Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2237
- Tình trạng: Hoàn thành
Mẹ An Nhược đứng sau lưng, lẳng lặng véo vào thắt lưng, ra hiệu cho cô lên tiếng chào hỏi. Thẩm An Nhược bị đau run lên một cái, mọi việc đều không qua khỏi mắt Trình Thiếu Thần. Cô ném cho anh một cái nhìn khinh bỉ, anh quay sang hướng khác. Vừa đúng lúc bác sĩ gây mê và trợ lý đến đẩy bố An Nhược, ông Thẩm Tịnh Hoa vào phòng phẫu thuật, tám giờ đúng.

Mọi người ngồi đợi ngoài phòng phẫu thuật, Thẩm An Nhược ngồi cùng mẹ, Trình Thiếu Thần im lặng ngồi hàng ghế đối diện, cúi đầu, như thể đang tỉ mỉ nghiên cứu ngón tay của mình.

"Bố con tự nhiên thấy không khỏe, mẹ đưa bố vào viện, cuối cùng bác sĩ lại là bạn đại học của Trình Thiếu Thần, cũng tham dự... của hai đứa. Vì thế ngay lập tức nhận ra bố con, sau đó Trình Thiếu Thần biết, hôm ấy nó chạy tới đây, mới hôm kia thôi. Thằng bé rất lo lắng, gây sức ép với mấy chuyên gia, cuối cùng tới tai cả viện trưởng. Thực ra chỉ là tiểu phẫu thôi. Cũng không phải bố mẹ chủ động nói với nó."

"Vâng."

"Bố con muốn đợi tới khi phẫu thuật xong mới nói cho con biết, không muốn con lo lắng. Thiếu Thần nói không có con cháu ở bên cạnh không hay lắm nên nói nó sẽ tới đây với mẹ." Mẹ An Nhược khẽ giải thích, "Con xem bộ dạng của thằng bé kìa, còn căng thẳng hơn cả hai mẹ con mình, chắc đang nhớ tới bố nó. Hồi đó ông Trình cũng mắc bệnh giống bố con, vì không để ý nên sau này mới trở nên trầm trọng. Haizz, đứa bé đáng thương."

Thẩm An Nhược ngẩng đầu nhìn Trình Thiếu Thần, sắc mặt tái nhợt, vừa rồi nói chuyện giọng cũng hơi khàn khàn. Cũng phải thôi, để có mặt ở đây vào giờ này anh phải đi từ lúc ba giờ sáng. Anh thích ngủ nướng, từ trước tới nay không muốn dậy sớm, hơn nữa bệnh viện là nơi anh ghét nhất, anh sợ kim tiêm, sợ thuốc và sợ cả mùi thuốc khử trùng.

Mẹ An Nhược thở dài, "Có những người đàn ông cả đời không biết nói những lời có cánh, như bố con. Nhưng nếu cậu ta phụng dưỡng bố mẹ con như bố mẹ mình, cho dù con nghi ngờ hay lo lắng điều gì, con cũng phải tin cậu ta thật lòng với con."

"Ngày trước mẹ từng nói, nên tránh chỗ đã từng ngã, ngã hai lần cũng một chỗ là kẻ ngu ngốc còn gì."

"Mẹ còn dạy con làm người không được tùy hứng, làm việc gì cũng phải nghĩ cho kĩ, không được phép mang hôn nhân ra làm trò đùa, con quên hết rồi à? Thiếu Thần còn lý trí hơn con nhiều, nó về nước không bao lâu đã đến thăm bố mẹ, thành khẩn nói lúc đó ly hôn quá vội vàng, nếu còn có cơ hội bù đắp, xin bố mẹ đừng ngăn cản. Đã nói nước ấy rồi, mẹ với bố con cảm thấy chẳng có lý do gì mà từ chối nó."

Thẩm An Nhược ngẩn ra một hồi, ngẩng đầu nhìn Trình Thiếu Thần ngồi ở phía xa, anh vẫn cúi thấp đầu, giống như đang có tâm sự. "Nham hiểm", cô lầm bẩm trong miệng.

"Hết thuốc chữa." Mẹ An Nhược bị con gái làm cho nghẹn họng, lại véo thắt lưng cô một cái, "Phải nói tên nhóc Trình Thiếu Thần này khá đẹp trai, nhiều tiền, còn nữa, cũng khá thông minh. Trừ lần đó ra, nó cũng không có sai lầm gì lớn, sao con nhỏ mọn thế."

"Mẹ, càng ngày mẹ càng có khiếu hài hước." Thẩm An Nhược che thắt lưng hít một hơi, có lẽ chỗ đó bị mẹ véo thành xanh tím mất rồi.

"Đúng là không thể nói chuyện với người kém thông minh như con được mà. Bố con thật đáng thương, bình thường đến tiêm cũng sợ, lần xui xẻo này chẳng thà để mẹ thế chỗ ông ấy, để ông ấy ở ngoài lo lắng cho xong." Mẹ An Nhược lầm bầm rồi lờ luôn cô con gái, đến ngồi cạnh Trình Thiếu Thần.

Ca phẫu thuật của bố An Nhược rất thuân lợi. Trình Thiếu Thần sau khi ca phẫu thuật kết thúc cũng đi khỏi, gần nửa đêm mới quay lại thăm bố An Nhược, nhân tiện chào tạm biệt, anh nói anh phải quay về.

Anh tự mình lái xe tới, cũng phải di chuyển mất mấy tiếng, mà bên ngoài lại đang mưa to, lại có sấm chớp, đường cao tốc đã bị ngăn lại, chỉ có thể đi đường trong thôn. Mẹ An Nhược lấy lý do quá nguy hiểm bảo anh ở lại nghỉ ngơi, kiên quyết không đồng ý cho anh trở về một mình, rồi quay sang nhìn An Nhược: "Có phải đêm qua ngủ không ngon không? Cả buổi chiều trông con như người mất hồn. Về nhà nghỉ ngơi với Thiếu Thần đi."

"Con ở đây với bố."

"Con ở đây chỉ thêm vướng víu, đi mau đi. Tối đến có hộ lý trông nom rồi, cô giúp việc sẽ đến đưa cơm, hơn nữa bệnh viện cũng không cho phép nhiều người ở lại."

Thẩm An Nhược còn muốn vùng vằng, mẹ cô đã dùng ánh mắt "Con không phải mẹ sinh ra" lườm cô. Cô quay sang phía bố, mong bố sẽ biểu lộ chút ý giữ cô lại, nhưng bố nhắm mắt giả vờ ngủ. Cô chỉ còn cách giận dỗi bỏ về.

Trình Thiếu Thần đi rất nhanh, bước chân sải rộng làm cô không theo kịp, nên dứt khoát đi từ từ phía sau, một lát đã không thấy anh đâu. Tới khi xuống đại sảnh tầng một lại thấy anh trong đám người đang đứng ở cửa, chắc vì ngoài trời mưa quá to mà anh không mang ô.

Từ sáng sớm tới giờ, bọn họ vẫn không nói với nhau câu nào. Vì sau ca phẫu thuật vẫn còn hơi hỗn loạn, mẹ An Nhược bận nên không có thời gian giám sát hai người.

Prev 1 ... 179 180 181 182 183 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.001311