Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1877
- Tình trạng: Hoàn thành
- Ăn gì thì cứ gọi. Tên Khang Duy đó, bận gì mà bắt anh phải trông nhóc chứ?

- Anh í nói anh í rất bận.

- Biết là bận. Nhưng mà bận gì cơ. - Hải Đăng đảo mắt xung quanh rồi vẫy vẫy tay. - Cho một suất gà rán nhé, nóng đấy.

Cô phục vụ khẽ gật đầu rồi đi vào bếp, thằng nhóc đi cùng Hải Đăng thích thú nghịch chú gấu nhỏ treo trên cây gì đó gần cửa sổ. Hải Đăng ngán ngẩm nhìn nó, thằng bé này rất nghịch, nghe nói còn nghịch hơn cả anh nó nữa. Mới bé tẹo mà thủ đoạn cũng đầy mình, nham hiểm chẳng khác gì anh. Chả hiểu hôm nay Khang Duy bận gì mà bắt Hải Đăng trông giùm, vốn anh không thích trẻ con, làm thế này khác gì gián tiếp tra tấn anh chứ. Lắc đầu ngán ngẩm, Hải Đăng lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, người phụ nữ bụng to lặc lè đang xách một đống đồ đi về phía khu chung cư đối diện, trông loạng choạng như sắp ngã, anh tái mặt vội vã đứng dậy:

- Ở yên đây đợi anh, anh đi một lát sẽ về.

Không kịp nghe thằng bé trả lời, Hải Đăng lao nhanh ra cửa, chạy lại đỡ người phụ nữ, xách đồ đưa bà lên lầu trên. Hải Đăng, thật ra là một người rất tốt, rất biết quan tâm lo lắng đến những người xung quanh đấy chứ.

_oOo_

- Á. Mưa rồi sao? - Nhật Linh ngửa mặt nhìn trời rồi tăng tốc. - Quên không dặn Heo đem ô, không biết có dính mưa không nữa. À mà...

Ờm. Bước chân của Nhật Linh chợt dừng lại, cô không chạy nữa. Thiên Ngọc bây giờ đã có Hoàng Quân lo cho rồi, đi ăn kem dưới mưa chắc là lãng mạn lắm, cô không cần lo cho Thiên Ngọc nữa đâu. Càng nhẹ, Nhật Linh chả thích suy nghĩ nhiều, cũng chả thích lo lắng cho ai cả. Thiên Ngọc có Hoàng Quân lo cho thì cô càng mừng, đỡ rắc rối, đỡ khổ cái thân mình. Cô bé cười một nụ cười nhạt nhẽo, đẩy cửa bước vào quán.

- Em về rồi đây.

- Nhật Linh về rồi à. - Một chị nhân viên trong quầy khẽ gọi. - Em mang đồ vào cho bác bếp trưởng nhanh rồi ra chị nhờ nhé.

Cô bé đặt đồ lên bàn bếp, quay ra đội thêm chiếc mũ đồng phục của quán, trông rất đáng yêu rồi chạy lại quầy thu ngân, vẻ tò mò:

- Gì vậy chị?

- Em nhìn thấy thằng nhóc ngồi kia không? - Chị chỉ về phía bàn gần cửa sổ. Có thằng nhóc đang tu tu khóc. - Chả ai dỗ được nó cả. Nó cứ khóc lóc nãy giờ.

- Để em ra xem sao.

Nhật Linh nở nụ cười thật tươi, nháy mắt với chị nhân viên, tiến lại gần cậu bé.

- Em làm sao thế? Sao ở đây một mình vậy? - Cô cười thân thiện.

- Bị bỏ rơi! - Thằng bé đáp tỉnh bơ.

- Bỏ rơi á??? - Mặt cô méo xệch. - Em nói gì vậy?

Hỏi han chán chê, cuối cùng thằng nhóc đòi Nhật Linh ngồi lại chơi cùng nó. Cô thở phào nhìn khúc xương gà nằm chỏng chơ trên bàn, chắc bố mẹ cậu bé đã gọi đồ ăn cho cậu, bận công chuyện nên tạm để cậu ở đây. Chắc cũng đi được khá lâu rồi. Nhật Linh nháy mắt với chị nhân viên ở quầy hàng, ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào cậu bé.

- Vậy em muốn ăn thêm gì nữa không?

- Em muốn một cây kem thật to. - Thằng nhóc hớn hở.

- Em thích ăn kem à?

- Vâng. - Đôi mắt thằng nhóc long lanh nhìn Nhật Linh

- Nhưng quán chị hết mất kem rồi, làm thế nào bây giờ?

Thằng bé mặt ỉu xìu, mắt rưng rưng như sắp khóc. Nhật Linh nhìn nó mà thấy tội tội. Sờ tay vào túi áo, cô rút ra cây kẹo mút sôcôla sữa đặt vào tay nó, nụ cười tươi tắn dỗ dành:

- Nhưng chị có kẹo mút, em thích chứ?

- Thích ạ.

Mắt thằng bé ráo hoảnh, sáng rực lên. Nhật Linh đưa kẹo cho thằng nhóc, xoa lên mái tóc xù của nó. Dễ thương thật.

- Mà em tên gì? - Cô nghiêng đầu hỏi.

- Khang Luân.

- Oa. Tên em hay ghê. - Cô hớn hở.

- Thế tên chị là gì?

Thằng nhóc bây giờ mới nhớ ra việc hỏi tên người đang đứng trước mặt mình, nó kéo kéo áo Nhật Linh như đứa con gọi mẹ, trông đáng yêu hết mức. Cô cúi xuống xoa đầu thằng nhóc.

- Tên chị là Nhật Linh, biệt danh của chị là Gấu, em có thể gọi chị là Gấu nếu em muốn.

- Em không thích Gấu. - Thằng bé vô tâm đáp.

- Hơ. - Nhật Linh nghệt mặt, hơi ngạc nhiên nhìn Khang Luân. - Tại sao vậy?

- Vì chỉ có con gái mới thích chơi gấu bông. Em là con trai, không chơi đồ con gái!

Nhật Linh bật cười, ra là vậy, cậu bé này đúng là đáng yêu thật. Nói chuyện với cậu bé nãy giờ, cô cứ cười suốt. Xoa xoa đầu cậu bé, cô nhớ ra vẫn còn nhiều công việc phải làm. Đặt vào tay Khang Luân thêm chiếc kẹo mút sôcôla rồi đứng dậy.

- Chị đi làm việc nhé. Em ngồi đây đợi một lúc chắc ba mẹ sẽ đến thôi.

- Không. Ba mẹ không đến đâu. - Khang Luân lắc đầu kéo tay áo Nhật Linh.

Nhật Linh nghệt mặt ra nhìn Khang Luân. Trông nó hết dễ thương rồi, nụ cười nham hiểm đằng kia khiến cô thấy hoảng. Cô vuốt mái tóc, thở dài.

Không biết từ bao giờ, một khuôn mặt băng lãnh, một dáng người cao dong dỏng cứ đứng ở phía xa, ngắm nhìn từng nét biểu cảm trên khuôn mặt cô gái ấy. Hơi bất ngờ khi nhìn thấy cô ở đây, anh tiến về phía quầy thu ngân hỏi han. Hóa ra cô bé làm thêm ở đây, chiều không đến sân bóng cùng Thiên Ngọc, hóa ra đến đây làm việc.

Prev 1 ... 14 15 16 17 18 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000427
Snack's 1967