Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2327
- Tình trạng: Hoàn thành
Trình Thiếu Thần lúc im lặng thì rất nhàm chán, có khi anh ngồi bên cạnh nhìn cô thêu đến nửa giờ, nhìn đến mức cô không thấy tự nhiên, lại còn ca thán: "Lần trước anh tới không phải đã thêu đến đây rồi sao, em thêu thật là chậm."

"Sao mà em càng thêu càng ít vậy, có phải thêu hỏng lại tháo ra thêu lại không."

"Ôi, em giả bộ thục nữ học thêu đấy à, thật đúng là lãng phí thời gian, chi bằng anh kiếm người thêu giúp em." Thẩm An Nhược bị anh quấy rầy như vậy tiện tay cầm kim thêu ra vẻ muốn đâm anh, Trình Thiếu Thần nhảy dựng lên trốn mất.

Thẩm An Nhược không có sở thích gì đặc biệt, căn hộ của cô cũng không có gì để chơi, vậy mà Trình Thiếu Thần lại không thấy chán, mỗi lần đến anh đều tìm ra thứ gì đó để giải khuây, không bao giờ làm phiền cô, ví như anh sẽ đi dọa mấy con cá cô nuôi, sau đó mở máy tính chơi game khoảng một đến hai tiếng, có khi xem phim, thường là anh chỉ xem được một nửa rồi ngủ mất. Thẩm An Nhược nghi ngờ, anh đột nhiên chăm đến đây, thường ngủ trưa ở nhà cô, có phải vì sofa ở nhà cô rất thoải mái nên anh mới đến? Gần đây trông anh có vẻ bị mất ngủ khá nhiều.

Cuối cùng Trình Thiếu thần cũng tìm ra được một thứ để tiêu khiển ở nhà cô, đó là một bàn cờ. Hồi học đại học, An Nhược thường hay đi dạo các hội chợ văn hóa. Cô thích ngắm những món đồ nho nhỏ kì lạ, có khi còn mang một ít về nhà. Có lần đột nhiên cô muốn nhờ một nhà buôn thủy tinh ở Giang Tô làm mấy viên pha lê tròn, kích thước có hạt châu làm quân cờ nhảy. Lúc làm xong lại không tìm được bàn cờ thích hợp. Tốt nghiệp đại học, cô lại nhờ thợ mộc làm một cái, hai món đồ này không tính là quá tốn kém, mấy quân cờ cũng không được tính là hàng xa xỉ, nhưng bàn cờ lại hết sức độc đáo. Trình Thiếu Thần có hứng thú với cờ nhảy, thường rủ Thẩm An Nhược cùng chơi. Mặc kệ cho anh chơi như thế nào, kể ca khi cố ý nhường nhưng lúc nào cô cũng thua, anh thường mắng cô là ngốc. Thấy cô không hăng hái mấy, Trình Thiếu Thần lại hì hụi ngồi chơi một mình. Lúc đầu anh chia làm hai phe, sau đó là ba phe, cuối cùng là sáu người chơi cờ. Thẩm An Nhược liếc mắt nhìn đống hỗn độn đó mà choáng váng. Qủa thực không hiểu người này vì mệt nhóc quá độ hay tinh lực dư thừa, chỉ thấy anh chơi một mình rất hăng say và đầy hứng thú.

Sau cùng, anh đã chán bàn cờ sáu người này bèn lấy quân cờ ngồi trên sàn chơi bắn bi, sành nhà của Thẩm An Nhược rất sạch, anh thường nằm bò trên sàn, lấy vài quyển sách dày trên giá sách để bày trận chơi. Thẩm An Nhược thấy anh đối xử với mấy viên trân châu bảo bối của mình như vậy thì tức giận đòi anh trả lại. Trình Thiếu Thần nhìn cô: "Em thật nhỏ mọn, hỏng một viên trân châu của em thì anh đổi trả một viên kim cương được chưa."

"Ai thèm mấy viên kim cương của anh?"

"Chẳng lẽ em chưa nghe Moulin Rough nói 'Kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ sao', so với đàn ông thì đáng tin gấp nhiều lần. Em vẫn còn trẻ, chưa trải nghiệm được điều này đâu."

Thẩm An Nhược biết mình nói không lại anh, cũng không thèm để ý đến anh nữa. Nhưng xem ra kĩ thuật bắn bi của anh rất tốt, đến khi chơi chán rồi mà mấy viên trân châu của cô cũng chưa hỏng.

Hai người cũng có lúc cãi nhau, thực ra chỉ là đấu khẩu mà thôi. Bọn họ tranh luận về một vấn đề, thường thì Thẩm An Nhược không thắng nổi anh, nếu thắng cũng là Trình Thiếu Thần nhường mình, nhưng anh lại tỏ ra rõ ràng như vậy khiến cô thấy thắng cũng chẳng vinh quang. Nhưng nếu cô thua thì cả nửa ngày chẳng thèm để ý anh, Trình Thiếu Thần cũng chẳng buồn dỗ dành, để mặc cô như vậy.

Thẩm An Nhược không phải là người giận lâu, cô chỉ tức giận một hai tiếng gì đó lại ngoan ngoãn đi nấu cơm hoặc ngoan ngoãn theo anh ra ngoài ăn, cứ như thế việc giận dỗi vừa rồi chưa bao giờ xảy ra vậy.

**** ***

Thẩm An Nhược được giao nhiệm vụ đi công tác ở tình ngoài, đúng lúc cô đang giận dỗi nên không nói gì với anh. Bữa đó hai người giận nhau, Thẩm An Nhược bực bội, ăn cơm dọn dẹp xong, cô không nói gì bỏ về, mặc kệ tiết mục hẹn hò sau đó của hai người. Thật ra chuyện này không tính là cãi nhau, bởi tuy Thẩm An nhược giận mà ai kia vẫn cười nói vui vẻ khiến cô càng tức hơn. Khu anh ở rất rộng, Thẩm An Nhược lại đi không nhanh, đi cả nửa ngày vẫn chưa ra đến cổng, trước đây đều là anh lái xe đưa cô ra nên không thấy xa. Bây giờ đang là giữa hè, ánh nắng chiếu gay gắt, cô thấy mình như bị bốc hơi vậy, chỉ một lúc mà cả người nhễ nhại mồ hôi. Lúc chạy ra, cô cũng không hy vọng rằng anh sẽ đuổi theo mình, bản thân cô cũng không thích chơi trò lạt mềm buột chặt, nhưng trong thâm tâm vẫn thấy hơi hối hận, cho dù bực bội cũng nên tìm kẻ đầu sỏ mà trút, tại sao phải làm khổ mình như vậy. Trong phòng có điều hòa mát mẻ, bên ngoài thì nóng như thiêu như đốt, hai người vốn có kế hoạch tối nay đi trượt tuyết nhân tạo, hoài niệm một chút mùa đông lạnh giá giữa mùa hè nóng bức này.

Prev 1 ... 51 52 53 54 55 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000455