Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1915
- Tình trạng: Hoàn thành
Trong khi Hải Đăng đang méo mặt ăn từng thìa bánh đầy “tình cảm” của Nhật Linh thì đằng sau tán cây kia Khang Duy đang ôm bụng cười ha hả.

- Anh ta bị sao vậy?

- Cậu ta không thích ăn đồ ngọt. Đặc biệt là mật ong. Vậy mà Nhật Linh bạn cô lại cho đẫy mật ong vào bánh. Thử hỏi sao cậu ta có thể chịu được chứ?

Mặt Thiên Ngọc đỏ bừng tức giận, Khang Duy chẳng phải muốn cùng nó tác hợp cho Nhật Linh và Hải Đăng sao? Vậy sao có thể làm cái trò này cơ chứ, như vậy Hải Đăng càng ghét Nhật Linh hơn chứ đừng nói đến việc yêu hay thích. Thiên Ngọc bực mình véo tai Khang Duy một cái thật mạnh:

- Vậy sao anh còn bảo Gấu làm bánh ngọt tặng Hải Đăng.

- Là... là để xác nhận lại tình cảm của Hải Đăng. - Khang Duy nhăn mặt cười giả lả. - Cô xem, Hải Đăng nhất định rất thích Nhật Linh nên mới ăn bánh, gần hết một phần ba rồi đấy.

Thiên Ngọc nới lỏng tay, đầu gật gù tỏ vẻ đồng tình. Vẫn còn đang miên man suy nghĩ thì thấy Khang Duy đứng phắt dậy, đi thẳng về phía Hải Đăng và Nhật Linh, Thiên Ngọc ngạc nhiên vội túm Khang Duy lại nhưng không kịp, chỉ biết ngồi yên nhìn anh ta diễn trò.

- Úi! Hải Đăng, cậu ở đây sao?

- Ừ. - Hải Đăng ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Khang Duy tỏ vẻ cầu cứu.

- A anh Khang Duy, anh cũng ở đây à? - Nhật Linh hớn hở.

Ừ. - Khang Duy cười một cái rồi quay sang nhìn Hải Đăng tỏ vẻ ngạc nhiên. - Này Đăng, tớ không biết là cậu ăn được bánh ngọt từ bao giờ đấy nhé?

Hải Đăng méo mặt nhìn Khang Duy, không gì ngăn được cái miệng tép nhảy của anh ta nói liên hồi. Khang Duy ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào mặt Nhật Linh nói một mạch như chẳng có gì kì lạ cả:

- Anh nói cho mà nghe nhé. Thằng này trước giờ ghét nhất đồ ngọt, đặc biệt là mật ong đấy. Không hiểu sao hôm nay lại ăn bánh ngọt bỏ mật ong nữa. Quả là tài...

Gấu nhìn Hải Đăng hơi ngạc nhiên rồi chuyển hướng nhìn về phía Khang Duy với vẻ mặt hào hứng. Hải Đăng còn chưa kịp nói câu nào, Khang Duy đã nhảy vào mà nói, giới thiệu đủ kiểu nọ kia khiến mặt Hải Đăng đỏ lựng lên. Vừa mới khen bánh Nhật Linh làm ngon xong mà bây giờ tên này lại nói rằng Hải Đăng không thích ăn đồ ngọt. Nói vây thì Nhật Linh biết được Hải Đăng nói dối rồi, chắc chắn sẽ rất giận anh.

- Vậy mà không nói cho em trước. Em lại cứ bắt anh ấy ăn nãy giờ đó.

Nhật Linh nghe hết câu chuyện mới nhìn về phía Hải Đăng cười thông cảm. Khang Duy chưa chịu để yên, anh vội vã lên tiếng “vạch trần” Hải Đăng cùng nụ cười nham nhở:

- Em có thấy cậu ta ngu không. Anh chỉ nghe người ta nói chịu đựng người yêu chứ chả ai chịu đựng đàn em khóa dưới thế này cả.

- Có im không hả?

Hải Đăng mãi mới xen vào được một câu, âm điệu mang đầy nét bực dọc. Bao nhiêu ý tứ thằng khốn Khang Duy này nói ra hết rồi còn đâu. Hải Đăng ra sức giẫm mạnh vào chân Khang Duy, còn Khang Duy thì vẫn dũng cảm chịu đau ra sức mà nói. Hải Đăng ức không chịu được mà phải ra giọng ngăn chặn. Đúng thật là, bạn mới chả bè!

- A. - Nhật Linh cười lớn. - Vậy thì em hiểu lí do vì làm sao mà anh lại chịu trốn trốn rúc rúc mãi từ nãy đến giờ ở gốc cây đằng kia rồi.

- Gì? - Khang Duy nghệt mặt nhìn Nhật Linh.

- Là bởi vì phải chịu đựng Heo đấy hả? Cái này em đoán ra từ lúc mấy chị nhân viên ở cửa hàng bàn tán rồi. Nhưng dạo này tâm trạng Heo không tốt nên mới coi như không biết. Với cả em cũng nên cảm ơn anh Hải Đăng, nhỉ?



Chương 14: Bức vẽ của anh



Khang Duy và Hải Đăng dừng lại trận chiến gầm bàn, Thiên Ngọc lò dò ló mặt ra ở gốc cây đằng kia. Nhật Linh tinh mắt đấy, hôm nọ lúc đang say sưa làm bánh cô đã nghe mấy chị nhân viên bàn tán. Nghe nói chị Lệ An đồng ý với cái trò vớ vẩn này để giúp Thiên Ngọc và Khang Duy xù ai đó. Lúc ấy cũng chả biết, nhưng nghe chị Lệ An và Thiên Ngọc nói chuyện cũng đoán ra được một nửa. Lúc đến đây thấy Thiên Ngọc với Khang Duy cứ thập thò sau lưng là gần như đã hiểu. Thôi thì đành ngồi đây nốt buổi cho họ vui vậy, đằng nào cũng mất công bày trò ra cơ mà.

- Gấu này, tinh mắt thật.

- Nếu mà Heo với anh Khang Duy thành đôi, biết đâu tớ với anh Hải Đăng sẽ suy nghĩ lại đấy, Hải Đăng nhỉ.

Hải Đăng ngơ mặt trước câu hỏi của Nhật Linh, nói thế là ý gì không biết. Thấy cô bé đang vui vẻ, Hải Đăng cũng miễn cưỡng gật đầu. Khang Duy thẳng tay gõ vào đầu Hải Đăng một cái đau điếng rồi cười cười nói:

- Mày gật đầu cái con khỉ ấy nhá. Chỉ được cái dại gái.

- Mày thì khác tao đấy. Cho tao ăn bánh mật ong cũng vì để lấy lòng con gái lại còn.

Chưa bao giờ thấy Hải Đăng nói chuyện nhiều như thế, cũng chưa có hôm nào cả bốn người ngồi vui vẻ với nhau như thế này. Thiên Ngọc quên hẳn vấn đề nan giải cần giải quyết của bản thân nó. Bên ngoài cửa kính, một đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía nó. Cảm giác khó chịu kinh khủng, có gì đó thắt lại nơi lồng ngực. Hoàng Quân quay đầu bỏ đi. Muốn tìm Thiên Ngọc xin lỗi về những lời mẹ cậu đã nói mấy hôm trước. Nhưng dường như cô ấy không để ý đến những lời đó thì phải. Hay đó thật sự là những điều cô ấy muốn? Chẳng nhẽ Thiên Ngọc thật sự không có chút tình cảm nào với cậu sao?

_oOo_

Prev 1 ... 41 42 43 44 45 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000399