Anh đang ngồi cạnh một bàn rất gần sân khấu, vẫn là cái dáng mặc âu phục chỉnh tề khôi ngô tuấn tú ấy. Thẩm An Nhược chỉ nhìn liếc qua nên không rõ thái độ của anh lúc đó, nhưng cô có cảm giác khi cô nhìn thấy anh, dường như anh cũng đang liếc nhìn cô. Đến cả khi trở về chỗ ngồi, cô vẫn hoài nghi rằng anh đang chăm chú nhìn mình nhưng không dám quay đầu lại, cảm thấy mất tự nhiên.
Đã rất lâu cô không gặp Trình Thiếu Thần, giờ tình cờ gặp lại bỗng nhiên có cảm giác rất lạ. Thực ra từ khi bọn họ năng qua lại với nhau hơn, cô cũng chưa bao giờ nhìn thấy anh trong bộ dạng này. Cuối tuần anh thường ăn mặc thoải mái, sau khi tan làm đi đón cô cũng hay tháo cà vạt, cởi khuy áo ở cổ. Giờ bộ dạng của anh giống hệt như lúc anh và cô mới quen nhau, hết sức trang trọng, lịch sự, làm bộ làm tịch.
Lúc tiệc tan, Trình Thiếu Thần tiến lại chào hỏi: "Chủ tịch Nghê, chào ngài."
"Thiếu Thần, hóa ra cháu cũng đến à? Sao phải khách sáo thế?"
"Chú Nghê." Trình Thiếu Thần sửa lại cách xưng hô, điệu bộ vẫn rất thản nhiên.
"Đây là Tiểu Thẩm của công ty chú, Thẩm An Nhược, đây là Trình Thiếu Thần."
Thẩm An Nhược cụp mắt, khẽ cúi người, không nói câu gì, bỗng cảm thấy có chút khôi hài.
Trình Thiếu Thần cười khẽ: "Cô Thẩm, lâu lắm rồi không gặp."
An Nhược ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang mỉm cười hết sức dịu dàng nhưng trong mắt lại rõ ràng có ý trêu chọc. Nhưng đến khi anh quay sang nhìn chủ tịch Nghê thì ánh mắt đó thoáng cái lại chuyển thành cung kính lễ phép.
Thẩm An Nhược còn chưa đáp lại câu nào, anh đã nói với chủ tịch Nghê: "Chú Nghê, cháu có đồng nghiệp đang đợi, cháu đi trước đây ạ. Cô Thẩm, tạm biệt."
Cô ngoái lại nhìn phía sau anh, quả nhiên có một cô gái rất xinh đẹp đang đứng đợi, cô nàng mặc bộ lễ phục bó sát màu đỏ tươi, trang điểm hết sức tinh tế, chỉ một giây trước vừa tỏ ra lạnh lùng, kiêu ngạo, nhìn thấy Trình Thiếu Thần đi tới liền rạng rỡ tươi cười như ánh mặt trời, đến cả khí chất sắc sảo cũng ngay lập tức mềm mại đi mấy phần.
Bộ váy đỏ đó quá nổi bật, Thẩm An Nhược nhớ lại nhìn như cô ấy cũng bước lên sân khấu một lần làm bên dưới ồ lên kinh ngạc, nhưng lại hoàn toàn không lưu tâm xem là đại diện của công ty nào. Có điều dường như Trình Thiếu Thần chưa xuất hiện, có lẽ nào cô chỉ chăm chăm nhìn mấy món ngon mà không thể ăn nên đã bỏ lỡ mất tiết mục chính rồi sao?
Cô bỗng có một suy nghĩ thật không đúng lúc đúng chỗ chút nào, màu đỏ thực ra là màu dễ gây cảm giác thèm ăn nhất, vì thế KFC và Mc Donald đều lấy màu này làm chủ đạo, thì ra cô gái kia đã có sự chuẩn bị rất cẩn thận. Lúc cô nghĩ đến đó, trong đầu lại ngay lập tức hiện lên cảnh người lớn trẻ em không được xem, bèn che miệng cười khúc khích.
Lúc cô vừa cười thầm vừa tự tán dương khả năng tưởng tượng thiên tài của mình, bỗng nhiên thấy Trình Thiếu Thần đã đi khá xa còn quay đầu lại cười khẽ với cô làm cô hơi lúng túng, chủ tịch Nghê đứng bên cạnh cô vẫy tay chào Trình Thiếu Thần, Trình Thiếu Thần cũng cúi người chào rất lịch sự rồi quay người đi khỏi, lúc đó Thẩm An Nhược mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng thực ra lại cảm thấy có chút tiếc nuối.
"Này, An Nhược, cháu quen cậu hai nhà họ Trình của An Khải sao?"
"Đám cưới lần trước của con trai chủ tịch Nghê, anh ấy cũng tham gia mà." Cách gọi 'cậu hai nhà họ Trình' thật sự là... Thẩm An Nhược bỗng nhớ ra gia đình chủ tịch Nghê cũng ở thành phố W, có lẽ hai nhà rất thân thiết, trước mặt lãnh đạo cũng không tiện nói dối nên cô bèn bổ sung: "Anh ấy là bạn của bạn cháu, mọi người cũng đã cùng ăn với nhau vài bữa rồi ạ."
"Ồ, phải rồi, đám cưới của Nghê Tuấn, tự dưng chú lại quên khuấy mất. Hai đứa chúng nó lớn lên cùng nhau, mọi thứ cứ như mới hôm qua thôi vậy, chớp mắt một cái mà chúng đều đã lớn, thì ra mình đã già thật rồi."
Thẩm An Nhược cảm thấy lúc này mà im lặng thì thật không lễ phép, đành hỏi một câu: "Trước đây Chủ tịch Nghê và gia đình anh ấy là hàng xóm với nhau ạ?"
"Cũng ở cách nhau không xa, Thiếu Thần và A Tuấn nhà chú học cùng tiểu học và trung học với nhau, hai gia đình cũng rất thân thiết." Chủ tịch Nghê đang miên man với dòng hồi ức của chính mình, "Chủ tịch Trình thật có phúc, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, con cái cũng ngoan ngãn nghe lời. Thiếu Khanh từ nhỏ đến lớn đều cô cùng mẫu mực, Thiếu Thần hồi nhỏ rất ngoan ngoãn, trong khi những thằng con trai khác đánh lộn ở bên ngoài thì nó vẫn chăm chỉ tập đàn trong phòng."
"Đàn piano ạ?" Thẩm An Nhược bỗng nhìn anh với con mắt khác.
"Còn cả violin nữa, trình độ khá lắm, vừa thông minh lại ngoan ngoãn phải không? Hồi đó chú cũng hâm mộ nó lắm."
"Vậy tại sao Trình Thiếu Thần lại không làm cho An Khải ạ?" An Nhược chột dạ nghĩ, hỏi câu này đơn thuần chỉ là hùa theo lãnh đạo, hoàn toàn không phải có ý muốn bới móc đời tư của người khác.
"Thiếu Thần với cụ ông bên nhà giận dỗi nhau, thế nào cũng nhất định không chịu về nhà. Nó là một đứ tính tình cố chấp ngang ngạng, về điểm này giống hệt cha nó. Có điều nói gì thì nói, chỉ cách nhà có mấy tiếng đi đường, chủ tịch Trình nhớ nó lúc nào cũng có thể qua thăm. Nghê Tuấn và chú vốn hợp nhau, nó luôn hứa hẹn sẽ hiếu kính với chú mà cũng hai, ba năm mới về thăm chú một lần. Có hôm chú và chủ tịch Trình ăn cơm với nhau, nghe ông ấy vừa cười vừa than thở rằng: "Cả đời này chẳng sợ ai, chỉ đau đầu mỗi chuyện mấy thằng con", nhưng xem chừng vẫn còn vui vẻ lắm."
Đã rất lâu cô không gặp Trình Thiếu Thần, giờ tình cờ gặp lại bỗng nhiên có cảm giác rất lạ. Thực ra từ khi bọn họ năng qua lại với nhau hơn, cô cũng chưa bao giờ nhìn thấy anh trong bộ dạng này. Cuối tuần anh thường ăn mặc thoải mái, sau khi tan làm đi đón cô cũng hay tháo cà vạt, cởi khuy áo ở cổ. Giờ bộ dạng của anh giống hệt như lúc anh và cô mới quen nhau, hết sức trang trọng, lịch sự, làm bộ làm tịch.
Lúc tiệc tan, Trình Thiếu Thần tiến lại chào hỏi: "Chủ tịch Nghê, chào ngài."
"Thiếu Thần, hóa ra cháu cũng đến à? Sao phải khách sáo thế?"
"Chú Nghê." Trình Thiếu Thần sửa lại cách xưng hô, điệu bộ vẫn rất thản nhiên.
"Đây là Tiểu Thẩm của công ty chú, Thẩm An Nhược, đây là Trình Thiếu Thần."
Thẩm An Nhược cụp mắt, khẽ cúi người, không nói câu gì, bỗng cảm thấy có chút khôi hài.
Trình Thiếu Thần cười khẽ: "Cô Thẩm, lâu lắm rồi không gặp."
An Nhược ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang mỉm cười hết sức dịu dàng nhưng trong mắt lại rõ ràng có ý trêu chọc. Nhưng đến khi anh quay sang nhìn chủ tịch Nghê thì ánh mắt đó thoáng cái lại chuyển thành cung kính lễ phép.
Thẩm An Nhược còn chưa đáp lại câu nào, anh đã nói với chủ tịch Nghê: "Chú Nghê, cháu có đồng nghiệp đang đợi, cháu đi trước đây ạ. Cô Thẩm, tạm biệt."
Cô ngoái lại nhìn phía sau anh, quả nhiên có một cô gái rất xinh đẹp đang đứng đợi, cô nàng mặc bộ lễ phục bó sát màu đỏ tươi, trang điểm hết sức tinh tế, chỉ một giây trước vừa tỏ ra lạnh lùng, kiêu ngạo, nhìn thấy Trình Thiếu Thần đi tới liền rạng rỡ tươi cười như ánh mặt trời, đến cả khí chất sắc sảo cũng ngay lập tức mềm mại đi mấy phần.
Bộ váy đỏ đó quá nổi bật, Thẩm An Nhược nhớ lại nhìn như cô ấy cũng bước lên sân khấu một lần làm bên dưới ồ lên kinh ngạc, nhưng lại hoàn toàn không lưu tâm xem là đại diện của công ty nào. Có điều dường như Trình Thiếu Thần chưa xuất hiện, có lẽ nào cô chỉ chăm chăm nhìn mấy món ngon mà không thể ăn nên đã bỏ lỡ mất tiết mục chính rồi sao?
Cô bỗng có một suy nghĩ thật không đúng lúc đúng chỗ chút nào, màu đỏ thực ra là màu dễ gây cảm giác thèm ăn nhất, vì thế KFC và Mc Donald đều lấy màu này làm chủ đạo, thì ra cô gái kia đã có sự chuẩn bị rất cẩn thận. Lúc cô nghĩ đến đó, trong đầu lại ngay lập tức hiện lên cảnh người lớn trẻ em không được xem, bèn che miệng cười khúc khích.
Lúc cô vừa cười thầm vừa tự tán dương khả năng tưởng tượng thiên tài của mình, bỗng nhiên thấy Trình Thiếu Thần đã đi khá xa còn quay đầu lại cười khẽ với cô làm cô hơi lúng túng, chủ tịch Nghê đứng bên cạnh cô vẫy tay chào Trình Thiếu Thần, Trình Thiếu Thần cũng cúi người chào rất lịch sự rồi quay người đi khỏi, lúc đó Thẩm An Nhược mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng thực ra lại cảm thấy có chút tiếc nuối.
"Này, An Nhược, cháu quen cậu hai nhà họ Trình của An Khải sao?"
"Đám cưới lần trước của con trai chủ tịch Nghê, anh ấy cũng tham gia mà." Cách gọi 'cậu hai nhà họ Trình' thật sự là... Thẩm An Nhược bỗng nhớ ra gia đình chủ tịch Nghê cũng ở thành phố W, có lẽ hai nhà rất thân thiết, trước mặt lãnh đạo cũng không tiện nói dối nên cô bèn bổ sung: "Anh ấy là bạn của bạn cháu, mọi người cũng đã cùng ăn với nhau vài bữa rồi ạ."
"Ồ, phải rồi, đám cưới của Nghê Tuấn, tự dưng chú lại quên khuấy mất. Hai đứa chúng nó lớn lên cùng nhau, mọi thứ cứ như mới hôm qua thôi vậy, chớp mắt một cái mà chúng đều đã lớn, thì ra mình đã già thật rồi."
Thẩm An Nhược cảm thấy lúc này mà im lặng thì thật không lễ phép, đành hỏi một câu: "Trước đây Chủ tịch Nghê và gia đình anh ấy là hàng xóm với nhau ạ?"
"Cũng ở cách nhau không xa, Thiếu Thần và A Tuấn nhà chú học cùng tiểu học và trung học với nhau, hai gia đình cũng rất thân thiết." Chủ tịch Nghê đang miên man với dòng hồi ức của chính mình, "Chủ tịch Trình thật có phúc, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, con cái cũng ngoan ngãn nghe lời. Thiếu Khanh từ nhỏ đến lớn đều cô cùng mẫu mực, Thiếu Thần hồi nhỏ rất ngoan ngoãn, trong khi những thằng con trai khác đánh lộn ở bên ngoài thì nó vẫn chăm chỉ tập đàn trong phòng."
"Đàn piano ạ?" Thẩm An Nhược bỗng nhìn anh với con mắt khác.
"Còn cả violin nữa, trình độ khá lắm, vừa thông minh lại ngoan ngoãn phải không? Hồi đó chú cũng hâm mộ nó lắm."
"Vậy tại sao Trình Thiếu Thần lại không làm cho An Khải ạ?" An Nhược chột dạ nghĩ, hỏi câu này đơn thuần chỉ là hùa theo lãnh đạo, hoàn toàn không phải có ý muốn bới móc đời tư của người khác.
"Thiếu Thần với cụ ông bên nhà giận dỗi nhau, thế nào cũng nhất định không chịu về nhà. Nó là một đứ tính tình cố chấp ngang ngạng, về điểm này giống hệt cha nó. Có điều nói gì thì nói, chỉ cách nhà có mấy tiếng đi đường, chủ tịch Trình nhớ nó lúc nào cũng có thể qua thăm. Nghê Tuấn và chú vốn hợp nhau, nó luôn hứa hẹn sẽ hiếu kính với chú mà cũng hai, ba năm mới về thăm chú một lần. Có hôm chú và chủ tịch Trình ăn cơm với nhau, nghe ông ấy vừa cười vừa than thở rằng: "Cả đời này chẳng sợ ai, chỉ đau đầu mỗi chuyện mấy thằng con", nhưng xem chừng vẫn còn vui vẻ lắm."

