Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2256
- Tình trạng: Hoàn thành
Bọn cô ngồi chưa được bao lâu thì có tiếng chuông reo. Giang Hạo Dương tự mình ra mở cửa, hai người ngồi trong phòng không ra ngoài chào hỏi. Người đến là một cô gái trẻ tuổi, chỉ nói mấy câu liền đi luôn, tổng cộng chưa đến hai phút.

Giang Hạo Dương trở lại vẻ mặt rất bình thản, Hạ Thu Nhạn cười trêu anh: "Anh à, anh đang có vận đào hoa đấy sao."

"Vớ vẩn." Anh cười nhạt quay sang Thẩm An Nhược, cô vội vàng cụp mắt xuống.

Căn phòng này dành cho đàn ông độc thân, vì thế không cách âm, trong phòng cũng có thể nghe thấy bên ngoài nói chuyện.

Cô gái nói: "Quần áo để thay của anh, còn có cả sách, quyển cuối cùng anh cần em vẫn chưa tìm thấy. Em nấu canh cho anh đó, tay nghề cũng tạm được thôi. Em nhớ lần trước anh nói dì Vương nấu canh chán quá."

"Làm phiền em quá, thật ra để người trong cục về lấy hộ anh là được."

"Tiện đường thôi mà, không vấn đề gì đâu. Em không ở lại lâu nữa. Sếp của bọn em mở cuộc họp đột xuất, em phải về công ty đây."

"Bây giờ bọn em hẳn là rất bận, đừng để ảnh hưởng đến công việc của em."

"Không sao. Sếp em đã bảo rồi, hiếm khi có thể quang minh chính đại qua lại với lãnh đạo cấp cao thế này, nhất định phải đón tiếp tử tế, cố gắng hết sức lấy lòng, không lúc nào không thể hiện thành ý, phải coi đó là việc quan trọng nhất mà làm. Em nhận lệnh làm việc thôi, vì thế anh không cần phải khách sáo đâu."

"Hóa ra anh ta cũng có thể nói câu dài như thế đấy. Nhưng câu này nghe có vẻ không được tự nhiên cho lắm." Giang Hạo Dương cười.

"Anh hiểu anh ấy mà, anh ấy không giỏi thể hiện tình cảm với người khác, đây chắc cũng được coi là cố gắng của anh ấy rồi ạ." Cô gái cười rúc rich, rồi rời đi luôn.

Trái đất này nhỏ thật, hóa ra là trợ lý Đàm Phân của Trình Thiếu Thần. Số lần bọn cô gặp nhau không nhiều lắm, nhưng Thẩm An Nhược quá quen với giọng nói của Đàm Phân, cô ấy có giọng nói rất dễ chịu.

Mấy lần Giang Hạo Dương vô tình nhìn qua thì vẻ mặt của cô luôn rất thú vị, Thẩm An Nhược quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Sao tự nhiên anh lại mắc bệnh dạ dày vậy?" Hạ Thu Nhạn hỏi.

"Ăn cơm với tổ nghiên cứu hạng mục trong tỉnh, chắc uống phải loại rượu không hợp."

"Anh thật xứng với chức vụ người đầy tớ của nhân dân, suýt nữa hy sinh vì nhiệm vụ." Thẩm An Nhược khẽ than thở. Chẳng trách anh giấu nhưng Trình Thiếu Thần lại biết, hóa ra là như thế.

"Mới có mấy hôm không gặp mà cái miệng này đã cay nghiệt thế rồi." Giang Hạo Dương cũng thở dài.

Hạ Thu Nhạn đi rót nước cho Giang Hạo Dương, trong phòng chỉ còn lại anh và cô.

"Sắc mặt em dạo này rất tốt, khá hơn lần trước anh gặp em nhiều."

"Vì trời ấm lên rồi. Mùa đông em dễ bị cảm nên trông sắc mặt lúc nào cũng kém."

"Mùa này mặc váy cưới khá thích hợp, anh nhớ lần trước hơi lạnh."

Thẩm An Nhược nhìn vào mắt anh, cười: "Sao vậy? Anh bị mĩ nhân kế và lời đường mật dụ dỗ, chỉ trong chốc lát đã muốn giúp người ta bán đứng em sao?"

"Muốn bán cũng phải chọn thời điểm thích hợp mà bán, chờ lúc hết độ tươi non thì không bán được giá cao nữa đâu."

Thẩm An Nhược cúi đầu, hồi lâu mới nói: "Ở một mình tự do thật, phòng không thích lại đổi, bạn cơm và bạn chơi có thể thay đổi thường xuyên, bị ốm lại có tình nguyện viên chăm sóc. Chẳng lẽ anh không thấy thế?"

"Khả năng châm chọc người khác của em tiến bộ không chỉ một chút đâu." Giang Hạo Dương bật cười, "Anh không có kế hoạch độc thân cả đời, nhưng em có lẽ chưa bao giờ có cơ hội cảm nhận được, đơn độc một mình là muốn gặp được người vừa ý cũng chẳng dễ dàng chút nào." Anh dừng lại một chút, "Lời anh nói chắc em không muốn nghe... nhưng mà sự kiên nhẫn của đàn ông cũng có giới hạn, già néo đứt dây đó em."

"Anh ấy cũng mua chuộc anh luôn rồi à?"

"Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, bây giờ em rất giống con chó đã cắn Lữ Động Tân2." Giang Hạo Dương nhìn cô một lát, lại bật cười: "Được rồi, em cứ tiếp tục làm khó anh ta đi. Nhìn người lục đục như thế, thật ra anh thấy rất thoải mái."

2Xuất phát từ thành ngữ 'Chó cắn Lữ Động Tân', có nghĩa là làm ơn mắc oán, ở đây Giang Hạo Dương đang mắng khéo Thẩm An Nhược.

Sau đó Hạ Thu Nhạn cũng nói với cô: "Cậu cứ chơi đùa nhiệt tình đi, đợi có ai đó hết kiên nhẫn muốn rút lui, tớ không cho cậu mượn vai để khóc đâu."

"Cậu làm sao biết chắc chắn tớ sẽ khóc. Nam nữ qua lại có thể coi như một trò chơi, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì giải tán, nhưng hôn nhân là chuyện cả đời, phải kiên nhẫn đến thế nào mới chịu được đối phương mấy chục năm chứ. Nếu là một trò chơi, vốn dĩ nên kết thúc trong một ngày, có gì mà nuối tiếc. Tớ chẳng còn hơi sức đâu mà chơi lại trò giả thành thật lần nữa."

"Bây giờ cậu biết hôn nhân là chuyện cả đời rồi ư? Vậy sao lúc đó còn làm ầm ĩ lên như vậy, sao không chịu nhẫn nại một chút. Còn cái tên họ Trình kia, lúc đó mắc bệnh thần kinh gì để giờ tốn không biết bao công, đáng đời."

"Lúc đó nghĩ rằng dù sao cũng không chịu được đến cùng, cần chi phải cố gắng nữa, đau dài không bằng đau ngắn, chết sớm đầu thai sớm."

"Đồ thần kinh, cả hai luôn."

"Năm nay cậu đi xem mặt đến lần thứ mấy rồi?" Thẩm An Nhược nhanh chóng chuyển đề tài.

Prev 1 ... 168 169 170 171 172 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001328