Xe bus chắc phải 15 phút sau mới có, Thiên Ngọc và Hoàng Quân đi rồi. Từ hồi Hoàng Quân thành người yêu Thiên Ngọc, Nhật Linh không ưa cậu ta cho lắm. Chả hiểu sao lại thế, thôi thì kệ xác nó ra sao thì ra. Vẫn chưa nghĩ ra được là nên nói với Thiên Ngọc về chuyện Khang Duy như thế nào. Nhật Linh nghĩ mình thật ngốc, cuối cùng thì cũng chỉ vì kế hoạch có một không hai của mình mà cô hại Thiên Ngọc và Khang Duy đến thảm, à không, còn có Hoàng Quân nữa chứ! Nhật Linh dám cá là Thiên Ngọc không thích Hoàng Quân đâu! Đầu óc lẫn lộn, cô xới bù cả mái tóc mất bao thời gian chải chuốt, giữa đường hét ầm lên như một con điên:
- Á... Đau đầu quá!
- Cô em bị đau đầu?
Tiếng nói chua loét đó vang lên từ đằng sau khiến Nhật Linh bất giác quay người lại, bốn đứa con gái đứng xếp thành hàng đang nhìn cô với đôi mắt sắc lạnh khủng khiếp. Cô giật mình lấy hai tay dụi dụi mắt, mặt mày méo xệch.
- Cô em vừa nói đau đầu hả? Sao vậy?
- Đâu có gì ạ... - Nhật Linh cố nở một nụ cười méo mó. - Em không hề nói điều đó...
- Rõ ràng là cô em có nói mà... - Vừa nói cô ta càng tiến gần Nhật Linh, vuốt lại mái tóc rối bù của cô, miệng nhếch lên nụ cười khinh bỉ. - Lên bóp đầu cho cô bé này đi mấy đứa. Một chút thôi sẽ không đau đâu.
- Các cô làm cái gì vậy?
Nhật Linh chỉ kịp hét lên như thế, điện thoại bị hất xuống đất vỡ tan. Cả ba đứa con gái kia đã xông vào đánh đập, giật tung tóc cô. Đứa còn lại chỉ đứng cười man rợ. Miệng nói liên hồi, có lẽ để giải thích cho cô hiểu chuyện gì đó:
- Hoàng Thiên Ngọc là bạn thân của cô hả? Cô ta cũng gan thật, cướp người yêu của con nhóc Hương Ly đó. Dù có ngốc đến mấy thì cũng đừng tin cái bộ mặt thiên thần đáng sợ của cô ta chứ. Haha...
- Các người... Các người ... điên ... rồi...
Nhật Linh rên rỉ từng tiếng ngắt quãng, nghe không được rõ. Hơi thở của cô hổn hển, đau như muốn lịm đi. Nhật Linh thật sự không muốn thế, chí ít cũng phải tỏ ra được dù thế nào cô cũng không sợ. Máu chảy ra từng giọt từ khóe miệng, mái tóc dính bệt nước mắt, đau lắm, thật sự rất đau.
- Kẻ điên là cô mới phải chứ? Điên vì đã chọn nhầm bạn để chơi thôi. Haha! À mà nghe nói dạo này cô với Khang Duy thân nhau lắm cơ đấy. Sao anh ta lại không ở đây mà chứng kiến cảnh này nhỉ, thú vị phải biết.
- Các người đang làm trò gì đấy hả? Đánh hội đồng, các người có biết đã phạm tội gì không thế?
Nhìn về phía phát ra tiếng nói, cả ba cô gái kia dừng hành động của mình lại. Nhật Linh mê mê tỉnh tỉnh, nghe tiếng được tiếng không. Chỉ cảm thấy giọng nói này quen quen, bỗng nhiên trong lòng thoải mái hẳn, thấy yên tâm hơn rất nhiều.
- Đúng là dân Luật. - Cô gái nọ cười lớn rồi bước về phía Hải Đăng. - Có thể áp dụng luật pháp ở bất kì đâu.
- Cô biết mà. Cô có thể bị bắt giam đấy, đừng nói cái giọng đó với tôi.
- Đừng nói cái giọng đó với tôi. Câu này là tôi nói cho cậu nghe mới đúng. Cậu sẽ làm gì tôi chứ?
Bàn tay cô ta lướt trên khuôn mặt đầy giận dữ của Hải Đăng. Anh nhấc gạt mạnh cô ta ra, chạy lại về phía Nhật Linh đỡ cô dậy:
- Nhật Linh, không sao chứ?
- Hóa ra Vũ công tử đây lại vì đứa con gái này đối đầu với tôi. - Cô ta cười ha hả. - Không sao, như vậy chẳng phải rất tốt sao. Dù sao cậu với Khang Duy cũng là bạn thân. Nếu cùng thích một đứa con gái thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nể mặt cậu, hi vọng cô ta không chết.
Tiếng cười cứ thế rộ lên rồi xa dần, cô ta dẫn đàn em của mình bỏ đi về phía hẻm vắng. Hải Đăng lay lay người Nhật Linh, không ngừng gọi tên. Cô run run, đôi mắt lờ mờ nhận ra một hình bóng. Lời cảm ơn mấp máy trên khóe môi, nghe không rõ, khẩu hình không đủ lớn để Hải Đăng có thể hiểu, cô lịm dần đi trong vòng tay vững chãi của Hải Đăng.
Vội vã bế bổng Nhật Linh lên, Hải Đăng gọi ngay taxi chở cô bé đến bệnh viện. Cô mê man bất tỉnh, cơ thể bầm giập, khuôn miệng xinh xắn bị thương, rỏ từng giọt máu thấm xuống vạt áo, mái tóc suôn mượt giờ rối bù hết cả. Cô đang yếu ớt dựa vào anh, tim anh rung lên từng hồi, đau thắt lại. Cô gái đó chẳng phải Linh Trang lớp Luật Dân sự năm ba sao? Cô ta cũng học Luật, vậy tại sao còn đánh người nữa? Lại là vì Khang Duy à, có lẽ vậy, cô ta thích Khang Duy rất nhiều nhưng lại chưa bao giờ có được tình cảm của cậu ấy. Trước giờ, Khang Duy chỉ cần tỏ vẻ thân thiết với cô gái nào đó, quan tâm cô gái nào đó, cô ấy nhất định sẽ phải rất nhanh chóng tìm cách tránh xa Khang Duy ra. Huống hồ lần này... Khang Duy chưa nói ra, nhưng xem ra Nhật Linh và Khang Duy đã thành đôi thành cặp, chuyện đánh ghen này không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra.
_oOo_
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
- Vẫn không gọi được à? - Hoàng Anh cắn miếng bánh Cosy rồi cất giọng hỏi.
- Chưa. Không biết có sao không nữa, không dưng lại tắt máy. - Thiên Ngọc xịu mặt lo lắng.
- Chắc máy cậu ấy hết pin. - Hoàng Quân cười vui vẻ, cố trấn tĩnh Thiên Ngọc. - Cậu đừng lo lắng quá như vậy.
- Ây dà. - Cả Hoàng Anh và Thanh đều đồng thanh hô lên. - Bạn trai quan tâm gớm cơ.
Hoàng Quân hơi ngượng, không nói thêm gì. Thiên Ngọc mặt vẫn cau lại, không biến chuyển. Ruột gan như rối bời, lộn xộn hết cả, trong lòng nó như linh cảm được điều gì đó không lành, nó vội vàng đứng dậy:
- Tớ phải về.
- Từ từ đã, chắc con bé ham chơi lỡ xe bus thôi. Không sao đâu. - Thanh dịu dàng.
- Dù có thế nào thì Gấu cũng sẽ gọi điện. Đằng này... Nói gì đi nữa thì tớ cũng phải về bây giờ.
- Á... Đau đầu quá!
- Cô em bị đau đầu?
Tiếng nói chua loét đó vang lên từ đằng sau khiến Nhật Linh bất giác quay người lại, bốn đứa con gái đứng xếp thành hàng đang nhìn cô với đôi mắt sắc lạnh khủng khiếp. Cô giật mình lấy hai tay dụi dụi mắt, mặt mày méo xệch.
- Cô em vừa nói đau đầu hả? Sao vậy?
- Đâu có gì ạ... - Nhật Linh cố nở một nụ cười méo mó. - Em không hề nói điều đó...
- Rõ ràng là cô em có nói mà... - Vừa nói cô ta càng tiến gần Nhật Linh, vuốt lại mái tóc rối bù của cô, miệng nhếch lên nụ cười khinh bỉ. - Lên bóp đầu cho cô bé này đi mấy đứa. Một chút thôi sẽ không đau đâu.
- Các cô làm cái gì vậy?
Nhật Linh chỉ kịp hét lên như thế, điện thoại bị hất xuống đất vỡ tan. Cả ba đứa con gái kia đã xông vào đánh đập, giật tung tóc cô. Đứa còn lại chỉ đứng cười man rợ. Miệng nói liên hồi, có lẽ để giải thích cho cô hiểu chuyện gì đó:
- Hoàng Thiên Ngọc là bạn thân của cô hả? Cô ta cũng gan thật, cướp người yêu của con nhóc Hương Ly đó. Dù có ngốc đến mấy thì cũng đừng tin cái bộ mặt thiên thần đáng sợ của cô ta chứ. Haha...
- Các người... Các người ... điên ... rồi...
Nhật Linh rên rỉ từng tiếng ngắt quãng, nghe không được rõ. Hơi thở của cô hổn hển, đau như muốn lịm đi. Nhật Linh thật sự không muốn thế, chí ít cũng phải tỏ ra được dù thế nào cô cũng không sợ. Máu chảy ra từng giọt từ khóe miệng, mái tóc dính bệt nước mắt, đau lắm, thật sự rất đau.
- Kẻ điên là cô mới phải chứ? Điên vì đã chọn nhầm bạn để chơi thôi. Haha! À mà nghe nói dạo này cô với Khang Duy thân nhau lắm cơ đấy. Sao anh ta lại không ở đây mà chứng kiến cảnh này nhỉ, thú vị phải biết.
- Các người đang làm trò gì đấy hả? Đánh hội đồng, các người có biết đã phạm tội gì không thế?
Nhìn về phía phát ra tiếng nói, cả ba cô gái kia dừng hành động của mình lại. Nhật Linh mê mê tỉnh tỉnh, nghe tiếng được tiếng không. Chỉ cảm thấy giọng nói này quen quen, bỗng nhiên trong lòng thoải mái hẳn, thấy yên tâm hơn rất nhiều.
- Đúng là dân Luật. - Cô gái nọ cười lớn rồi bước về phía Hải Đăng. - Có thể áp dụng luật pháp ở bất kì đâu.
- Cô biết mà. Cô có thể bị bắt giam đấy, đừng nói cái giọng đó với tôi.
- Đừng nói cái giọng đó với tôi. Câu này là tôi nói cho cậu nghe mới đúng. Cậu sẽ làm gì tôi chứ?
Bàn tay cô ta lướt trên khuôn mặt đầy giận dữ của Hải Đăng. Anh nhấc gạt mạnh cô ta ra, chạy lại về phía Nhật Linh đỡ cô dậy:
- Nhật Linh, không sao chứ?
- Hóa ra Vũ công tử đây lại vì đứa con gái này đối đầu với tôi. - Cô ta cười ha hả. - Không sao, như vậy chẳng phải rất tốt sao. Dù sao cậu với Khang Duy cũng là bạn thân. Nếu cùng thích một đứa con gái thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nể mặt cậu, hi vọng cô ta không chết.
Tiếng cười cứ thế rộ lên rồi xa dần, cô ta dẫn đàn em của mình bỏ đi về phía hẻm vắng. Hải Đăng lay lay người Nhật Linh, không ngừng gọi tên. Cô run run, đôi mắt lờ mờ nhận ra một hình bóng. Lời cảm ơn mấp máy trên khóe môi, nghe không rõ, khẩu hình không đủ lớn để Hải Đăng có thể hiểu, cô lịm dần đi trong vòng tay vững chãi của Hải Đăng.
Vội vã bế bổng Nhật Linh lên, Hải Đăng gọi ngay taxi chở cô bé đến bệnh viện. Cô mê man bất tỉnh, cơ thể bầm giập, khuôn miệng xinh xắn bị thương, rỏ từng giọt máu thấm xuống vạt áo, mái tóc suôn mượt giờ rối bù hết cả. Cô đang yếu ớt dựa vào anh, tim anh rung lên từng hồi, đau thắt lại. Cô gái đó chẳng phải Linh Trang lớp Luật Dân sự năm ba sao? Cô ta cũng học Luật, vậy tại sao còn đánh người nữa? Lại là vì Khang Duy à, có lẽ vậy, cô ta thích Khang Duy rất nhiều nhưng lại chưa bao giờ có được tình cảm của cậu ấy. Trước giờ, Khang Duy chỉ cần tỏ vẻ thân thiết với cô gái nào đó, quan tâm cô gái nào đó, cô ấy nhất định sẽ phải rất nhanh chóng tìm cách tránh xa Khang Duy ra. Huống hồ lần này... Khang Duy chưa nói ra, nhưng xem ra Nhật Linh và Khang Duy đã thành đôi thành cặp, chuyện đánh ghen này không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra.
_oOo_
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
- Vẫn không gọi được à? - Hoàng Anh cắn miếng bánh Cosy rồi cất giọng hỏi.
- Chưa. Không biết có sao không nữa, không dưng lại tắt máy. - Thiên Ngọc xịu mặt lo lắng.
- Chắc máy cậu ấy hết pin. - Hoàng Quân cười vui vẻ, cố trấn tĩnh Thiên Ngọc. - Cậu đừng lo lắng quá như vậy.
- Ây dà. - Cả Hoàng Anh và Thanh đều đồng thanh hô lên. - Bạn trai quan tâm gớm cơ.
Hoàng Quân hơi ngượng, không nói thêm gì. Thiên Ngọc mặt vẫn cau lại, không biến chuyển. Ruột gan như rối bời, lộn xộn hết cả, trong lòng nó như linh cảm được điều gì đó không lành, nó vội vàng đứng dậy:
- Tớ phải về.
- Từ từ đã, chắc con bé ham chơi lỡ xe bus thôi. Không sao đâu. - Thanh dịu dàng.
- Dù có thế nào thì Gấu cũng sẽ gọi điện. Đằng này... Nói gì đi nữa thì tớ cũng phải về bây giờ.

