The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2231
- Tình trạng: Hoàn thành
Sáng nay mình dậy từ sáu rưỡi sáng, mặc quần áo, đi vệ sinh, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng.

Bổ sung một chút, lúc đánh răng mình dùng kem đánh răng hương dâu, nhãn kiệu gì mình quên rồi. Khi rửa mặt mình dùng xà bông hương chanh, sau đó lại dùng khăn khô lau sạch. Bữa sáng là sữa, trứng chiên, bánh ga tô, bánh bao, rau diếp, tương mặn và tương ngọt, jăm bông, mình ăn rất no, no căng cả bụng luôn.

Bây giờ là tám giờ sáng, mình rất cố gắng viết bài. Nhưng ngày hôm nay mới qua một chút thời gian, thật sự mình chẳng có gì để kể cả, ngoài trời đang âm u, có thể sẽ mưa, mọi người khi ra ngoài nhớ mang theo ô nhé, không có ô thì phải trú mưa, dầm mưa sẽ bị cảm cúm đó, nếu có sấm chớp lớn thì chớ trú dưới tán cây nhé.

Sắp đủ số chữ rồi, sắp đủ số chữ rồi, sắp rồi, vẫn chưa đủ được.

Nhưng mà cô Phiêu, cô nể tình em ngồi viết cả buổi sáng, dù không đủ số chữ thì cô có thể tha thứ được không ạ?

Các chuyên gia nói rồi, đối với trẻ em phải hay khuyến khích, ít phê bình, phải tìm ra sở trường của trẻ.

Lời phê của chủ nhiệm kiêm giáo viên ngữ văn Phiêu A Hề: Em Trình, nếu em đọc được lời phê này, mời em lên văn phòng của cô ngay, cô muốn động viên trực tiếp.

Tết Đoan Ngọ

Tết Đoan Ngọ chỉ có hai người năm 2004

Trình Thiếu Thần cầm một chiếc bánh chưng1 lên, lật qua lật lại xem xét.

Bánh chưng1: Một loại bánh hình như quả tram, làm bằng gạo nếp và nhân đậu xanh, gần giống bánh chưng của Việt Nam, là món ăn truyền thống trong ngày tết Đoan Ngọ của Trung Quốc.

Thẩm An Nhược: "Anh không ăn bánh à?"

"Đã nhiều năm không ăn rồi, thà không ăn còn hơn để bị dính tay."

"Có phải trước giờ anh chưa từng tự bóc bánh chưng?"

"Ừ."

"Anh muốn ăn vị nào? Em bóc cho anh nhé."

Thẩm An Nhược kiên nhẫn bóc từng cái bánh một, xếp ngay ngắn trong đĩa.

**** Tôi là đường phân cách đôi vợ chồng mới cưới ***

Tết Đoan Ngọ năm 2005

Trình Thiếu Thần gọi điện thoại về: "Tối nay anh tiếp khách, không về nhà ăn cơm."

Thẩm An Nhược: "Hôm nay là tết Đoan Ngọ, anh nhớ ăn bánh chưng đấy."

Trình Thiếu Thần: "Thế à? Vậy anh sẽ cố về sớm, em phần cho anh đồ ăn khuya nhé."

Lúc Trình Thiếu Thần về nhà, thấy vợ đang cuộn tròn trên sofa phòng khách, ngủ thiếp đi tự bao giờ. Anh nhẹ nhàng bế cô về phòng ngủ, nhưng Thẩm An Nhược vẫn tỉnh giấc, dịu dịu mắt vào bếp hâm nóng đồ ăn khuya cho anh, bóc từng cái bánh chưng một, ngáp ngắn ngáp dài ngồi bên cạnh nhìn anh ăn.

**** Tôi là đường phân cách mệt mỏi ***

Tết Đoan Ngọ năm 2006

Thẩm An Nhược gọi điện thoại đến: "Tối nay có về nhà ăn cơm không?"

Trình Thiếu Thần: "Anh có việc, em ăn một mình đi."

Thẩm An Nhược: "Em biết rồi."

Thẩm An Nhược đi ăn KFC một mình, hai cái ngô, ba cái bánh tart và Milo, không có bánh chưng, béo ngấy đến mức buồn nôn, đành mua một bình trà xanh đi xem phim một mình. Về đến nhà đã gần nửa đêm, Trình Thiếu Thần vẫn chưa về.

**** Tôi là đường phân cách mỗi ngày một ngả ***

Tết Đoan Ngọ năm 2007

Bà Tiêu gọi điện: "Thiếu Thần, dạo này có bận gì không? Bưu phẩm gửi cho con đã nhận được chưa? Bên trong có một gói bánh chưng, con nhớ phải ăn đấy."

Trình Thiếu Thần: "Sao mẹ lại gửi bánh chưng ạ?"

"Tết Đoan Ngọ mà, ở nước ngoài khó mua lắm phải không?"

"Vâng, con biết rồi ạ. Thật ra không cần phiền phức như thế đâu, chỗ nào chẳng có người Trung Quốc, có gì không mua được chứ."

"Chẳng lẽ con tự mình đi mua sao?"

Trình Thiếu Thần tìm thấy cái bọc còn chưa bóc ra, mở ra thì thấy mấy cái bánh chưng, chợt ngẩn ngơ.

Bà Lâm Chiến Vân gọi điện tới: "An Nhược, dạo này con sống thế nào? Phải chăm sóc bản thân đấy. Hôm nay đã ăn bánh chưng chưa?"

Thẩm An Nhược: "Đã tết Đoan Ngọ rồi ạ? Con quên mất rồi."

**** Tôi là đường phân cách quay đầu là bờ ***

Tết Đoan Ngọ năm 2008

Trình Thiếu Thần vừa cẩn thận bóc lá bánh chưng, chỉ sợ dính tay, vừa nhìn Thẩm An Nhược đang uể oải: "Sao hôm nay em ăn ít thế?"

"Tâm trạng không tốt, không muốn ăn."

"Có muốn ăn bánh chưng không?"

"Không ăn đâu. Dính lắm, ăn xong lại phải đi rửa tay."

"Em muốn ăn vị nào? Để anh bóc cho em."

Bố Mẹ Mình

Bình giấm chua1

Mẹ mình là người mẹ dịu dàng xinh đẹp nhất trên đời này, mọi người đều nói như vậy. "Mọi người" ở đây là ông ngoại mình, bác Tịnh Nhã, thím Luyến, ông nội Nhậm, bà nội Trần, thầy giáo Bạch, chú Lý, chú Trần, dì Tôn, thím Trương, còn cả đám bạn đã từng thấy mẹ mình nữa, rất nhiều rất nhiều người.

Bình giấm chua1: Nghĩa bóng ý chỉ ghen tuông. Xuất phát từ điển cố, thời Đường vua Đường Thái Tông muốn lung lạc lòng người đã bắt tể tướng đương thời Phòng Huyền Linh nạp thiếp, nhưng thê tử của ông này ngang ngược can thiệp, không đồng ý. Đường Thái Tông hạ lện cho thê tử của Phong Huyền Linh giữa việc nạp thiếp và uống thuốc độc chỉ được chọn một. Phòng phu nhân tính tình cường liệt liền cầm bát thuốc độc uống liền một hơi trước mặt Đường Thái Tông. Đến khi đó Phòng phu nhân mới biết thứ bà uống không phải rượu độc mà là giấm chua. Từ đó về sau 'uống giấm, giấm chua' còn được dùng với nghĩa ghen tuông, đố kỵ.

Nhưng mà, không có bố mình.

Prev 1 ... 183 184 185 186 187 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000484