Trước đây Trình Thiếu Thần trêu cô, nói trên giường là nơi cô ít tỏ ra cứng đầu khó chiều nhất. Thẩm An Nhược rất không tình nguyện mà thừa nhận, đây là cách giao tiếp ít gặp trở ngại nhất của hai người. Vì lúc ấy anh luôn tập trung và tích cực, không hề che giấu cảm xúc, còn cô lại trở nên đơn giản và thẳng thắn. Nếu Trình Thiếu Thần làm cô khó chịu hay không thoải mái, cô cũng cào cấu khiến anh không dễ chịu, nhưng nếu anh nhẹ nhàng thân mật, cô cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo như một chút thỏ con.
Thực tình cuộc đối thoại hôm đó khiến Thẩm An Nhược tự thấy chộc dạ, Trình Thiếu Thần thật lòng thật dạ muốn cầu hôn, cô lại cố ý để sự việc loạn lên. Vì thế mấy ngày liền cô dịu dàng nhu thuận nhưng Trình Thiếu Thần không hề cảm kích, lại còn thường xuyên làm cô tím mặt.
Đàn ông đúng là cưng chiều không được, nhượng bộ cũng không xong, hé ra chút ánh sáng là lại được dịp lấn tới. Thẩm An Nhược ngày càng phát hiện ra sự kháng cự của mình mặc dù không phân biệt phải trái nhưng vẫn luôn là sự lựa chọn đúng đắn. Đến phút chột dạ ban nãy cô cũng nhanh chóng tìm cách quên đi.
**** Tôi là đường phân cách của vết thương tích tụ trong lòng ***
Ví dụ như một tối, Trình Thiếu Thần đang hết sức chăm chú xem bản vẽ của mình, các bức vẽ được bày đầy trên chiếc ghế con trước sofa. Ở trong bếp Thẩm An Nhược dùng thìa múc từng miếng dưa hấu ép lấy nước, thò đầu ra hỏi: "Anh muốn cho đá vào nước ép dưa hấu không?"
Mãi không thấy động tĩnh gì. Cô hỏi lại lần nữa nhưng anh không đáp nên đành nói: "Vậy anh thích nước nho ép không?", mặc dù nước nho là một thứ rất khó ép, nếu anh thích thật thì cô khổ đây. Vậy mà cũng không thấy anh nói gì.
Thẩm An Nhược tức giận tới cạnh anh, dùng thìa gõ vào đầu anh một cái: "Này!"
Lần này Trình Thiếu Thần mới trả lời: "Đừng đánh vào đầu anh." Anh rất ghét người khác động vào đầu và tóc mình.
"Anh làm trò gì thế hả? Đồ quỷ bụng dạ hẹp hòi."
"Người bị cự tuyệt không phải là em, đương nhiên em có thể giả bộ rộng lượng." Trình Thiếu Thần không ngẩng đầu, tiếp tục xem bản vẽ.
Thẩm An Nhược hừ một tiếng: "Anh oan ức quá nhỉ, cứ như thể kiếp này anh chưa bị từ chối lần nào vậy."
"Dĩ nhiên là có rồi nhưng bị một người năm lần bảy lượt từ chối mà em vẫn còn muốn anh phải vui vẻ cười nói sao?"
"Nếu anh thấy bất công thì cứ từ chối em đi."
"Đi làm việc của em đi, đừng làm phiền anh, sao mà nhạt nhẽo thế."
"Rốt cục anh uống nước dưa hấu hay nước nho?"
"Không uống."
"Anh xem, anh cũng từ chối em mấy lần, em có bao giờ so đo với anh đâu. Thế nào? Thấy trong lòng dễ chịu hơn chưa?"
Trình Thiếu Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu, liếc xéo cô: "Chẳng cảm thấy gì cả. giờ anh bị em làm ầm ĩ phát phiền thôi."
Mẹ Thẩm An Nhược gọi điện hỏi kì nghĩ dài này cô về nhà không, sau một hồi nói chuyện phiếm bỗng hỏi: "Thiếu Thần về nước cũng lâu rồi, con vẫn thường xuyên gặp nó chứ?"
Thẩm An Nhược chột dạ mất mấy giây: "Mẹ, mẹ nhắc đến anh ấy làm gì?"
"Gần đây An Khải có mua lại một nhà hàng, đó có phải nơi con làm việc không?" Bà Lâm Chiến Vân nói xong, lại bổ sung thêm, "Sao lại trùng hợp thế chứ? Thằng bé này thật có lòng."
"Từ lúc nào mẹ đổi sang xem bản tin tài chính vậy? Mẹ cho rằng anh ta vì con mà mua lại công ty của con sao? Mẹ không phải gà mái vàng, làm sao sinh ra được cô con gái đáng giá như vậy chứ."
Mẹ An Nhược trách: "Con gái đâu mà trái tính trái nết, con không còn quan hệ với người ta thì sao phải can dự việc mẹ quan tâm tin tức của nó? Tốt xấu gì cũng từng là con của mẹ", rồi lại tiếp tục, "Thiếu Thần hiểu chuyện hơn con, ở nước ngoài mà thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi thăm bố mẹ, lần trước còn hỏi bố con mấy tháng nữa thì nghỉ hưu, có muốn qua đó giúp bạn nó không. Bạn nó mở xưởng đóng tàu, đang tìm người giám sát công việc. Áp lực không nhiều như công việc hiện giờ của bố, lương cũng rất hậu."
"Công việc nhẹ nhàng mà lương cao, ở đâu có chuyện tốt thế? Bố sắp về hưu rồi, để bố ở nhà nghỉ ngơi đi mẹ, bố mẹ cũng đâu thiếu tiền. Hơn nữa còn có con mà." Tên quỷ này, yên tâm làm sao nổi chứ.
"Bố con đâu có thuộc dạng người thích nghỉ ngơi, để ông ấy ở nhà không có việc gì làm sẽ buồn chết mất. hơn nữa, cách chỗ con cũng gần. Đúng là một thằng bé cẩn thận, con mới là đứa chẳng biết tốt xấu gì."
Thẩm An Nhược nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài, Trình Thiếu Thần đang nói chuyện với chú Nhậm trong vườn hoa của biệt thự, thấy cô đang nhìn mình, anh vẫy tay: "Em xuống đây xem, chỗ hoa này nở lạ quá."
Chết thật, dù cô rất nhanh tay bịt tai nghe lại nhưng bà Thẩm tai thính mắt tinh vẫn hỏi: "Vừa nãy là ai vậy? Giọng này hình như..."
"Đồng nghiệp. Hôm nay con trực ở công ty." Thẩm An Nhược nhanh nhảu đáp rồi chuyển sang chủ đề khác. May là hôm nay có gió, giọng anh vọng đến từ xa nên không được rõ ràng.
Mấy hôm sau bà Thẩm lại gọi điện bảo con gái không phải về nhà, vì bà cùng bố cô sẽ đi du lịch. Hai ông bà già từ lúc nào lại lãng mạn thế nhỉ? Thẩm An Nhược lòng đầy nghi vấn, đinh ninh là trò quỷ của Trình Thiếu Thần nhưng lại không tìm ra sơ hở nào cả.
Thực tình cuộc đối thoại hôm đó khiến Thẩm An Nhược tự thấy chộc dạ, Trình Thiếu Thần thật lòng thật dạ muốn cầu hôn, cô lại cố ý để sự việc loạn lên. Vì thế mấy ngày liền cô dịu dàng nhu thuận nhưng Trình Thiếu Thần không hề cảm kích, lại còn thường xuyên làm cô tím mặt.
Đàn ông đúng là cưng chiều không được, nhượng bộ cũng không xong, hé ra chút ánh sáng là lại được dịp lấn tới. Thẩm An Nhược ngày càng phát hiện ra sự kháng cự của mình mặc dù không phân biệt phải trái nhưng vẫn luôn là sự lựa chọn đúng đắn. Đến phút chột dạ ban nãy cô cũng nhanh chóng tìm cách quên đi.
**** Tôi là đường phân cách của vết thương tích tụ trong lòng ***
Ví dụ như một tối, Trình Thiếu Thần đang hết sức chăm chú xem bản vẽ của mình, các bức vẽ được bày đầy trên chiếc ghế con trước sofa. Ở trong bếp Thẩm An Nhược dùng thìa múc từng miếng dưa hấu ép lấy nước, thò đầu ra hỏi: "Anh muốn cho đá vào nước ép dưa hấu không?"
Mãi không thấy động tĩnh gì. Cô hỏi lại lần nữa nhưng anh không đáp nên đành nói: "Vậy anh thích nước nho ép không?", mặc dù nước nho là một thứ rất khó ép, nếu anh thích thật thì cô khổ đây. Vậy mà cũng không thấy anh nói gì.
Thẩm An Nhược tức giận tới cạnh anh, dùng thìa gõ vào đầu anh một cái: "Này!"
Lần này Trình Thiếu Thần mới trả lời: "Đừng đánh vào đầu anh." Anh rất ghét người khác động vào đầu và tóc mình.
"Anh làm trò gì thế hả? Đồ quỷ bụng dạ hẹp hòi."
"Người bị cự tuyệt không phải là em, đương nhiên em có thể giả bộ rộng lượng." Trình Thiếu Thần không ngẩng đầu, tiếp tục xem bản vẽ.
Thẩm An Nhược hừ một tiếng: "Anh oan ức quá nhỉ, cứ như thể kiếp này anh chưa bị từ chối lần nào vậy."
"Dĩ nhiên là có rồi nhưng bị một người năm lần bảy lượt từ chối mà em vẫn còn muốn anh phải vui vẻ cười nói sao?"
"Nếu anh thấy bất công thì cứ từ chối em đi."
"Đi làm việc của em đi, đừng làm phiền anh, sao mà nhạt nhẽo thế."
"Rốt cục anh uống nước dưa hấu hay nước nho?"
"Không uống."
"Anh xem, anh cũng từ chối em mấy lần, em có bao giờ so đo với anh đâu. Thế nào? Thấy trong lòng dễ chịu hơn chưa?"
Trình Thiếu Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu, liếc xéo cô: "Chẳng cảm thấy gì cả. giờ anh bị em làm ầm ĩ phát phiền thôi."
Mẹ Thẩm An Nhược gọi điện hỏi kì nghĩ dài này cô về nhà không, sau một hồi nói chuyện phiếm bỗng hỏi: "Thiếu Thần về nước cũng lâu rồi, con vẫn thường xuyên gặp nó chứ?"
Thẩm An Nhược chột dạ mất mấy giây: "Mẹ, mẹ nhắc đến anh ấy làm gì?"
"Gần đây An Khải có mua lại một nhà hàng, đó có phải nơi con làm việc không?" Bà Lâm Chiến Vân nói xong, lại bổ sung thêm, "Sao lại trùng hợp thế chứ? Thằng bé này thật có lòng."
"Từ lúc nào mẹ đổi sang xem bản tin tài chính vậy? Mẹ cho rằng anh ta vì con mà mua lại công ty của con sao? Mẹ không phải gà mái vàng, làm sao sinh ra được cô con gái đáng giá như vậy chứ."
Mẹ An Nhược trách: "Con gái đâu mà trái tính trái nết, con không còn quan hệ với người ta thì sao phải can dự việc mẹ quan tâm tin tức của nó? Tốt xấu gì cũng từng là con của mẹ", rồi lại tiếp tục, "Thiếu Thần hiểu chuyện hơn con, ở nước ngoài mà thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi thăm bố mẹ, lần trước còn hỏi bố con mấy tháng nữa thì nghỉ hưu, có muốn qua đó giúp bạn nó không. Bạn nó mở xưởng đóng tàu, đang tìm người giám sát công việc. Áp lực không nhiều như công việc hiện giờ của bố, lương cũng rất hậu."
"Công việc nhẹ nhàng mà lương cao, ở đâu có chuyện tốt thế? Bố sắp về hưu rồi, để bố ở nhà nghỉ ngơi đi mẹ, bố mẹ cũng đâu thiếu tiền. Hơn nữa còn có con mà." Tên quỷ này, yên tâm làm sao nổi chứ.
"Bố con đâu có thuộc dạng người thích nghỉ ngơi, để ông ấy ở nhà không có việc gì làm sẽ buồn chết mất. hơn nữa, cách chỗ con cũng gần. Đúng là một thằng bé cẩn thận, con mới là đứa chẳng biết tốt xấu gì."
Thẩm An Nhược nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài, Trình Thiếu Thần đang nói chuyện với chú Nhậm trong vườn hoa của biệt thự, thấy cô đang nhìn mình, anh vẫy tay: "Em xuống đây xem, chỗ hoa này nở lạ quá."
Chết thật, dù cô rất nhanh tay bịt tai nghe lại nhưng bà Thẩm tai thính mắt tinh vẫn hỏi: "Vừa nãy là ai vậy? Giọng này hình như..."
"Đồng nghiệp. Hôm nay con trực ở công ty." Thẩm An Nhược nhanh nhảu đáp rồi chuyển sang chủ đề khác. May là hôm nay có gió, giọng anh vọng đến từ xa nên không được rõ ràng.
Mấy hôm sau bà Thẩm lại gọi điện bảo con gái không phải về nhà, vì bà cùng bố cô sẽ đi du lịch. Hai ông bà già từ lúc nào lại lãng mạn thế nhỉ? Thẩm An Nhược lòng đầy nghi vấn, đinh ninh là trò quỷ của Trình Thiếu Thần nhưng lại không tìm ra sơ hở nào cả.

