Bà Lan gọi với ra bên ngoài, Hương Ly gạt nhanh mấy giọt nước mắt, gào lên điên cuồng, nhặt mảnh vỡ thủy tinh gần đó cứa mạnh vào da thịt, máu chảy nhiều hơn nữa. Bà Lan càng thấy xót xa, cố ngăn cô con gái của mình lại. Xe đã chuẩn bị, bà ôm chặt con gái, đưa cô vào xe đến bệnh viện. Những vết thương không nặng, nhưng dài, máu vẫn mất khá nhiều, cô bé ngất đi, tim đau thắt. Gọi một cuộc điện thoại cho mẹ Hoàng Quân, bà Lan gần như không giữ được bình tĩnh:
- Chị Thùy, con bé Hương Ly định tự sát. Nó mất quá nhiều máu, đang nằm trong bệnh viện...
Không đầy 20 phút sau, bà Lê Thùy cùng ông Hoàng Kiên đã có mặt, là bố mẹ Hoàng Quân. Vẫn chưa hiểu chuyện gì khiến Hương Ly trở nên như vậy, bà Thùy đặt bàn tay lên vai bà Lan khẽ an ủi:
- Con bé sẽ không sao đâu. Nó là con dâu của tôi cơ mà.
- Con bé nói Hoàng Quân không thích nó mà thích đứa con gái khác. Nó cảm thấy mình bị bỏ rơi.
- Không thể như vậy được. - Bà Thùy bất ngờ trước câu nói vừa rồi, giọng đanh lại chắc chắn. - Con dâu của tôi không thể là ai khác ngoài Hương Ly, bà không cần lo nghĩ như vậy.
Hương Ly tỉnh lại, tình trạng cũng khá hơn, mất một chút máu nhưng đã được bổ sung đầy đủ, chỉ cần ngủ đủ giấc và nghỉ ngơi hợp lý thì chỉ mấy ngày là có thể khỏe trở lại. Nghe tiếng đẩy cửa bước vào, Hương Ly điên cuồng tháo bình truyền nước biển, đôi mắt tèm lem nước. Bà Lan vội giữ con mình lại, khóc như mưa. Đây là đứa con độc nhất của bà, cô mà có mệnh hệ gì, bà có lẽ sống không được. Bà Thùy ngồi xuống vuốt mái tóc rối bù của Hương Ly, giọng nói dịu dàng:
- Con đừng lo, dù thế nào ta cũng chỉ coi con là đứa con dâu duy nhất.
Hương Ly ôm chầm lấy bà Thùy, nước mắt trào ra từng hồi thê thảm, cô nức nở nói, từng âm bậc đứt quãng vang lên:
- Cô ấy dễ thương, hay cười. Nhưng cô ấy không thích Hoàng Quân như cháu. Cô ấy...
- Được rồi, được rồi... Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện này hãy để ta lo.
Ông Hoàng Kiên ấn nhẹ Hương Ly nằm xuống rồi lên tiếng, giọng nói có chút hơi bực dọc. Lần lượt bước ra khỏi cửa, họ muốn để Hương Ly nghỉ ngơi, cánh cửa đóng sập, khuôn mặt Hương Ly nở nụ cười nửa miệng gian xảo. “Thiên Ngọc, giờ không chỉ có tôi tìm cách trị cô mà còn cả ba mẹ Hoàng Quân cũng đang tìm cách trị cô”.
_oOo_
Thiên Ngọc đem một bó hoa ly rực rỡ đến viện. Hương hoa ly ngào ngạt, lan tỏa khắp căn phòng. Nó ngồi tỉ mẩn gọt táo cho Hương Ly, chuyện này hơi hiếm vì nó ít khi gọt hoa quả cho ai lắm. Đưa miếng táo lên trước mặt Hương Ly, nó tươi cười:
- Cậu ăn táo nhé.
Hương Ly lắc đầu, hướng ánh mắt buồn bã về phía cửa sổ.
- Ăn đi, chẳng mấy khi tớ gọt hoa quả cho ai ăn. Kể cả Gấu đấy.
- Nhật Linh đó hả. - Hương Ly nhận táo từ tay Thiên Ngọc rồi hỏi.
- Ừ. Đó là bạn thân nhất của tớ. Một người vô cùng quan trọng.
- Quan trọng hơn Hoàng Quân? - Hương Ly bâng quơ hỏi.
Thiên Ngọc gật đầu thừa nhận, đó là sự thật, rõ ràng là sự thật nhưng nó lại cảm thấy có lỗi sau cái gật đầu nhẹ ấy. Hương Ly cười nhạt, khẽ cắn miếng táo rồi chìm vào suy nghĩ. Quan trong nhất ư? Vậy thì hay rồi, con người ta chỉ đau khổ nhất khi thấy người quan trọng nhất với mình bị hành hạ chứ không phải là mình bị hành hạ. Chuyện trò với Thiên Ngọc một lúc, Hương Ly nói mình muốn ngủ. Cánh cửa vừa đóng lại, đôi mắt cô đã sắc hẳn lên. Tiếng tút tút bên đầu dây điện thoại vụt tắt, giọng nói lớn, choe chóe cất lên:
- Hương Ly tiểu thư. Sao hôm nay lại nhớ đến số tôi mà gọi vậy?
...
Hương Ly dập máy, thỏa mãn với câu trả lời vừa nghe được. Nhanh thôi. Muộn nhất cũng chỉ là tối nay, con lợn ngu ngốc kia sẽ phải đau khổ lắm đấy. Rồi cô ta cũng sẽ hiểu được lí do vì sao bạn cô ta bị đánh đập thê thảm như vậy. Ha ha, thử tưởng tượng ra mặt cô ta lúc đó, thê thảm đến nhường nào...
_oOo_
Ngay cả trước khi thi đại học, nhóm bạn thân của Thiên Ngọc vẫn luôn vẽ ra viễn cảnh vui vẻ ở Hà Nội. Mỗi tuần gặp nhau một lần, cùng đi mua sắm, xem phim. Nhưng điều đó chỉ là những dự tính trong quá khứ, còn hiện tại thì... tiếc là không như vậy! Lịch làm thêm khác nhau và lịch học bận bịu trái giờ của cả nhóm khiến chẳng mấy khi họ được gặp nhau. Hôm nay sinh nhật Thanh, hẹn đầy đủ cả hội bạn thân hồi cấp ba, lâu lắm mới có dịp tụ tập đàn đúm. Nhật Linh có vẻ hào hứng lắm, ngồi chọn đồ để mặc cả buổi chiều, dù sao cũng lâu lâu không gặp, đi chơi như vậy phải mặc đồ đẹp để còn chụp ảnh chứ. Nghĩ đoạn cô bé lại cười tít mắt, miệng cứ không ngớt nói cười.
Hôm nay Hoàng Quân cũng được mời, hóa ra Thanh và Hoàng Quân học cùng lớp Nhật ngữ ở một trung tâm dạy ngoại ngữ thành phố. Cũng có vẻ thân hơn một chút từ hồi biết Hoàng Quân với Thiên Ngọc học cùng lớp với nhau. Chính vì vậy, hôm nay Hoàng Quân tất nhiên là tài xế riêng của nó. Theo ý kiến của Hoàng Quân, Nhật Linh nên nhờ Khang Duy chở đi, nhưng còn lâu mới mắc bẫy Hoàng Quân nhé, cô bé nhất định đứng đợi xe bus bằng được.
- Chị Thùy, con bé Hương Ly định tự sát. Nó mất quá nhiều máu, đang nằm trong bệnh viện...
Không đầy 20 phút sau, bà Lê Thùy cùng ông Hoàng Kiên đã có mặt, là bố mẹ Hoàng Quân. Vẫn chưa hiểu chuyện gì khiến Hương Ly trở nên như vậy, bà Thùy đặt bàn tay lên vai bà Lan khẽ an ủi:
- Con bé sẽ không sao đâu. Nó là con dâu của tôi cơ mà.
- Con bé nói Hoàng Quân không thích nó mà thích đứa con gái khác. Nó cảm thấy mình bị bỏ rơi.
- Không thể như vậy được. - Bà Thùy bất ngờ trước câu nói vừa rồi, giọng đanh lại chắc chắn. - Con dâu của tôi không thể là ai khác ngoài Hương Ly, bà không cần lo nghĩ như vậy.
Hương Ly tỉnh lại, tình trạng cũng khá hơn, mất một chút máu nhưng đã được bổ sung đầy đủ, chỉ cần ngủ đủ giấc và nghỉ ngơi hợp lý thì chỉ mấy ngày là có thể khỏe trở lại. Nghe tiếng đẩy cửa bước vào, Hương Ly điên cuồng tháo bình truyền nước biển, đôi mắt tèm lem nước. Bà Lan vội giữ con mình lại, khóc như mưa. Đây là đứa con độc nhất của bà, cô mà có mệnh hệ gì, bà có lẽ sống không được. Bà Thùy ngồi xuống vuốt mái tóc rối bù của Hương Ly, giọng nói dịu dàng:
- Con đừng lo, dù thế nào ta cũng chỉ coi con là đứa con dâu duy nhất.
Hương Ly ôm chầm lấy bà Thùy, nước mắt trào ra từng hồi thê thảm, cô nức nở nói, từng âm bậc đứt quãng vang lên:
- Cô ấy dễ thương, hay cười. Nhưng cô ấy không thích Hoàng Quân như cháu. Cô ấy...
- Được rồi, được rồi... Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện này hãy để ta lo.
Ông Hoàng Kiên ấn nhẹ Hương Ly nằm xuống rồi lên tiếng, giọng nói có chút hơi bực dọc. Lần lượt bước ra khỏi cửa, họ muốn để Hương Ly nghỉ ngơi, cánh cửa đóng sập, khuôn mặt Hương Ly nở nụ cười nửa miệng gian xảo. “Thiên Ngọc, giờ không chỉ có tôi tìm cách trị cô mà còn cả ba mẹ Hoàng Quân cũng đang tìm cách trị cô”.
_oOo_
Thiên Ngọc đem một bó hoa ly rực rỡ đến viện. Hương hoa ly ngào ngạt, lan tỏa khắp căn phòng. Nó ngồi tỉ mẩn gọt táo cho Hương Ly, chuyện này hơi hiếm vì nó ít khi gọt hoa quả cho ai lắm. Đưa miếng táo lên trước mặt Hương Ly, nó tươi cười:
- Cậu ăn táo nhé.
Hương Ly lắc đầu, hướng ánh mắt buồn bã về phía cửa sổ.
- Ăn đi, chẳng mấy khi tớ gọt hoa quả cho ai ăn. Kể cả Gấu đấy.
- Nhật Linh đó hả. - Hương Ly nhận táo từ tay Thiên Ngọc rồi hỏi.
- Ừ. Đó là bạn thân nhất của tớ. Một người vô cùng quan trọng.
- Quan trọng hơn Hoàng Quân? - Hương Ly bâng quơ hỏi.
Thiên Ngọc gật đầu thừa nhận, đó là sự thật, rõ ràng là sự thật nhưng nó lại cảm thấy có lỗi sau cái gật đầu nhẹ ấy. Hương Ly cười nhạt, khẽ cắn miếng táo rồi chìm vào suy nghĩ. Quan trong nhất ư? Vậy thì hay rồi, con người ta chỉ đau khổ nhất khi thấy người quan trọng nhất với mình bị hành hạ chứ không phải là mình bị hành hạ. Chuyện trò với Thiên Ngọc một lúc, Hương Ly nói mình muốn ngủ. Cánh cửa vừa đóng lại, đôi mắt cô đã sắc hẳn lên. Tiếng tút tút bên đầu dây điện thoại vụt tắt, giọng nói lớn, choe chóe cất lên:
- Hương Ly tiểu thư. Sao hôm nay lại nhớ đến số tôi mà gọi vậy?
...
Hương Ly dập máy, thỏa mãn với câu trả lời vừa nghe được. Nhanh thôi. Muộn nhất cũng chỉ là tối nay, con lợn ngu ngốc kia sẽ phải đau khổ lắm đấy. Rồi cô ta cũng sẽ hiểu được lí do vì sao bạn cô ta bị đánh đập thê thảm như vậy. Ha ha, thử tưởng tượng ra mặt cô ta lúc đó, thê thảm đến nhường nào...
_oOo_
Ngay cả trước khi thi đại học, nhóm bạn thân của Thiên Ngọc vẫn luôn vẽ ra viễn cảnh vui vẻ ở Hà Nội. Mỗi tuần gặp nhau một lần, cùng đi mua sắm, xem phim. Nhưng điều đó chỉ là những dự tính trong quá khứ, còn hiện tại thì... tiếc là không như vậy! Lịch làm thêm khác nhau và lịch học bận bịu trái giờ của cả nhóm khiến chẳng mấy khi họ được gặp nhau. Hôm nay sinh nhật Thanh, hẹn đầy đủ cả hội bạn thân hồi cấp ba, lâu lắm mới có dịp tụ tập đàn đúm. Nhật Linh có vẻ hào hứng lắm, ngồi chọn đồ để mặc cả buổi chiều, dù sao cũng lâu lâu không gặp, đi chơi như vậy phải mặc đồ đẹp để còn chụp ảnh chứ. Nghĩ đoạn cô bé lại cười tít mắt, miệng cứ không ngớt nói cười.
Hôm nay Hoàng Quân cũng được mời, hóa ra Thanh và Hoàng Quân học cùng lớp Nhật ngữ ở một trung tâm dạy ngoại ngữ thành phố. Cũng có vẻ thân hơn một chút từ hồi biết Hoàng Quân với Thiên Ngọc học cùng lớp với nhau. Chính vì vậy, hôm nay Hoàng Quân tất nhiên là tài xế riêng của nó. Theo ý kiến của Hoàng Quân, Nhật Linh nên nhờ Khang Duy chở đi, nhưng còn lâu mới mắc bẫy Hoàng Quân nhé, cô bé nhất định đứng đợi xe bus bằng được.

