Không lâu sau, Nhật Linh trở về bệnh viện, vội vã đến bên giường Thiên Ngọc, mặt đã hồng hào trở lại, không còn mê man hay nói sảng nữa. Nhật Linh ngồi thụp xuống, nước mắt vòng quanh. Hoàng Quân kéo tay cô đến phòng y tế, nhớ cô y tá băng bó giùm, bàn tay cô xước xát, máu đọng lại từng giọt. Bờ môi mỏng bị cắn chặt cũng đã bị thương, đầu tóc thì bù xù, mắt thâm sì chẳng khác gì quái vật. Ấy vậy mà ban nãy cô cứ nguyên bộ dạng như thế mà đi đâu đó. Thật đúng là... Đưa Nhật Linh trở lại phòng Thiên Ngọc, Hoàng Quân đặt vào tay cô chìa khóa nhà rồi nói:
- Cậu ấy không sao đâu. Là cảm thông thường thôi. Mà ban nãy điện thoại cậu có người gọi, tớ đã cho người đó địa chỉ, chắc lát sẽ đến đây thôi. Giờ tớ về nhá.
Nhật Linh gật đầu không nói gì, nhìn Thiên Ngọc ngủ ngon lành cũng bớt lo. Nhật Linh đã mất ngủ cả đêm rồi nên rất mệt, dựa đầu vào thành giường, cô cũng chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, đôi mắt mệt mỏi nhắm nghiền.
_oOo_
Hoàng Quân đi thẳng đến trường, là lớp Luật Kinh Tế năm ba, là Khang Duy. Gọi Khang Duy ra chỗ ít người một chút, một cú đấm nhanh gọn trên khuôn mặt điển trai của Khang Duy, khóe miệng anh rỉ máu. Khang Duy tự đứng dậy, bàn tay lau những giọt máu trên khuôn miệng, chĩa ánh nhìn thách thức về phía Hoàng Quân.
- Anh đừng trêu đùa Thiên Ngọc theo cách đó được không? Anh đã làm tổn hại đến lòng tin của cô ấy rồi đó.
- Từ sáng đến giờ đã bị hai phát đánh. Cậu nghĩ tôi dễ đánh thế à? Cái con nhỏ Nhật Linh đó, vì là con gái nên tôi tha cho. Còn cậu... - Khang Duy giơ nắm đấm đấm thẳng vào mặt Hoàng Quân. - Cậu lấy lí do gì mà đánh tôi?
- Nhật Linh đã đến đây rồi à? - Hoàng Quân nhíu mày, gằn từng tiếng một. - Anh nghe rõ đây, Khang Duy. Từ nay hãy tránh xa Thiên Ngọc ra, đừng trêu đùa cô ấy như thế nữa!
- Không bao giờ. - Khang Duy cũng nhấn từng chữ một. - Tôi sẽ không dễ dàng tha cho cô ta như thế. Cô ta là gì của cậu mà cậu phải bận tâm, Hoàng Quân?
Bốp!
Lại một cú đấm nữa vang lên, lần này Khang Duy ngã lăn xuống sàn nhà.
- Đừng coi thường lời nói của tôi!
Hoàng Quân quay người bước thẳng. Khang Duy đứng dậy, khẽ lau giọt máu vương trên khóe môi, chưa bao giờ Hoàng Quân dám hỗn với anh như thế này cả. Cô gái đó có gì khiến Hoàng Quân thay đổi? Bờ môi Khang Duy khẽ cong lên, anh cười, anh chắc chắn sẽ không coi thường lời nói của Hoàng Quân, không chỉ vậy, anh cũng sẽ không buông tha cô bé đó - Hoàng Thiên Ngọc!
_oOo_
Thiên Ngọc đã tỉnh, đầu vẫn còn đau, ngắm nhìn cô bạn thân đang ngủ ngon lành, băng keo dán đầy tay đầy mặt thì nó gần như hiểu ra mọi chuyện. Hình dung được cái cảnh Nhật Linh ra sức cắn chặt môi đến bật máu, tay đấm thùm thụp xuống nền nhà thì nó lại thấy buồn cười. Cái tính ấy nói mãi Nhật Linh vẫn không sửa được, vẫn chỉ là những lúc lo lắng, tức giận lại tự làm tổn hại đến bản thân mình.
Nó khát nước, nhưng nhìn cô bạn đang ngủ ngon không nỡ đánh thức, cứ với với chiếc cốc ở xa. Một bàn tay đưa cốc nước lại gần, đặt gọn vào tay nó khiến nó hơi ngỡ ngàng. Là Hoàng Quân. Không biết ở đấy tự bao giờ, cậu cầm cốc nước đặt nhẹ vào tay nó, nụ cười trên môi khẽ xuất hiện.
- Sao cậu lại ở đây?
- À. - Hoàng Quân đẩy cửa sổ mở tung, nắng chiếu vào phòng ấm áp. - Nhật Linh nói chuyện này do lỗi của tớ.
- Không phải... - Thiên Ngọc đáp lí nhí. - Là tên Khang Duy đó lừa tớ. Hắn nói cậu hẹn tớ ở đài phun nước nên tớ...
- Tại sao cậu lại đi?
Mặt Thiên Ngọc ửng đỏ, chẳng lẽ nói vì tớ thích cậu? Nó là con gái, không thể dễ dàng nói ra những điều như thế. Với lại, nếu nói ra chẳng phải rất ngại sao, nhỡ may Hoàng Quân không thích nó, vậy sau này bạn bè cũng không làm được. Đang phân vân không biết nói thế nào thì từ bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên vài tiếng rời rạc. Hoàng Quân rời khỏi khung cửa sổ, ra mở cửa.
- Cậu đến đây làm gì? - Hoàng Quân hơi ngạc nhiên.
- Tớ đến thăm Thiên Ngọc.
Cô bé từ ngoài cửa bước vào đem theo một lẵng hoa tươi tắn, miệng nở nụ cười thật tươi. Đó là Nguyễn Hương Ly, cô bạn học cùng lớp Luật Hình sự với Thiên Ngọc và Hoàng Quân. Nghe nói là một gia đình có tiếng về kinh doanh trong thành phố, nhưng như nó thấy thì cô bé không kiêu kì chút nào. Hương Ly xinh đẹp dễ thương, lại học rất giỏi, là người hay cười, vô tư, năng nổ hoạt bát. Ở lớp nó, Hương Ly là một bí thư tài năng có rất nhiều người theo đuổi. Nó rất quý Hương Ly, và không ngờ cô ấy chịu làm bạn với nó. Thậm chí còn giúp nó rất nhiều, cho nó mượn sách, giảng cho nó những bài nó không hiểu. Hôm nay nghe tin nó ốm còn đến thăm nó nữa, thật tuyệt.
- Cậu ổn rồi chứ? - Hương Ly đến bên giường Thiên Ngọc khẽ cười, hướng ánh mắt về phía Nhật Linh đang choàng tỉnh. - Đây là...
- Là Nhật Linh. - Thiên Ngọc cười tươi. - Bạn thân tớ.
Nhật Linh vươn người đứng thẳng dậy, nở nụ cười mệt mỏi chào Hương Ly.
- Cậu chắc là bạn cùng lớp của Thiên Ngọc?
- Ừm. - Hương Ly mỉm cười thân thiện. - Tớ là Hương Ly.
- Chào cậu. - Nhật Linh gật đầu. - Tớ nghe kể nhiều về cậu. Cậu thật là tuyệt. - Cô nở một nụ cười thoải mái rồi chớp chớp mắt. - Hai cậu ở lại chơi với Thiên Ngọc nhé, tớ về trước vậy. Heo nghỉ ngơi nhé.
- Cậu ấy không sao đâu. Là cảm thông thường thôi. Mà ban nãy điện thoại cậu có người gọi, tớ đã cho người đó địa chỉ, chắc lát sẽ đến đây thôi. Giờ tớ về nhá.
Nhật Linh gật đầu không nói gì, nhìn Thiên Ngọc ngủ ngon lành cũng bớt lo. Nhật Linh đã mất ngủ cả đêm rồi nên rất mệt, dựa đầu vào thành giường, cô cũng chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, đôi mắt mệt mỏi nhắm nghiền.
_oOo_
Hoàng Quân đi thẳng đến trường, là lớp Luật Kinh Tế năm ba, là Khang Duy. Gọi Khang Duy ra chỗ ít người một chút, một cú đấm nhanh gọn trên khuôn mặt điển trai của Khang Duy, khóe miệng anh rỉ máu. Khang Duy tự đứng dậy, bàn tay lau những giọt máu trên khuôn miệng, chĩa ánh nhìn thách thức về phía Hoàng Quân.
- Anh đừng trêu đùa Thiên Ngọc theo cách đó được không? Anh đã làm tổn hại đến lòng tin của cô ấy rồi đó.
- Từ sáng đến giờ đã bị hai phát đánh. Cậu nghĩ tôi dễ đánh thế à? Cái con nhỏ Nhật Linh đó, vì là con gái nên tôi tha cho. Còn cậu... - Khang Duy giơ nắm đấm đấm thẳng vào mặt Hoàng Quân. - Cậu lấy lí do gì mà đánh tôi?
- Nhật Linh đã đến đây rồi à? - Hoàng Quân nhíu mày, gằn từng tiếng một. - Anh nghe rõ đây, Khang Duy. Từ nay hãy tránh xa Thiên Ngọc ra, đừng trêu đùa cô ấy như thế nữa!
- Không bao giờ. - Khang Duy cũng nhấn từng chữ một. - Tôi sẽ không dễ dàng tha cho cô ta như thế. Cô ta là gì của cậu mà cậu phải bận tâm, Hoàng Quân?
Bốp!
Lại một cú đấm nữa vang lên, lần này Khang Duy ngã lăn xuống sàn nhà.
- Đừng coi thường lời nói của tôi!
Hoàng Quân quay người bước thẳng. Khang Duy đứng dậy, khẽ lau giọt máu vương trên khóe môi, chưa bao giờ Hoàng Quân dám hỗn với anh như thế này cả. Cô gái đó có gì khiến Hoàng Quân thay đổi? Bờ môi Khang Duy khẽ cong lên, anh cười, anh chắc chắn sẽ không coi thường lời nói của Hoàng Quân, không chỉ vậy, anh cũng sẽ không buông tha cô bé đó - Hoàng Thiên Ngọc!
_oOo_
Thiên Ngọc đã tỉnh, đầu vẫn còn đau, ngắm nhìn cô bạn thân đang ngủ ngon lành, băng keo dán đầy tay đầy mặt thì nó gần như hiểu ra mọi chuyện. Hình dung được cái cảnh Nhật Linh ra sức cắn chặt môi đến bật máu, tay đấm thùm thụp xuống nền nhà thì nó lại thấy buồn cười. Cái tính ấy nói mãi Nhật Linh vẫn không sửa được, vẫn chỉ là những lúc lo lắng, tức giận lại tự làm tổn hại đến bản thân mình.
Nó khát nước, nhưng nhìn cô bạn đang ngủ ngon không nỡ đánh thức, cứ với với chiếc cốc ở xa. Một bàn tay đưa cốc nước lại gần, đặt gọn vào tay nó khiến nó hơi ngỡ ngàng. Là Hoàng Quân. Không biết ở đấy tự bao giờ, cậu cầm cốc nước đặt nhẹ vào tay nó, nụ cười trên môi khẽ xuất hiện.
- Sao cậu lại ở đây?
- À. - Hoàng Quân đẩy cửa sổ mở tung, nắng chiếu vào phòng ấm áp. - Nhật Linh nói chuyện này do lỗi của tớ.
- Không phải... - Thiên Ngọc đáp lí nhí. - Là tên Khang Duy đó lừa tớ. Hắn nói cậu hẹn tớ ở đài phun nước nên tớ...
- Tại sao cậu lại đi?
Mặt Thiên Ngọc ửng đỏ, chẳng lẽ nói vì tớ thích cậu? Nó là con gái, không thể dễ dàng nói ra những điều như thế. Với lại, nếu nói ra chẳng phải rất ngại sao, nhỡ may Hoàng Quân không thích nó, vậy sau này bạn bè cũng không làm được. Đang phân vân không biết nói thế nào thì từ bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên vài tiếng rời rạc. Hoàng Quân rời khỏi khung cửa sổ, ra mở cửa.
- Cậu đến đây làm gì? - Hoàng Quân hơi ngạc nhiên.
- Tớ đến thăm Thiên Ngọc.
Cô bé từ ngoài cửa bước vào đem theo một lẵng hoa tươi tắn, miệng nở nụ cười thật tươi. Đó là Nguyễn Hương Ly, cô bạn học cùng lớp Luật Hình sự với Thiên Ngọc và Hoàng Quân. Nghe nói là một gia đình có tiếng về kinh doanh trong thành phố, nhưng như nó thấy thì cô bé không kiêu kì chút nào. Hương Ly xinh đẹp dễ thương, lại học rất giỏi, là người hay cười, vô tư, năng nổ hoạt bát. Ở lớp nó, Hương Ly là một bí thư tài năng có rất nhiều người theo đuổi. Nó rất quý Hương Ly, và không ngờ cô ấy chịu làm bạn với nó. Thậm chí còn giúp nó rất nhiều, cho nó mượn sách, giảng cho nó những bài nó không hiểu. Hôm nay nghe tin nó ốm còn đến thăm nó nữa, thật tuyệt.
- Cậu ổn rồi chứ? - Hương Ly đến bên giường Thiên Ngọc khẽ cười, hướng ánh mắt về phía Nhật Linh đang choàng tỉnh. - Đây là...
- Là Nhật Linh. - Thiên Ngọc cười tươi. - Bạn thân tớ.
Nhật Linh vươn người đứng thẳng dậy, nở nụ cười mệt mỏi chào Hương Ly.
- Cậu chắc là bạn cùng lớp của Thiên Ngọc?
- Ừm. - Hương Ly mỉm cười thân thiện. - Tớ là Hương Ly.
- Chào cậu. - Nhật Linh gật đầu. - Tớ nghe kể nhiều về cậu. Cậu thật là tuyệt. - Cô nở một nụ cười thoải mái rồi chớp chớp mắt. - Hai cậu ở lại chơi với Thiên Ngọc nhé, tớ về trước vậy. Heo nghỉ ngơi nhé.


