Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1876
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhật Linh hình như là đứa con gái đầu tiên Hải Đăng nhìn lâu như vậy, là hôm đó. Cô bé có vẻ khá tự tin vào cái đầu của mình, nhưng lại không đủ khả năng nhận dạng được mùi nguy hiểm, cô đang bị thằng nhóc 6 tuổi xỏ mũi. Nhìn cái vẻ mặt ngây ngô không biết làm thế nào của cô mà Hải Đăng thấy tội tội. Anh bước chậm rãi về phía cô bé, lên tiếng mỉa mai:

- Cô tính làm vú em cho nhóc này hả?

- Ơ... dạ. - Nhật Linh đang tưởng tượng đến cảnh ba hay mẹ, hay anh chị gì đó của thằng nhóc này đến đón, đôi mày giãn dần ra như được giải thoát, nhưng vừa ngước mắt lên, đôi mày lại nhíu lại. - Anh làm gì ở đây?

- Tôi đến đón nó.

Hải Đăng vừa nói vừa chỉ vào Khang Luân đang kéo kéo tay áo Nhật Linh, mắt long lanh.

- Vậy anh là anh trai nó ? - Nhật Linh thở phào, cúi xuống xoa xoa đầu Khang Luân. - Anh của em đến đón rồi nhé, về với anh thôi. Chị phải làm việc rồi, tạm biệt em nhé.

- Không phải. - Thằng nhóc cười nham nhở. - Đó đâu phải anh của em.

Lần này thì không chỉ Nhật Linh nghệt mặt ra đâu nhé, Hải Đăng mắt cũng đang trợn ngược lên. Nhìn cái hoạt cảnh này là Hải Đăng đã suy ra đoạn phim của mấy chục phút trước, chắc chắn cái cô bé ngốc này nãy giờ rất khổ sở. Anh xắn tay áo, xách tai Khang Luân kéo ra ngoài, mặt nhăn lại:

- Về ngay cho anh, anh sẽ đem mày đi trả cho cái thằng cha đó!!!

- Oái. Đừng mà. Gấu cứu em...

Thằng nhóc huơ huơ tay về phía Nhật Linh, la hét ỏm tỏi. Cô cố nở một nụ cười, vẫy vẫy lại thằng bé. Trong đầu thầm cầu mong Chúa đừng để con gặp lại hai tên dở hơi này nữa. Thật quá là phiền phức!

Dọn dẹp bãi chiến trường thằng nhóc Khang Luân bày ra, Nhật Linh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, mưa bắn lên tấm kính trong suốt tạo thành những hạt nhỏ rớt xuống nền nhà ; bên ngoài thưa thớt người đi bộ, vài cặp đôi tay trong tay che những chiếc ô đủ màu sắc thật dễ thương. Đồng hồ chỉ 15 giờ 35. Chiều nay cô đã phí hoài một tiếng cho thằng nhóc kia rồi, không thể phí phạm thời gian nghĩ ngợi linh tinh được, phải làm việc thôi...

_oOo_

Thiên Ngọc đứng nép dưới một mái hiên gần đài phun nước, mưa đã to dần lên. Lạnh. Nó nghe lời Nhật Linh, chỉ mặc áo phông cộc tay với quần soóc cá tính. Giờ thì lạnh, gió cứ lùa qua người, mưa tạt thẳng vào mặt khiến khuôn mặt lấm lem hết cả, mái tóc dính nhẹp nước. Nó nâng cánh tay nhìn đồng hồ, gần 4 giờ rồi mà vẫn không thấy Hoàng Quân đến.

Ban nãy Khang Duy nhắn tin nói rằng Hoàng Quân có việc bận, cố đợi cậu ấy. Nó đứng một lúc thì trời đổ mưa, cũng định bỏ về. Nhưng dù sao cũng rất muốn gặp Hoàng Quân, chắc cậu ấy có việc đột xuất mới vậy. Nó cứ nghĩ mọi chuyện quá ư đơn giản, cứ đợi đi, Hoàng Quân nhất định sẽ đến thôi.

“Hắt xììììììì...”

Nó khịt mũi ôm lấy hai cánh tay đang run lên vì lạnh. Nếu cứ thế này có lẽ sẽ ốm mất. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, nó thấy cả người run lên từng hồi, mệt mỏi vô cùng.

“Heo không đòi ăn cơm

Heo không đòi ăn cám

Heo chỉ cần em bế trên tay ầu ơ

Em không thèm mua kem

Em không thèm mua bánh

Em để dành cho heo

Em lì xì heo đất hai trăm mỗi ngày...”

Tiếng chuông điện thoại vang lên mỗi lúc một lớn, Thiên Ngọc lục túi chéo rút ra chiếc điện thoại. Lại là Khang Duy, tay nó run run bắt máy:

- Có chuyện gì vậy? - Nó cố giữ giọng nói bình thường nhất

- Cô vẫn đang đứng ở đó à? Đài phun nước?

- Ừ. Sao?

- Ha ha... - Khang Duy cười lớn. - Mưa to lắm rồi đấy, cô về đi. Từ trưa đến giờ là tôi lừa cô. Thằng em trai quý báu của tôi từ đầu giờ chiều vẫn ngồi chơi game ở nhà đó.

- Anh lừa tôi? - Giọng Thiên Ngọc cũng run run đáp lại.

- Phải phải... Tưởng cô thế nào, hóa ra cũng ngu ngốc như thế. Chúc mừng cô nhé, tôi thắng cô keo này.

Khang Duy hỉ hả cười lớn. Mặt Thiên Ngọc trắng bệch đi, nó nhét điện thoại vào túi đeo chéo, cứ thế bước thẳng ra đường tiến về nhà. Mưa càng lúc càng to, gió thổi tung mái tóc nó, xòa đầy xuống mặt, bờ môi cứ mằn mặn. Nó có thể chấp nhận những trò đùa quái gở của Khang Duy ở trường, ở sân bóng hay ở bất kì đâu mà không liên quan đến chuyện tình cảm của nó. Nhưng điều này nó không chấp nhận được, Khang Duy liệu có biết cái cảm giác hi vọng rồi thất vọng nó kinh khủng đến nhường nào không vậy? Anh ta là đồ tồi, thù này không trả, nhất định nó không phải là Hoàng Thiên Ngọc!



Chương 6: Khang Duy, anh là đồ tồi!



Vừa mở được cánh cửa, đầu đau nhói, cảm giác buồn ngủ khó chịu. Mắt hoa không nhìn rõ cái gì ra cái gì, gió lùa vào căn nhà lạnh toát. Kéo sập cánh cửa lại, Thiên Ngọc ngã nhoài ra đất, giấc ngủ ập đến nhanh chóng, nó mê man, gò má nóng bừng, đôi môi khô khốc mệt mỏi.

Tối. Mưa từ trưa mà bây giờ vẫn không ngớt là mấy, vẫn nặng hạt. May thay có chiếc ô chị Lệ An cho mượn, Nhật Linh cũng về được đến nhà mà không ướt mấy. Lạnh thật, mặc có chiếc áo cánh trắng mỏng manh, gió với mưa đêm Hà Nội hôm nay cứ lành lạnh kì lạ.

Đứng trước cánh cửa phòng trọ im lìm, chắc Thiên Ngọc chưa về. Mí mắt cô hơi sụp xuống, buồn. Đúng là có cảm giác buồn len lỏi đâu đó. Có lẽ nào là do cô quá ích kỉ, muốn giữ Thiên Ngọc lại chịu chung số phận F.A? Đôi bàn tay xua đi những suy nghĩ kì cục cô lục lọi trong ba lô tìm chìa khóa, tựa sát người vào cánh cửa cho khỏi ướt.

Prev 1 ... 15 16 17 18 19 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000429