Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2325
- Tình trạng: Hoàn thành
"Đây là tranh thêu nhung, so với tranh thêu chữ thập thì khó hơn. Mà anh đến làm loạn hết chỉ của em rồi, mất công lắm em mới phân loại được. Anh ngồi sang bên kia đi, người đâu mà toàn mùi rượu."

Nhìn bộ dạng không thoải mái của anh, Thẩm An Nhược vào bếp pha cho anh cốc nước mật ong giải rượu, quay lại thấy anh đang cầm điểu khiển tivi ấn lung tung, đổi kênh liên tục, lại còn luôn miệng kêu ca: "Mấy cái quảng cáo dạo này càng xem càng chán." Cuối cùng dứt khoát đổi sang chế độ chơi trò chơi, cầm điều khiển chơi xếp gạch.

"Anh đến đây là gì?" Thẩm An Nhược nhìn anh.

"Không có việc gì không thể đến tìm em hả? Em thêu tranh của mình đi, cứ kệ anh."

Lúc sau anh lại chuyển kênh tivi, Thẩm An Nhược ngẩng đầu lên xem, là bộ phim Titanic được chiếu lại lần thứ một trăm lẻ một.

"Hồi đó dẫn bạn gái đi xem Titanic, cô ấy khóc như mưa, làm anh ướt hết cả ống tay áo, nên sau này chỉ cần nghe đến Titanic là anh lại thấy dị ứng."

"Anh muốn theo đuổi người ta, sau bị dọa nên chạy mất đúng không? Thẩm An Nhược nhìn anh.

"Sao em lại thông minh vậy? Lúc xem phim này em có khóc không? Để anh đoán nhé, em là kiểu người phụ nữ lạnh nhạt, bạc tình... chắc là không khóc đâu."

"Lãng phí nước mắt vì chuyện của người khác thật điên rồ. Thực ra mà nói, em cũng không có quá nhiều cảm xúc, cái đoạn thuyền bị lật còn cảm động hơn, nếu không phải sau đó lật thuyền thì đôi này đã chẳng có tương lai, nếu có bỏ trốn thành công thì sau này cũng cãi nhau. Tình cảm nhất thời thực ra lại khiến người ta không thể quên được."

"Thì ra bà lão trong phim cũng không nhớ suốt đời, nếu không nhìn thấy bức tranh làm sao nhớ lại được. Chỉ sợ bà cụ đã sớm chôn người con trai mình yêu nhất xuống tận cùng trái tim rồi."

"Ôi, tình yêu đẹp vậy mà bị anh nói thế, thật không chịu nổi."

"Em thì khác anh chắc." Trình Thiếu Thần ngáp một cái, "Có một năm, cô giáo yêu cầu bọn anh viết về đề tài 'Tình yêu là gì', đến bây giờ anh vẫn nhớ cô giáo xinhd dẹp đó. Chỉ tiếc là lần đó cô bắt anh viết lại."

"Anh viết như thế nào?"

"Quên rồi." Trình Thiếu Thần bật cười.

"Chắc không phải anh viết bài văn đó thành bức thư tình gửi cô giáo đấy chứ?"

"Đừng có trêu anh, anh không làm vậy đâu." Trình Thiếu Thần tiếp tục ngáp dài, "Em có tin vào tình yêu không?"

"Không tin, chỉ là cảm xúc của một khoảnh khắc mà thôi. Người hạnh phúc là người biến tình yêu thành tình thân, gìn giữ nó cả đời, còn những người bất hạnh là người biến tình yêu thành vết thương, đau cả một đời. Những người thông minh tất nhiên sẽ biết cách khiến bản thân vui vẻ, biết cách phân biệt giữa món chính và món khai vị, đau khổ rồi cũng dần dần lãng quên thôi." Có lẽ do tâm trạng của anh hôm nay mà Thẩm An Nhược tự dưng thích ngồi nói chuyện phiếm với anh.

"Vậy nhất định em là người thông minh rồi. Thật đáng tiếc, cô Thẩm à, anh vẫn hy vọng em sẽ yêu anh."

"Anh chán thật, em yêu anh để làm gì? Anh đâu có thiếu người yêu. Muốn tìm cảm giác yêu đương thì anh tìm mấy cô đồng nghiệp xinh đẹp của anh ấy."

Trình Thiếu Thần thì thầm gì đó nhưng cô không nghe ra, lại tiếp tục cúi đầu thêu, lát sau ngẩng lên thấy anh nằm trên ghế sofa ngủ từ lúc nào không biết. Lúc ngủ, đôi lông mi dài của anh khép lại, khóe miệng nhếch lên, chân mày hơi nhíu lại, đầu nghẹo hẳn về một bên, trông như một đứa trẻ, so với dáng vẻ thường ngày của anh thì đúng là một trời một vực. Thẩm An Nhược nhìn anh mà bần thần cả người, cảm giác như có một thứ tình cảm nhẹ nhàng len vào tim cô rồi nhanh chóng biến mất. Mặc dù là mùa hè nóng bức nhưng trong phòng vẫn mở điều hòa, cô bỗng thấy rùng mình bèn chỉnh cho nhiệt độ cao lên, chỉnh cho anh nằm ngay ngắn, rồi lấy chăn mỏng đắp cho anh. Tròng lòng lại thấy hơi hối hận, nói nhiều như vậy với anh làm gì, không chừng có ngày tên gian thương này sẽ lại đem mấy lời cô nói ra trêu chọc.

Trình Thiếu Thần ngủ một mạch đến tối mới dậy, đi rửa mặt, ăn một gói mì cô nấu rồi mới rời đi. Thẩm An Nhược thở phào, cô cứ sợ là anh sẽ đòi ngủ lại đây.

Nhưng từ đó trở đi, cứ cuối tuần là Trình Thiếu Thần lại đến nhà cô. Qủa nhiên là khoảng cách sinh ra thiện cảm, ngắm nhìn Trình Thiếu Thần từ xa, cô cảm thấy nhìn dáng vẻ sành sỏi của anh thì thấy anh đúng là một công tử chính hiêu. Bây giờ trông thấy bộ dạng ngốc nghếch này của anh, cô cũng bắt đầu thấy quen thuộc hơn.

Có lẽ do công việc mệt mỏi mà anh không thấy có húng thú với việc ăn uống, chơi bời, phần nhiều đều ở lì trong căn nhà nhỏ của cô, ăn thức ăn cô nấu. Anh khá kĩ tính với chuyện ăn uống, cô cứ nghĩ hầu anh chắc phải rất khổ cưc nhưng hóa ra anh ăn uống rất đơn giản, chỉ cần chút dưa muối với cháo loãng cũng được. Cũng có khi cô qua chỗ anh nhưng đường thì xa, cuối tuần xe buýt lại đông, Trình Thiếu Thần nói sẽ tới nhà đón cô, kết quả là anh đến rồi lười quay về nên ở lại luôn. Cuối tuần mà điện thoại của anh reo liên tục, ban đầu còn kiên nhẫn trả lời, về sau anh tức lên: "Đừng có dài dòng nữa, thứ Hai bàn tiếp", cuối cùng tắt máy luôn. Về sau mỗi cuối tuần ở cùng cô đều không có tiếng chuông điện thoại nữa.

Prev 1 ... 50 51 52 53 54 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000910