XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2263
- Tình trạng: Hoàn thành
"Rất lâu rồi, năm anh học lớp Mười hai. Bà bị xuất huyết não, quá bất ngờ, nhà anh không ai kịp chuẩn bị gì." Anh lặng lẽ thở dài, "Thế cũng tốt, không phải chịu quá nhiều đau đớn, chỉ một chút thôi."

"Ông nội em cũng thế, ông qua đời lúc em học lớp Mười hai." Thẩm An Nhược nhìn ra ngoài bầu trời, thực ra nhìn không thấy rõ, giọng cô có chút bùi ngùi, "Gần đây mấy người bạn thân xảy ra chuyện, ung thư, tai nạn giao thông, có người còn gặp cả cướp. Hai tuần trước em phải đến bệnh viện ba lần rồi. Sống quả không dễ dàng gì."

Cô dần cảm thấy buồn ngủ, lại nghe Trình Thiếu Thần nói: "Người anh đẹp trai của em dạo này cũng nằm viện rồi. Em biết chưa?"

"Ai?" Trong một thoáng cô chưa thể phản ứng lại.

"Giang Hạo Dương."

Mỗi lần cái tên này được thốt ra từ miệng anh, cảm giác đều vô cùng kỳ lạ. Thẩm An Nhược khựng lại một lúc lâu rồi nói: "Ừ". Nghĩ một hồi hỏi tiếp: "Sao anh biết? Có nặng lắm không?"

"Không nguy hiểm như những người bạn kia." Anh nói đơn giản.

Thẩm An Nhược không nói thêm gì nữa.

"Mai em có muốn về sớm một chút để qua thăm anh ta không?"

"Cũng được."

"Sáng mai chúng ta đi."

"Không phải sáng mai anh còn việc ở đây sao? Anh cứ ở lại đi, em tự về được." Thẩm An Nhược lật người quay lưng về phía anh ngủ.

Phải rất lâu sau, Thẩm An Nhược nửa tỉnh nửa mơ, loáng thoáng nghe thấy Trình Thiếu Thần thấp giọng nói, hình như đang tự nói với mình nhưng vẫn vang đến tai cô: "Hung hăng, ngang ngược."

Cô vốn định giả vờ không nghe thấy nhưng đã tỉnh ngủ nên trở mình đạp anh một phát: "Anh thích gây sự à? Trước đây, lúc anh cùng cô Tử Yên nào đó vờn nhau, em có nói gì không?"

"Em đừng vu oan, ai với ai vờn nhau hả?"

Thẩm An Nhược hứ một cái.

Trình Thiếu Thần ngồi dậy: "Anh với cô ấy chỉ là bạn bè, anh đã nói với em rồi, em không tin anh cũng chịu." Lúc nửa ngủ nửa thức, giọng anh rất thấp, lại hơi khàn khàn, nghe thật dễ chịu, nhưng anh lại cố ý thêm một câu: "Trong sáng hơn em với anh ta."

Thẩm An Nhược cũng bật dậy rất nhanh, ấm ức vô cùng, cô định mở miệng nhưng lại nhịn được. Không khí trong phòng trầm lắng nặng nề, cuối cùng cô nói: "Cô bạn học của anh đi đâu rồi? Lâu lắm không nghe được tin tức gì."

"Về Pháp rồi, định cư bên đó luôn."

"À, thảo nào." Thẩm An Nhược thấp giọng rồi lại nằm xuống.

"Thẩm An Nhược, em có ý gì?"

"Em có ý là thảo nào lâu lắm em không gặp chị ấy, trước đây chúng em hay vô tình gặp nhau. Thế anh nghĩ em có ý gì? Em đâu có điếc, việc gì anh phải lớn tiếng như vậy? Thôi ngủ đi, em không muốn cãi nhau với anh."

Thật bực mình, chẳng muốn ngủ nữa. Không khí càng ngột ngạt hơn trước. Thẩm An Nhược nhắm mắt đếm nhịp tim của mình, Trình Thiếu Thần cũng xoay người lại, xem ra không muốn ngủ, anh nói, giọng mềm mỏng hơn mọi khi, lại hơi mơ màng: "Anh cứ nghĩ... Thẩm An Nhược, lúc đó em kiên quyết ra đi, không lẽ là liên quan đến Tần Tử Yên?"

Cô định giả vờ ngủ, coi như không nghe thấy nhưng lại thấy rằng giả vờ ngủ còn khó hơn trả lời câu hỏi của anh.

"Lẽ nào anh cho rằng chúng ta chia tay là vì người khác? Em chưa từng nghi ngờ mối quan hệ của hai người, dựa vào hiểu biết của em về anh thì cũng không đến nỗi chẳng biết phân biệt như thế. Nếu nói em để bụng thì cũng chỉ là vì em cần một cái cớ."

"Cái cớ để rời xa anh? Cái cớ này của em thật..."

"Anh không phải cũng thế sao? Rõ ràng biết em và Giang Hạo Dương căn bản không có gì nhưng cứ thích lấy anh ấy ra để chọc em, bởi vì chọc tức được em là anh vui."

Không khí trong phòng quá ngột ngạt. Bọn họ cứ như đang đánh cờ, câu nào nói ra cũng suy tính rất kĩ.

"Tại sao lại phải chia tay? Anh nghĩ em luôn tự tìm được niềm vui cho mình, cái gì cũng không cần, cái gì cũng không để tâm, rất khéo léo, thỉnh thoảng chỉ làm mình làm mẩy chút chút. Anh vẫn nghĩ đó mới là trạng thái bình thường nhất của chúng ta."

"Anh nghĩ vậy sao? Còn em thấy hôn nhân của chúng ta ngày càng nhạt nhẽo, mỗi bước như đang dò dẫm trong ruộng bông, xung quanh là bong bóng xà phòng, lúc nào cũng nửa mơ nửa thật, vậy mà cứ muốn ràng buộc lẫn nhau. Cho dù chưa từng có ảo tưởng về hôn nhân, em cũng nghĩ không nên theo cách mà chúng ta đã từng thử. Có lúc em định thay đổi, sau lại nghĩ càng cố thay đổi lại càng thảm, thà rằng ly hôn, tốt cho anh và cũng tốt cho em."

"Em đã biết rõ như vậy, thế sao còn bỏ đi?"

Prev 1 ... 165 166 167 168 169 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000867