Khi về tới nhà vẫn còn sớm, Thẩm An Nhược đứng trước gương ngắm lại chính mình, ngoài cổ áo xẻ hơi thấp, váy hơi ngắn, trang điểm hơi đậm thì hình như cô cũng không khác nhiều so với ngày thường, vậy mà ánh mắt Trình Thiếu Thần hôm nay nhìn cô rõ ràng là đang cười thầm trong bụng. Thời gian cô quen anh đã được coi là đủ lâu, vì thế rất dễ nhận ra điều này. Nhưng nếu so với cô gái ăn diện bốc lửa bên cạnh anh, Thẩm An Nhược rõ ràng chỉ như một bông hoa dại mọc ven đường.
Cô thay đồ, vì không thường xuyên trang điểm nên ra sức tẩy trang đến tận ba lần, sau đó tìm một đĩa phim được đánh giá là cực kì chán, đặt chế độ tự động tắt sau hai tiếng cho tivi, cô cảm thấy mệt mỏi nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lúc ấy điện thoại bỗng đổ chuông, là tiếng báo tin nhắn. Chỗ cô ở không lắp điện thoại cố định, từ trước đến nay không bao giờ tắt di động, sợ bố mẹ có chuyện gì không liên lạc được với mình.
Vạn bất đắc dĩ, cô trèo xuống giường lấy điện thoại, cầm lên thì thấy một cái tên rất quen. Đây là lần đầu tiên Trình Thiếu Thàn nhắn tin cho cô. Có một lần anh thấy cô đang nhắn tin với bạn còn ngồi cười bên cạnh, nói rằng đây là chức năng vừa không có hiệu quả, vừa vô vị lại lãng phí thời gian nhất của điện thoại. Thẩm An Nhược tưởng tượng trong đầu hình ảnh anh đang kiên nhẫn cặm cụi gõ từng từ từng từ tiếng Hán bỗng cảm thấy buồn cười, rồi bỗng nhiên nghĩ ra điện thoại của anh hình như có chức năng tự soạn tin nhắn, lại cảm thấy không vui gì nữa.
Tin nhắn chỉ có vài chữ: "Cách ăn mặc hôm nay không hợp với em, giống người lớn quá."
Thẩm An Nhược bực mình, ném điện thoại sang một bên, nằm xuống giường ngủ tiếp. Thực ra cô mới ngủ được một lúc, bộ phim nhạt nhẽo kia vẫn đang bật.
Lát sau không ngủ lại được, cô ngồi dậy xem hết bộ phim có kết thúc còn nhạt hơn cả mở đầu, cuối cùng cũng quyết định nhắn tin lại cho Trình Thiếu Thần: "Không phải việc của anh!"
**** ***
Thứ Bảy, Thẩm An Nhược rảnh rỗi không có việc gì nên cùng Hạ Thu Nhạn đi dạo phố.
Phong cách ăn mặc của hai người hoàn toàn không giống nhau, Hạ Thu Nhạn đòi vào xem quần áo trong từng cửa hàng mới chịu được, Thẩm An Nhược đi đằng sau, thường là khi cô bước chân vào cửa hàng thì Hạ Thu Nhạn đã quay người bước ra, nói với cô: "Đi tiếp." Cô cũng không dám than thở, chỉ cảm thấy đi dạo phố, shopping với Hạ Thu Nhạn cứ như thế đi thi chạy marathon vậy.
Thẩm An Nhược chọn quần áo đơn giản và nhanh chóng hơn Hạ Thu Nhạn rất nhiều, công việc của cô cũng không đòi hỏi phải ăn mặc quá cầu kỳ, cô chỉ cần tới một vài cửa hàng mua về một đống quần áo là đủ mặc luôn cho cả quý. Hạ Thu Nhạn thấy vậy thường cằn nhằn cô.
"Thẩm An Nhược, mình thua cậu thật, không đi xem từng cửa hàng thì làm sao biết được bộ nào hợp với mình chứ."
"Ấy, Thẩm An Nhược, bỏ ngay trên tay cậu xuống, trừ màu sắc ra thì nó không khác gì bộ cậu đang mặc trên người cả, cậu không chọn kiểu dáng khác được à?"
"Thẩm An Nhược, đừng có lấy màu xám với màu cà phê đấy nữa, cả tủ quần áo của cậu hầu như toàn màu này, cậu nhìn mà không thấy chán hả? Lấy cái bộ màu hồng này này, đang là màu mốt của mấy cô gái ngây thơ năm nay đấy, bây giờ cậu còn không mặc thì sau này chả còn cơ hộ mà mặc đâu."
Có lúc Thẩm An Nhược cũng camt thấy ngạc nhiên, chẳng hiểu hai người họ làm sao có thể trở thành niềm an ủi, sưởi ấm duy nhất cho nhau trong cái thành phố rộng lớn này.
Hạ Thu Nhạn lại chỉ vào đôi giầy của Thẩm An Nhược: "Lần trước chẳng phải cậu nói rằng đôi giày leo núi này của mình bị rách sao, lúc đó nhìn mặt cậu buồn đến cả nửa ngày. Không phải nó vẫn rất mới à."
"Đôi đấy mình vứt đi rồi, mình đã mua một đôi giống y hệ như vậy để đi."
"Phụt!" Hạ Thu Nhạn đang uống trà sữa mém phun ra, "Cậu bị sao thế?"
"Chẳng còn cách nào, tại mình thích kiểu đó." Thẩm An Nhược trả lời nhẹ tênh, đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó liền khựng lại, một hồi sau lại tự cười giễu rồi nhanh chóng bị Hạ Thu Nhạn kéo đi, tiếp tục công cuộc mua quần áo ở các cửa hàng.
Bữa trưa, Thẩm An Nhược nhận được điện thoại của Trình Thiếu Thần, cô hơi chột dạ lén nhìn Hạ Thu Nhạn, đi tới chỗ khác nghe điện thoại.
"Buổi tối cô rảnh không? Đi cùng tôi tới một bữa tiệc." Vẫn cái giọng điệu hết sức bình thản ấy, hệt như tuần trước hai người mới hẹn hò với nhau vậy, thật ra ngoại trừ lần gặp nhau ở bữa tiệc bán đấu giá từ thiện đó thì đã hai tháng nay họ không liên lạc với nhau rồi.
"Trước giờ tôi không tham dự mấy bữa tiệc lớn, đến đấy nhỡ có làm sao lại làm mất mặt anh thì thế nào?"
Rõ ràng Trình Thiếu Thần đang cười trong điện thoại: "Lần trước cô đi với chủ tịch Nghê không phải là đóng kịch rất xuất sắc ư?"
"Nhưng anh không phải là ông chủ của tôi." Không nhắc đến thì thôi, nói đến cô lại càng tức.
"Cô giúp tôi lần này đi! Nếu không tôi tính tiền làm thêm giờ cho cô, coi như cô tăng ca."
"Mấy cô đồng nghiệp xinh đẹp của anh đâu? Anh để tiền tăng ca mà đưa cho họ."
"Họ bận cả rồi."
Cô thay đồ, vì không thường xuyên trang điểm nên ra sức tẩy trang đến tận ba lần, sau đó tìm một đĩa phim được đánh giá là cực kì chán, đặt chế độ tự động tắt sau hai tiếng cho tivi, cô cảm thấy mệt mỏi nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lúc ấy điện thoại bỗng đổ chuông, là tiếng báo tin nhắn. Chỗ cô ở không lắp điện thoại cố định, từ trước đến nay không bao giờ tắt di động, sợ bố mẹ có chuyện gì không liên lạc được với mình.
Vạn bất đắc dĩ, cô trèo xuống giường lấy điện thoại, cầm lên thì thấy một cái tên rất quen. Đây là lần đầu tiên Trình Thiếu Thàn nhắn tin cho cô. Có một lần anh thấy cô đang nhắn tin với bạn còn ngồi cười bên cạnh, nói rằng đây là chức năng vừa không có hiệu quả, vừa vô vị lại lãng phí thời gian nhất của điện thoại. Thẩm An Nhược tưởng tượng trong đầu hình ảnh anh đang kiên nhẫn cặm cụi gõ từng từ từng từ tiếng Hán bỗng cảm thấy buồn cười, rồi bỗng nhiên nghĩ ra điện thoại của anh hình như có chức năng tự soạn tin nhắn, lại cảm thấy không vui gì nữa.
Tin nhắn chỉ có vài chữ: "Cách ăn mặc hôm nay không hợp với em, giống người lớn quá."
Thẩm An Nhược bực mình, ném điện thoại sang một bên, nằm xuống giường ngủ tiếp. Thực ra cô mới ngủ được một lúc, bộ phim nhạt nhẽo kia vẫn đang bật.
Lát sau không ngủ lại được, cô ngồi dậy xem hết bộ phim có kết thúc còn nhạt hơn cả mở đầu, cuối cùng cũng quyết định nhắn tin lại cho Trình Thiếu Thần: "Không phải việc của anh!"
**** ***
Thứ Bảy, Thẩm An Nhược rảnh rỗi không có việc gì nên cùng Hạ Thu Nhạn đi dạo phố.
Phong cách ăn mặc của hai người hoàn toàn không giống nhau, Hạ Thu Nhạn đòi vào xem quần áo trong từng cửa hàng mới chịu được, Thẩm An Nhược đi đằng sau, thường là khi cô bước chân vào cửa hàng thì Hạ Thu Nhạn đã quay người bước ra, nói với cô: "Đi tiếp." Cô cũng không dám than thở, chỉ cảm thấy đi dạo phố, shopping với Hạ Thu Nhạn cứ như thế đi thi chạy marathon vậy.
Thẩm An Nhược chọn quần áo đơn giản và nhanh chóng hơn Hạ Thu Nhạn rất nhiều, công việc của cô cũng không đòi hỏi phải ăn mặc quá cầu kỳ, cô chỉ cần tới một vài cửa hàng mua về một đống quần áo là đủ mặc luôn cho cả quý. Hạ Thu Nhạn thấy vậy thường cằn nhằn cô.
"Thẩm An Nhược, mình thua cậu thật, không đi xem từng cửa hàng thì làm sao biết được bộ nào hợp với mình chứ."
"Ấy, Thẩm An Nhược, bỏ ngay trên tay cậu xuống, trừ màu sắc ra thì nó không khác gì bộ cậu đang mặc trên người cả, cậu không chọn kiểu dáng khác được à?"
"Thẩm An Nhược, đừng có lấy màu xám với màu cà phê đấy nữa, cả tủ quần áo của cậu hầu như toàn màu này, cậu nhìn mà không thấy chán hả? Lấy cái bộ màu hồng này này, đang là màu mốt của mấy cô gái ngây thơ năm nay đấy, bây giờ cậu còn không mặc thì sau này chả còn cơ hộ mà mặc đâu."
Có lúc Thẩm An Nhược cũng camt thấy ngạc nhiên, chẳng hiểu hai người họ làm sao có thể trở thành niềm an ủi, sưởi ấm duy nhất cho nhau trong cái thành phố rộng lớn này.
Hạ Thu Nhạn lại chỉ vào đôi giầy của Thẩm An Nhược: "Lần trước chẳng phải cậu nói rằng đôi giày leo núi này của mình bị rách sao, lúc đó nhìn mặt cậu buồn đến cả nửa ngày. Không phải nó vẫn rất mới à."
"Đôi đấy mình vứt đi rồi, mình đã mua một đôi giống y hệ như vậy để đi."
"Phụt!" Hạ Thu Nhạn đang uống trà sữa mém phun ra, "Cậu bị sao thế?"
"Chẳng còn cách nào, tại mình thích kiểu đó." Thẩm An Nhược trả lời nhẹ tênh, đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó liền khựng lại, một hồi sau lại tự cười giễu rồi nhanh chóng bị Hạ Thu Nhạn kéo đi, tiếp tục công cuộc mua quần áo ở các cửa hàng.
Bữa trưa, Thẩm An Nhược nhận được điện thoại của Trình Thiếu Thần, cô hơi chột dạ lén nhìn Hạ Thu Nhạn, đi tới chỗ khác nghe điện thoại.
"Buổi tối cô rảnh không? Đi cùng tôi tới một bữa tiệc." Vẫn cái giọng điệu hết sức bình thản ấy, hệt như tuần trước hai người mới hẹn hò với nhau vậy, thật ra ngoại trừ lần gặp nhau ở bữa tiệc bán đấu giá từ thiện đó thì đã hai tháng nay họ không liên lạc với nhau rồi.
"Trước giờ tôi không tham dự mấy bữa tiệc lớn, đến đấy nhỡ có làm sao lại làm mất mặt anh thì thế nào?"
Rõ ràng Trình Thiếu Thần đang cười trong điện thoại: "Lần trước cô đi với chủ tịch Nghê không phải là đóng kịch rất xuất sắc ư?"
"Nhưng anh không phải là ông chủ của tôi." Không nhắc đến thì thôi, nói đến cô lại càng tức.
"Cô giúp tôi lần này đi! Nếu không tôi tính tiền làm thêm giờ cho cô, coi như cô tăng ca."
"Mấy cô đồng nghiệp xinh đẹp của anh đâu? Anh để tiền tăng ca mà đưa cho họ."
"Họ bận cả rồi."

