chào mừng anh."

Trình Thiếu Thần cười cười, cô nhìn không hiểu lắm: "Đây là lời chào mừng không sáng tạo nhất từ sáng đến giờ anh nghe thấy đấy."

Thẩm An Nhược cũng cười áy náy, không biết nói gì, cô vốn không có gì để nói.

Sếp Trình tôn kính lại cúi đầu đọc hồ sơ của cô. Con người nhạt nhẽo của cô thực ra chỉ cần dùng vài trăm chữ là có thể tóm gọn, cũng không biết anh xem gì mà chăm chú thế, Thẩm An Nhược lại cúi đầu nghịch ngón tay. Phía đối diện bỗng nhiên vang lên tiếng nói, cô đang ngơ ngẩn, liền giật nảy mình.

"Anh đã nhờ chú Trương Hiệu Lễ giải thích với em rồi, đây là một vụ mua bán thương mại rất thuần túy." Cuối cùng Trình Thiếu Thần cũng mở lời, thái độ vô cùng đứng đắn.

"Em hiểu. Anh không cần phải giải thích lần nữa đâu."

Anh mặc âu phục màu xám đậm, sơ mi hoa văn chìm màu trắng, cà vạt xám nhạt, cả bộ quần áo không tìm ra nổi một nếp nhăn, dáng vẻ hơi xa lạ. Thẩm An Nhược nhớ lại, trừ cuối tuần ra, hầu hết thời gian anh đều mũ áo chỉnh tề như thế này, nhưng ngày trước chỉ toàn nhìn thấy anh ăn mặc chỉn chu đi ra ngoài, hoặc vẫn như vậy trở về nhà chứ chưa từng thấy lúc anh làm việc, chi li mà nói, lần trước gặp trong phòng làm việc của tổng giám đốc Trương là lần đầu tiên, nhưng lúc đó cô kinh ngạc quá đỗi nên không để ý kỹ.

"Vì thế, anh hi vọng em đừng vì chuyện này mà cảm thấy phiền phức." Hình như anh đang cân nhắc câu chữ, bổ sung thêm, "Một tháng chắc anh chỉ xuất hiện ở phòng làm việc không quá hai lần, em sẽ không phải thấy anh thường xuyên đâu."

Thẩm An Nhược nhìn thẳng vào anh, hơi ngẩn ngơ. Chiếc cà vạt màu xám nhạt anh thắt, trong tủ quần áo ở nhà cũng có một cái, anh có rất nhiều cà vạt, ngày trước tháo ra ở đâu là tiện tay quăng luôn ở đó, đều là cô thu dọn. Khi ly hôn, ngoài chiếc anh đang thắt ra, những chiếc còn lại đều không mang theo. Thật dở hơi, anh thà mua lại hết đồ đạc, cũng không chịu nhờ người đi lấy lại đồ cho mình.

Cô không nói một lời khiến Trình Thiếu Thần bối rối, sau đó lại cất tiếng: "Từ phía cá nhân anh... cho dù là công hay tư, anh vẫn mong em có thể ở lại."

"Hả?" Thực ra không phải cô cố ý, Thẩm An Nhược từ nhỏ đã có một tật xấu, lúc nào không khí căng thẳng nhất, tâm trí cô lại trôi đi đâu mất.

Có lẽ Trình Thiếu Thần nghĩ rằng cô đang định cãi lại, cầm chiếc bút trên bàn lên, kẹp vào ngón giữa sau đó lại buông xuống, dừng khoảng ba giây rồi nói tiếp: "Đương nhiên, nếu em thật sự cảm thấy hoàn cảnh bây giờ làm em khó xử, anh sẽ cố hết khả năng của mình giới thiệu em đến nơi em muốn tới."

Ý của câu nói này cô thực sự đã hiểu rõ.

Cô cúi đầu nhìn tay mình, lại ngẩng đầu, thái độ khiêm tốn, giọng nói nhẹ nhàng: "Thứ lỗi cho em hỏi một câu vô lễ, đây là quyền lợi chung của tất cả nhân viên anh gặp hôm nay, hay là chỉ là quyền lợi của một mình em được hưởng vậy?"

Trình Thiếu Thần im lặng nhìn cô, không nói gì, ánh mắt khiến người ta không tài nào hiểu nổi.

Anh đang cố tình tạo bầu không khí căng thẳng, Thẩm An Nhược quyết định rút quân ngay, không dây dưa nữa, miễn cho phải bại trận trong ê chề.

"Em biết rồi, rất cảm ơn anh, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc." Cô đột nhiên đứng dậy, cúi người chào, "Làm phiền anh rồi, em nghĩ mình nên đi thôi."

Cô cố tình đổi trắng thành đen, tự ý đi luôn, Trình Thiếu Thần chưa kịp nói câu "Anh còn chưa cho em đi" đã là tốt bụng lắm rồi, chẳng lẽ cô còn mong anh đứng dậy mỉm cười tiễn cô đi sao, mau mau chuồn khỏi chỗ nguy hiểm này là tốt nhất, ai quan tâm lịch sự với kiềm chế cơ chứ.

Thẩm An Nhược đã ra đến cửa, đặt tay lên nắm cửa, nghe thấy sếp lớn sau lưng từ tốn nói: "Xin em hãy cân nhắc kĩ, anh và Tổng giám đốc Trương đều mong em có thể ở lại."

"Vâng, em sẽ làm như thế." Thẩm An Nhược không quay đầu lại.

Thẩm An Nhược quay về phòng làm việc, xé lá đơn từ chức luôn nắm trong tay đã thấm mồ hôi, thành bốn mảnh, vứt vào sọt rác.

Thái độ của anh thật khó dò, giọng điệu cũng vậy, khiến người ta không đoán nổi dụng ý thật sự. Nếu anh thật sự muốn cô đi, cô còn lâu mới đưa đơn từ chức để anh như ý; nếu anh không có ý đó thì việc đệ đơn xin từ chức lúc này sẽ thật là vô lễ, ít nhất cũng làm giảm bớt oai phong của cô trước khi chính thức bước lên sàn đấu. Tóm lại là chỉ vì tên bụng dạ thâm sâu này, suốt ngày thích giả làm chúa cứu thế từ bi cứu khổ cứu nạn, kết quả hại cô chẳng thế nào bình thường nổi.

Prev 1 ... 150 151 152 153 154 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000465
Insane