Chung Luyến Thần thi thoảng gặp cô, luôn tươi cười rạng rỡ gọi cô là "trợ lý Thẩm", chốc chốc lại xin cô chỉ dạy vài vấn đề, cực kì khiêm tốn, nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ quan sát đầy hiếu kì với cô.
Sau khi Trình Thiếu Thần trở về, khi bọn họ đang đi nghỉ cuối tuần ở một nơi rất yên bình vắng vẻ, thì gặp Chung Luyến Thần toàn thân ướt nhẹp, quấn một chiếc khăn lông to sụ bên bể bơi.
"Anh Thiếu Thần, chị An Nhược." Chung Luyến Thần tươi cười ngọt ngào, thay đổi xưng hô cũng nhanh thật.
"Đây là Chung Luyến Thần... con gái bạn bạn thân của bố anh." Lúc Trình Thiếu Thần giới thiệu cô bé, rất khó mới nhận thấy anh hơi khựng lại một chút.
"Chị An Nhược, chị không bơi ạ?"
"Chị là con vịt cạn, nước sâu quá một mét là choáng rồi."
"Vậy em đi đây."
Thẩm An Nhược ngồi dưới ô che nắng uống nước ép hoa quả, Trình Thiếu Thần và Chung Luyến Thần nói chuyện cách đó không xa. Bọn họ không chú tâm hạ thấp giọng, người trong bể bơi rất ít, vì thế cô nghe thấy rất rõ ràng.
"Tiểu Luyến, sao em vẫn còn ở đây thế? Chơi đủ rồi thì mau về chỗ cha em đi, đừng ở chỗ này gây phiền phức."
"Thầy Thiếu Thần, em ở đây tự lực cánh sinh, chẳng làm phiền gì anh mà."
"Em đi đến đâu thì phiền phức đến đó. Em ghét ai thì đi hại người ta đi."
"Anh đoán đúng rồi, em đến đây hại anh đấy." Nói xong nghiêng người, cứ như vậy rơi vào trong bể bơi.
"Cô bé bơi rất giỏi." Sau đó Thẩm An Nhược nói với Trình Thiếu Thần.
"Trong mắt em tất cả những ai có kỹ thuật tốt đều được coi là bơi giỏi và giỏi hơn em." Trình Thiếu Thần hoàn toàn không nhìn vào bể bơi, "Con bé mỗi ngày đều ở Hoa Áo, em từng gặp nó rồi à?"
"Gặp rồi, rất cố gắng, rất chăm chỉ."
"Em tránh xa nó một chút, con bé khó chơi lắm."
Hai người nói chuyện câu đươc câu chăng, Thẩm An Nhược uống hết ly nước hoa quả chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên cứng đờ cả người, giọng hơi run rẩy: "Anh có để ý thấy con bé đã rất lâu không trồi lên mặt nước rồi không."
Cô còn chưa dứt lời, Trình Thiếu Thần đã nhảy xuống nước.
Lát sau Trình Thiếu Thần mặt mày vô cảm cầm khăn lông lau dần, cả người ướt sũng. Chung Luyến Thần đứng một bên cười ngặt nghẽo: "Em có kêu cứu gì đâu, tự anh muốn nhảy xuống mà. Anh Thiếu Thần, em cảm động quá, hóa ra anh quan tâm em như thế cơ đấy. Em còn tưởng anh chỉ mong sao em chết đuối luôn."
"Im miệng đi."
"Em còn không bực thì anh bực cái gì nào. Hôm nay suýt nữa em có thể phá kỷ lục nín thở của mình, tại anh phá ngang đấy."
"Chung Luyến Thần, anh nói, em không được phép cãi lại."
Buổi trưa, ba người bọn họ cùng nhau dùng bữa, Tiểu Luyến không dám lộn xộn nữa, im lặng ngoan ngẵn. Trình Thiếu Thần ra ngoài nhận điện thoại, cô bé nhân cơ hội nói chuyện linh tinh với Thẩm An Nhược, cũng không có gì quan trọng.
"Vì sao gọi em là Tiểu Luyến? Nên gọi là Tiểu Thần mới đúng chứ."
"Mọi người đều gọi em là Tiểu Thần. Nhưng anh Thiếu Thần không thích chữ cuối trong tên em vì phát âm giống tên anh ấy, chỉ có anh ấy gọi em là Tiểu Luyến thôi."
**** ***
Vài ngày sau có một bữa tiệc về một thương vụ làm ăn, Thẩm An Nhược cũng phải thay mặt Hoa Áo tham dự. Trình Thiếu Thần gọi điện thoại hỏi cô có muốn đi cùng hay không, lúc đó cô đang bực mình vì một đống công việc, vì thế nổi quạu: "Vợ trước cùng 'gì gì đó' bây giờ, anh thấy em nên dùng thân phận nào khiến cho anh tỏa ánh hào quang lấp lán hơn?"
"Em thật nhàm chán. Chẳng lẽ anh không thể tìm người đi cùng sao?"
"Đi đi, đi đi, đừng có làm phiền em nữa."
Bữa tiệc so với bình thường cũng chẳng khác nhau là mấy. Thẩm An Nhược đi cùng Lâm Hổ Thông. Bọn họ không phải khách quan trọng, chỉ tính ghé qua cho có mặt rồi đi. Cô vẫn chưa nhìn thấy Trình Thiếu Thần, con người này quản nhiên cứ tiệc tùng là biến mất tăm mất tích. Nhưng cô lại thấy Chung Luyến Thần, ngọt ngào nũng nịu, là phong cách từ trước đến nay Trình Thiếu Thần rất ưa thích.
Chung Luyến Thần dù trang điểm giống thục nữ, nhưng cứ ngó đông ngó tây tìm đồ ăn, còn không biết kiếm đâu ra một tờ tạp chí làm quạt, hoàn toàn không thèm để ý đến hình tượng của mình. Nhưng khi có người đến gần, ngay lập tức biến lại thành một con thiên nga bé nhỏ, cao quý và dịu dàng.
"Em nhìn chằm chằm cô gái đó cả buổi rồi, không phải em có sở thích lạ đấy chứ?" Lâm Hổ Thông nói mát.
"Anh không thấy cô bé đó rất đáng yêu à?"
"Anh chỉ thấy cô ta 'không đáng yêu' với 'giả vờ đáng yêu' mà thôi." Anh ta đột nhiên thấy Trình Thiếu Thần xuất hiện bên cạnh Chung Luyến Thần, thấp giọng chửi thề một tiếng, "Thẩm An Nhược, em rắp tâm hại anh. Em phải sớm nói cho anh biết chủ tịch cũng tới đây chứ. Ít nhất anh cũng có thể đứng xa em một chút."
"Trong lòng anh không có ý gì, sợ gì chứ?"
"Ai bảo trong lòng anh không có ý? Nhiều là đằng khác." Lâm Hổ Thông quay đầu nhìn cô một cái, Thẩm An Nhược cũng cười rạng rỡ với anh ta.
"Hai người thích làm trò thật đấy, một đôi thiên tài." Anh ta nói, đột nhiên nhờ ra điều gì, "Cô bé kia chính là người thực tập ở chỗ chúng ta đúng không, bảo sao quen mắt thế."
Sau khi Trình Thiếu Thần trở về, khi bọn họ đang đi nghỉ cuối tuần ở một nơi rất yên bình vắng vẻ, thì gặp Chung Luyến Thần toàn thân ướt nhẹp, quấn một chiếc khăn lông to sụ bên bể bơi.
"Anh Thiếu Thần, chị An Nhược." Chung Luyến Thần tươi cười ngọt ngào, thay đổi xưng hô cũng nhanh thật.
"Đây là Chung Luyến Thần... con gái bạn bạn thân của bố anh." Lúc Trình Thiếu Thần giới thiệu cô bé, rất khó mới nhận thấy anh hơi khựng lại một chút.
"Chị An Nhược, chị không bơi ạ?"
"Chị là con vịt cạn, nước sâu quá một mét là choáng rồi."
"Vậy em đi đây."
Thẩm An Nhược ngồi dưới ô che nắng uống nước ép hoa quả, Trình Thiếu Thần và Chung Luyến Thần nói chuyện cách đó không xa. Bọn họ không chú tâm hạ thấp giọng, người trong bể bơi rất ít, vì thế cô nghe thấy rất rõ ràng.
"Tiểu Luyến, sao em vẫn còn ở đây thế? Chơi đủ rồi thì mau về chỗ cha em đi, đừng ở chỗ này gây phiền phức."
"Thầy Thiếu Thần, em ở đây tự lực cánh sinh, chẳng làm phiền gì anh mà."
"Em đi đến đâu thì phiền phức đến đó. Em ghét ai thì đi hại người ta đi."
"Anh đoán đúng rồi, em đến đây hại anh đấy." Nói xong nghiêng người, cứ như vậy rơi vào trong bể bơi.
"Cô bé bơi rất giỏi." Sau đó Thẩm An Nhược nói với Trình Thiếu Thần.
"Trong mắt em tất cả những ai có kỹ thuật tốt đều được coi là bơi giỏi và giỏi hơn em." Trình Thiếu Thần hoàn toàn không nhìn vào bể bơi, "Con bé mỗi ngày đều ở Hoa Áo, em từng gặp nó rồi à?"
"Gặp rồi, rất cố gắng, rất chăm chỉ."
"Em tránh xa nó một chút, con bé khó chơi lắm."
Hai người nói chuyện câu đươc câu chăng, Thẩm An Nhược uống hết ly nước hoa quả chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên cứng đờ cả người, giọng hơi run rẩy: "Anh có để ý thấy con bé đã rất lâu không trồi lên mặt nước rồi không."
Cô còn chưa dứt lời, Trình Thiếu Thần đã nhảy xuống nước.
Lát sau Trình Thiếu Thần mặt mày vô cảm cầm khăn lông lau dần, cả người ướt sũng. Chung Luyến Thần đứng một bên cười ngặt nghẽo: "Em có kêu cứu gì đâu, tự anh muốn nhảy xuống mà. Anh Thiếu Thần, em cảm động quá, hóa ra anh quan tâm em như thế cơ đấy. Em còn tưởng anh chỉ mong sao em chết đuối luôn."
"Im miệng đi."
"Em còn không bực thì anh bực cái gì nào. Hôm nay suýt nữa em có thể phá kỷ lục nín thở của mình, tại anh phá ngang đấy."
"Chung Luyến Thần, anh nói, em không được phép cãi lại."
Buổi trưa, ba người bọn họ cùng nhau dùng bữa, Tiểu Luyến không dám lộn xộn nữa, im lặng ngoan ngẵn. Trình Thiếu Thần ra ngoài nhận điện thoại, cô bé nhân cơ hội nói chuyện linh tinh với Thẩm An Nhược, cũng không có gì quan trọng.
"Vì sao gọi em là Tiểu Luyến? Nên gọi là Tiểu Thần mới đúng chứ."
"Mọi người đều gọi em là Tiểu Thần. Nhưng anh Thiếu Thần không thích chữ cuối trong tên em vì phát âm giống tên anh ấy, chỉ có anh ấy gọi em là Tiểu Luyến thôi."
**** ***
Vài ngày sau có một bữa tiệc về một thương vụ làm ăn, Thẩm An Nhược cũng phải thay mặt Hoa Áo tham dự. Trình Thiếu Thần gọi điện thoại hỏi cô có muốn đi cùng hay không, lúc đó cô đang bực mình vì một đống công việc, vì thế nổi quạu: "Vợ trước cùng 'gì gì đó' bây giờ, anh thấy em nên dùng thân phận nào khiến cho anh tỏa ánh hào quang lấp lán hơn?"
"Em thật nhàm chán. Chẳng lẽ anh không thể tìm người đi cùng sao?"
"Đi đi, đi đi, đừng có làm phiền em nữa."
Bữa tiệc so với bình thường cũng chẳng khác nhau là mấy. Thẩm An Nhược đi cùng Lâm Hổ Thông. Bọn họ không phải khách quan trọng, chỉ tính ghé qua cho có mặt rồi đi. Cô vẫn chưa nhìn thấy Trình Thiếu Thần, con người này quản nhiên cứ tiệc tùng là biến mất tăm mất tích. Nhưng cô lại thấy Chung Luyến Thần, ngọt ngào nũng nịu, là phong cách từ trước đến nay Trình Thiếu Thần rất ưa thích.
Chung Luyến Thần dù trang điểm giống thục nữ, nhưng cứ ngó đông ngó tây tìm đồ ăn, còn không biết kiếm đâu ra một tờ tạp chí làm quạt, hoàn toàn không thèm để ý đến hình tượng của mình. Nhưng khi có người đến gần, ngay lập tức biến lại thành một con thiên nga bé nhỏ, cao quý và dịu dàng.
"Em nhìn chằm chằm cô gái đó cả buổi rồi, không phải em có sở thích lạ đấy chứ?" Lâm Hổ Thông nói mát.
"Anh không thấy cô bé đó rất đáng yêu à?"
"Anh chỉ thấy cô ta 'không đáng yêu' với 'giả vờ đáng yêu' mà thôi." Anh ta đột nhiên thấy Trình Thiếu Thần xuất hiện bên cạnh Chung Luyến Thần, thấp giọng chửi thề một tiếng, "Thẩm An Nhược, em rắp tâm hại anh. Em phải sớm nói cho anh biết chủ tịch cũng tới đây chứ. Ít nhất anh cũng có thể đứng xa em một chút."
"Trong lòng anh không có ý gì, sợ gì chứ?"
"Ai bảo trong lòng anh không có ý? Nhiều là đằng khác." Lâm Hổ Thông quay đầu nhìn cô một cái, Thẩm An Nhược cũng cười rạng rỡ với anh ta.
"Hai người thích làm trò thật đấy, một đôi thiên tài." Anh ta nói, đột nhiên nhờ ra điều gì, "Cô bé kia chính là người thực tập ở chỗ chúng ta đúng không, bảo sao quen mắt thế."

