Chuông cửa reo vang, bà Thục Trinh hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Khang Duy đi cùng Thiên Ngọc về nhà. Chiều nay nó đồng ý đi ăn với Khang Duy, tiện đường về nhà nên anh chở nó về kèm thêm cho Khang Luân luôn. Và tất nhiên một việc hời như vậy thì làm sao nó có thể từ chối được chứ? Ăn không mất tiền, cũng không mất công đi mượn xe đạp hay đợi xe bus đến nhà Khang Duy nữa.
- Sao hai đứa lại đi cùng nhau vậy? - Bà Thục Trinh khó chịu hỏi.
- Là hôm nay chúng con hẹn hò đó mẹ.
Thiên Ngọc còn chưa kịp nói câu nào, Khang Duy đã chen ngang nói vớ nói vẩn. Hẹn hò? Bà Thục Trinh vừa nghe lọt hai từ này mặt mày trở nên xám xịt rất khó coi. Thiên Ngọc ngại ngùng giải thích.
- Không phải vậy đâu thưa bác. Chỉ là có chút việc nên chúng cháu đã đi cùng nhau thôi ạ. Chứ giữa chúng cháu không có gì đâu ạ.
- Vậy sao? - Ông Khang Việt từ trong nhà bước ra, miệng tươi cười. - Nếu có gì cũng không sao đâu Thiên Ngọc à. Nếu cháu muốn làm con dâu nhà này ta cũng sẽ đồng ý ngay mà. Bà nó nhỉ?
- Tôi không rảnh rỗi để đùa cợt như hai ba con ông.
Bà tức giận quay người bỏ vào trong nhà. Thiên Ngọc biết bà Thục Trinh không có thiện cảm với mình nhưng không hiểu bà không vừa ý chỗ nào về nó. Nó cũng không ham hố gì việc làm con dâu nhà này, nhưng việc bị người lớn không thích quả thật khó chịu.
Hôm nay Thiên Ngọc im lặng hơn bình thường, điều này cũng làm bà Thục Trinh thấy hơi lạ. Hôm nào cũng thấy ồn ào khó chịu, hôm nay lại im lặng đến kì lạ khiến bà cũng không thoát khỏi cảm giác thấy thiếu vắng gì đó. Cơ bản vì hôm nay nó không có tâm trạng đùa, còn mải nghĩ về Nhật Linh. Có lẽ cô ấy đã thích Hải Đăng rồi, Hải Đăng chắc chắn cũng thích cô ấy. Nhưng vấn đề là chưa một ai muốn ngỏ ý trước cả, nếu cứ để vậy thì đến bao giờ hai người mới thành đôi được đây?
Giao bài tập cho thằng nhóc im lặng một chút. Thiên Ngọc phải nghĩ ra cái gì đó, một cái gì đó khiến Nhật Linh và Hải Đăng có thể thành đôi. Vừa nghĩ, bước chân vô thức đến trước cửa phòng Khang Duy, nó thoáng giật mình. Thôi kệ, cũng cần gặp anh ta bàn bạc chút chuyện, nó nhấc tay, gõ cửa.
- Mời vào.
Thiên Ngọc đẩy cửa nhẹ nhàng, Khang Duy hình như không nhận ra người đang bước đến là nó. Thậm chí cũng không ngẩng đầu lên nhìn xem ai nữa, anh ta đang làm gì đó có vẻ rất chăm chú. Đã một lần thấy Khang Duy đeo cặp kính kia, nhưng khi đó anh ta đang ngủ, gọng kính lệch khỏi mắt quá nhiều nhìn không rõ khuôn mặt đeo kính thế nào. Hôm nay khác, gọng kính hài hòa cùng từng đường nét trên khuôn mặt của anh ta càng tôn lên vẻ đẹp trai. Nó bước chầm chậm đến bên cạnh, cố không gây ra tiếng động. Bàn tay Khang Duy lia từng nét nhẹ nhàng như gió trên bàn, làm gì không biết.
Nó tò mò lại gần, vẽ! Nó không nghĩ rằng Khang Duy biết vẽ. Nhưng thật sự anh đang vẽ, từng nét chì lia qua lia lại thật mềm mại, điệu nghệ. Hình như đang vẽ chân dung một cô gái nào đó, còn chưa thành hình. Nó mới nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa cân đối, mái tóc xoăn xoăn gợn nhẹ và một đôi lông mày thanh tú, thon gọn. Khang Duy đang tỉ mẩn vẽ mắt cho cô gái đó, đôi mắt nhỏ và tinh tế vô cùng. Ngạc nhiên, rất ngạc nhiên, nó ngạc nhiên đến mức tò mò quá mà bật ra câu hỏi:
- Anh biết vẽ à? Vẽ ai vậy? Đẹp đó.
- What? Sao cô lại ở đây?
Khang Duy hoảng hồn khi nhìn thấy Thiên Ngọc, vội kẹp bức vẽ dang dở vào trong tập giấy vẽ, xoay ra nhìn nó với ánh mắt kinh khủng nhất, giọng gằn lên từng tiếng tra hỏi.
- Tôi có gõ cửa. - Thiên Ngọc nhún vai. - Và anh nói tôi có thể vào.
- Vậy à. - Khang Duy nhíu mày nhớ lại chuyện cách đây vài phút. - Vậy có chuyện gì đây?
- À. - Thiên Ngọc nhớ ra chủ đề chính, quên luôn sự tò mò của mình mà nhanh chóng đặt vấn đề. - Tôi muốn một cái gì đó thật đặc biệt, thật lãng mạn.
- Với tôi à? - Khang Duy nháy mắt.
- Anh điên à? Tôi nói Nhật Linh và Hải Đăng, tôi muốn tạo ra một không gian lãng mạn ...
- Biết thế. - Khang Duy gác chân lên bàn. - Bây giờ cô ra khỏi đây.
- Tôi chưa nói hết mà? - Thiên Ngọc bực mình.
- Tôi thì nghe hết rồi.
Khang Duy đứng dậy đẩy Thiên Ngọc ra khỏi cửa. Thiên Ngọc ức chế gần chết, tức giận bỏ ra ngoài. Khang Duy đứng nhìn theo đợi Thiên Ngọc xuống cầu thang mới vội vã chạy vào lôi ra bức chân dung vẽ dở. Ban nãy vội quá nhét nó không cẩn thận, chỉ sợ nó bị nhăn nhúm chút nào thì chết chắc. Tranh vẽ tặng Thiên Ngọc, không thể để cô thấy. Nếu thấy thì chẳng phải công không sao?
Đồ Khang Duy chết giẫm đó bắt Thiên Ngọc đi bộ về nhà. Cũng thật may mắn khi bác Khang Việt lại có việc cần đi đến gần nhà trọ của nó, nó tưởng quá giang được một đoạn nhưng bác lại đưa về tận nhà. Nó kéo cánh cửa phòng trọ, không thấy Nhật Linh có phản ứng gì, có khi đã ngủ. Nó tắt điện, nằm lên giường, kéo cao chăn một chút, nghe giọng con bạn nằm giường bên cạnh nhỏ tí, mơ màng giữa không gian im ắng:
- Khang Duy đưa về hả?
- Mơ đi nhá. Hắn ta có mà tốt như vậy. May có bác Khang Việt... - Thiên Ngọc thở dài.
- Thế hắn ta nói gì với cậu chưa?
- Nói gì là nói gì?
- Thì ... - Nhật Linh bật dậy. - Mọi chuyện tớ đã nói với cậu cả rồi, chẳng nhẽ...
- Nhẽ gì mà nhẽ. Tớ hiện đang là bạn gái Hoàng Quân!
- Sao hai đứa lại đi cùng nhau vậy? - Bà Thục Trinh khó chịu hỏi.
- Là hôm nay chúng con hẹn hò đó mẹ.
Thiên Ngọc còn chưa kịp nói câu nào, Khang Duy đã chen ngang nói vớ nói vẩn. Hẹn hò? Bà Thục Trinh vừa nghe lọt hai từ này mặt mày trở nên xám xịt rất khó coi. Thiên Ngọc ngại ngùng giải thích.
- Không phải vậy đâu thưa bác. Chỉ là có chút việc nên chúng cháu đã đi cùng nhau thôi ạ. Chứ giữa chúng cháu không có gì đâu ạ.
- Vậy sao? - Ông Khang Việt từ trong nhà bước ra, miệng tươi cười. - Nếu có gì cũng không sao đâu Thiên Ngọc à. Nếu cháu muốn làm con dâu nhà này ta cũng sẽ đồng ý ngay mà. Bà nó nhỉ?
- Tôi không rảnh rỗi để đùa cợt như hai ba con ông.
Bà tức giận quay người bỏ vào trong nhà. Thiên Ngọc biết bà Thục Trinh không có thiện cảm với mình nhưng không hiểu bà không vừa ý chỗ nào về nó. Nó cũng không ham hố gì việc làm con dâu nhà này, nhưng việc bị người lớn không thích quả thật khó chịu.
Hôm nay Thiên Ngọc im lặng hơn bình thường, điều này cũng làm bà Thục Trinh thấy hơi lạ. Hôm nào cũng thấy ồn ào khó chịu, hôm nay lại im lặng đến kì lạ khiến bà cũng không thoát khỏi cảm giác thấy thiếu vắng gì đó. Cơ bản vì hôm nay nó không có tâm trạng đùa, còn mải nghĩ về Nhật Linh. Có lẽ cô ấy đã thích Hải Đăng rồi, Hải Đăng chắc chắn cũng thích cô ấy. Nhưng vấn đề là chưa một ai muốn ngỏ ý trước cả, nếu cứ để vậy thì đến bao giờ hai người mới thành đôi được đây?
Giao bài tập cho thằng nhóc im lặng một chút. Thiên Ngọc phải nghĩ ra cái gì đó, một cái gì đó khiến Nhật Linh và Hải Đăng có thể thành đôi. Vừa nghĩ, bước chân vô thức đến trước cửa phòng Khang Duy, nó thoáng giật mình. Thôi kệ, cũng cần gặp anh ta bàn bạc chút chuyện, nó nhấc tay, gõ cửa.
- Mời vào.
Thiên Ngọc đẩy cửa nhẹ nhàng, Khang Duy hình như không nhận ra người đang bước đến là nó. Thậm chí cũng không ngẩng đầu lên nhìn xem ai nữa, anh ta đang làm gì đó có vẻ rất chăm chú. Đã một lần thấy Khang Duy đeo cặp kính kia, nhưng khi đó anh ta đang ngủ, gọng kính lệch khỏi mắt quá nhiều nhìn không rõ khuôn mặt đeo kính thế nào. Hôm nay khác, gọng kính hài hòa cùng từng đường nét trên khuôn mặt của anh ta càng tôn lên vẻ đẹp trai. Nó bước chầm chậm đến bên cạnh, cố không gây ra tiếng động. Bàn tay Khang Duy lia từng nét nhẹ nhàng như gió trên bàn, làm gì không biết.
Nó tò mò lại gần, vẽ! Nó không nghĩ rằng Khang Duy biết vẽ. Nhưng thật sự anh đang vẽ, từng nét chì lia qua lia lại thật mềm mại, điệu nghệ. Hình như đang vẽ chân dung một cô gái nào đó, còn chưa thành hình. Nó mới nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa cân đối, mái tóc xoăn xoăn gợn nhẹ và một đôi lông mày thanh tú, thon gọn. Khang Duy đang tỉ mẩn vẽ mắt cho cô gái đó, đôi mắt nhỏ và tinh tế vô cùng. Ngạc nhiên, rất ngạc nhiên, nó ngạc nhiên đến mức tò mò quá mà bật ra câu hỏi:
- Anh biết vẽ à? Vẽ ai vậy? Đẹp đó.
- What? Sao cô lại ở đây?
Khang Duy hoảng hồn khi nhìn thấy Thiên Ngọc, vội kẹp bức vẽ dang dở vào trong tập giấy vẽ, xoay ra nhìn nó với ánh mắt kinh khủng nhất, giọng gằn lên từng tiếng tra hỏi.
- Tôi có gõ cửa. - Thiên Ngọc nhún vai. - Và anh nói tôi có thể vào.
- Vậy à. - Khang Duy nhíu mày nhớ lại chuyện cách đây vài phút. - Vậy có chuyện gì đây?
- À. - Thiên Ngọc nhớ ra chủ đề chính, quên luôn sự tò mò của mình mà nhanh chóng đặt vấn đề. - Tôi muốn một cái gì đó thật đặc biệt, thật lãng mạn.
- Với tôi à? - Khang Duy nháy mắt.
- Anh điên à? Tôi nói Nhật Linh và Hải Đăng, tôi muốn tạo ra một không gian lãng mạn ...
- Biết thế. - Khang Duy gác chân lên bàn. - Bây giờ cô ra khỏi đây.
- Tôi chưa nói hết mà? - Thiên Ngọc bực mình.
- Tôi thì nghe hết rồi.
Khang Duy đứng dậy đẩy Thiên Ngọc ra khỏi cửa. Thiên Ngọc ức chế gần chết, tức giận bỏ ra ngoài. Khang Duy đứng nhìn theo đợi Thiên Ngọc xuống cầu thang mới vội vã chạy vào lôi ra bức chân dung vẽ dở. Ban nãy vội quá nhét nó không cẩn thận, chỉ sợ nó bị nhăn nhúm chút nào thì chết chắc. Tranh vẽ tặng Thiên Ngọc, không thể để cô thấy. Nếu thấy thì chẳng phải công không sao?
Đồ Khang Duy chết giẫm đó bắt Thiên Ngọc đi bộ về nhà. Cũng thật may mắn khi bác Khang Việt lại có việc cần đi đến gần nhà trọ của nó, nó tưởng quá giang được một đoạn nhưng bác lại đưa về tận nhà. Nó kéo cánh cửa phòng trọ, không thấy Nhật Linh có phản ứng gì, có khi đã ngủ. Nó tắt điện, nằm lên giường, kéo cao chăn một chút, nghe giọng con bạn nằm giường bên cạnh nhỏ tí, mơ màng giữa không gian im ắng:
- Khang Duy đưa về hả?
- Mơ đi nhá. Hắn ta có mà tốt như vậy. May có bác Khang Việt... - Thiên Ngọc thở dài.
- Thế hắn ta nói gì với cậu chưa?
- Nói gì là nói gì?
- Thì ... - Nhật Linh bật dậy. - Mọi chuyện tớ đã nói với cậu cả rồi, chẳng nhẽ...
- Nhẽ gì mà nhẽ. Tớ hiện đang là bạn gái Hoàng Quân!

