Không thể hiểu nổi vì sao lại như vậy, anh nhảy rất đẹp, nhưng hát thì tệ hại đến vô cùng. Có nghe nói hội phó Vũ Hải Đăng nhảy cũng cực đỉnh, hát cũng cực hay, nhưng chưa bao giờ anh muốn thể hiện khả năng của mình cả. Chỉ có duy nhất một lần vào ngày lễ Tình nhân cách đây hai năm, anh vì bị ép buộc quá đáng mới tham gia nhảy một bài cùng Khang Duy và hát tặng cho tất cả mọi người một bài hát. Từ đó đến nay cũng chưa thấy anh tham gia văn nghệ văn gừng hay hát hò gì lần nào. Cực chẳng đã, những người hát hay như Hải Đăng thì rất chi là lười tham gia hát hò, không mấy khi cầm mic hát cả. Còn những kẻ hay hát như Khang Duy thì...
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được quyết định, khó thay đổi được. Không đi thì hội trưởng hắc ám sẽ trách cứ, đi thì lại phải chịu cái giọng hát “xuất sắc” kia của anh, thật là nan giải. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của những sinh viên năm hai, năm ba, những người đã từng được thưởng thức giọng hát của hội trưởng. Còn đối với những sinh viên năm nhất thì lại khác. Đây thực sự là điều được các cô cậu mong chờ. Chắc chắn sẽ rất tuyệt, nhiều người còn chuẩn bị điều này rất sớm dù không biết hát, ví dụ như Thiên Ngọc. Thật ra trong chuyện này cũng có đôi chút mờ ám, sau cái ngày đầu tiên Hải Đăng ăn hết đến nửa cái bánh kem sôcôla trộn mật ong vài ngày, đã có một số chuyện nho nhỏ xảy ra thế này.
- Cô biết hát không? - Khang Duy lên giọng.
- Hát sao không biết. Tôi hát hay lắm đấy. - Heo cười hớn hở.
- Ờ. Hải Đăng hát rất hay. Tôi cũng thế! - Khang Duy vỗ ngực tự hào.
- Thì sao đây?
- Cô nghĩ sao nếu Hải Đăng hát tặng Nhật Linh, và...
Tất nhiên chuyện này Nhật Linh không biết, chỉ thấy Thiên Ngọc háo hức chuẩn bị nên cũng chuẩn bị kĩ càng để không làm mất hứng cô bạn thân. Gạt hết những rắc rối qua một bên, Thiên Ngọc luôn ưu tiên đi chơi và giải trí. Vì dù gì thì đi chơi vẫn là nhất, cái tính ham chơi này thật sự muốn bỏ không được. Dặn Hoàng Quân đừng đến đón, hôm nay Thiên Ngọc muốn đi với Nhật Linh để chắc chắn rằng cô sẽ không bỏ về giữa chừng. Quán café hôm nay đông đúc thật, Hội Sinh viên của Đại học G-Law khá đông. Mà vì lí do không để Nhật Linh nghi ngờ sự sắp đặt này, Khang Duy không cho phép ai vắng mặt. Mỗi người đều chọn cho mình một vị trí tốt để ngồi, hướng lên màn hình lớn. Hội trưởng đẹp trai phong độ hùng hồn tuyên bố lí do tổ chức buổi tiệc này:
- Hôm nay chúng ta có mặt ở đây để kỉ niệm ngày của hội chúng ta. Mọi người cứ ăn uống vui chơi thỏa thích, ai muốn hát hãy lên đây tranh micro với tôi nhé.
Các nhân khóa trên đang cố tìm lấy một người có giọng hát thật ổn để lên tranh micro với Khang Duy. Các nhân năm nhất thì cứ hò hét đã đời, có ai đó hét ầm lên làm toàn bộ sinh viên năm nhất rú hét ầm ĩ.
- Hội trưởng, anh hát một bài đi.
- Tôi sẽ hát vài bài chứ không chỉ một bài.
- Anh thật xung, hát đi.
.....
- Bài đầu tiên là ca khúc Heo xinh xinh do đích thân họi trưởng Lê Khang Duy tôi thể hiện. Nhạc đâu rồi ?
Mấy anh DJ trong quán bắt đầu mở nhạc, đĩa CD Khang Duy đã chuẩn bị trước. Nhạc nổi lên vô cùng dễ thương. Thiên Ngọc có chút mơ mộng trở lại, sao lại hát Heo xinh xinh nhỉ, có khi nào là muốn tặng nó bài này? Bất giác nở một nụ cười khó hiểu, Thiên Ngọc làm Nhật Linh cũng buồn cười theo.
- Anh ta hát tặng cậu à?
- Đừng có đùa.
- Sướng nhất rồi đấy nhá. Người ta đẹp trai, tài giỏi quá đáng đấy. Đã nhảy giỏi rồi lại còn...
“Ngày mới nắng ấm heo xinh xinh đi trên con đường
Chợt thấy bóng dáng heo Manly đang oai nghiêm nhìn
Làm tim heo xinh đang yên vui bỗng rung rinh vì mắt ai to tròn
Mình phải làm sao vẫn cứ bước hay cứ đứng vậy
Người ta vẫn cứ ngó vẫn cứ cố vẫn cứ cố nhìn
Mặt quá xấu xí mắt tí hí hai má dính lại
Chết cha tui rồi phen này heo té ầm
Giờ mình phải làm sao đây ta, mắc cỡ quá đi.....”
Nhật Linh chưa kịp nói hết câu thì giọng hát “trời phú” cho con vịt cất lên khiến mọi người choáng váng. Các nhân cũ lường trước được mọi việc đã kiếm bông hay cái gì đó có thể bịt tai lại, cơ bản có thể át bớt cái giọng hát kinh khủng kia đi. Các nhân năm nhất mặt mũi méo mó gắng gượng chịu đựng. Nhạc và lời chả đâu vào đâu, lẫn lộn hết cả, giọng hát thì ồm ồm như máy xúc đi đường, thật khó chịu. Nếu anh ta còn muốn hát thêm bài nữa chắc ở đây ai cũng ói hết những thứ vừa ăn ra mất. Thiên Ngọc bịt chặt tai mặt méo xệch nhìn Nhật Linh đang cười ha hả không nói được thêm gì nữa. Khang Duy và Thiên Ngọc nếu thành vợ chồng thật chắc chắn sẽ khổ thân cho hai đứa con. Cổ nhân có nói hát hay không bằng hay hát. Nhưng hát như Thiên Ngọc và Khang Duy mà còn hay hát thì... Thật khó có thể nói ra tiếp vế sau.
- Giọng hát của anh ta phát kinh. Vậy mà dám bảo với tớ là anh ta hát hay mới chết chứ.
- Cậu cũng suốt ngày nói với tớ như vậy đó thôi. Nhưng cậu hát cũng có kém gì anh ta?
- Yên lặng, cậu để yên tớ trổ tài đây.
Thiên Ngọc có vẻ ức chế, bước ra khỏi đám đông lên sân khấu, giật micro của Khang Duy mà lên giọng:
- Anh hát dở tệ. Để tôi.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được quyết định, khó thay đổi được. Không đi thì hội trưởng hắc ám sẽ trách cứ, đi thì lại phải chịu cái giọng hát “xuất sắc” kia của anh, thật là nan giải. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của những sinh viên năm hai, năm ba, những người đã từng được thưởng thức giọng hát của hội trưởng. Còn đối với những sinh viên năm nhất thì lại khác. Đây thực sự là điều được các cô cậu mong chờ. Chắc chắn sẽ rất tuyệt, nhiều người còn chuẩn bị điều này rất sớm dù không biết hát, ví dụ như Thiên Ngọc. Thật ra trong chuyện này cũng có đôi chút mờ ám, sau cái ngày đầu tiên Hải Đăng ăn hết đến nửa cái bánh kem sôcôla trộn mật ong vài ngày, đã có một số chuyện nho nhỏ xảy ra thế này.
- Cô biết hát không? - Khang Duy lên giọng.
- Hát sao không biết. Tôi hát hay lắm đấy. - Heo cười hớn hở.
- Ờ. Hải Đăng hát rất hay. Tôi cũng thế! - Khang Duy vỗ ngực tự hào.
- Thì sao đây?
- Cô nghĩ sao nếu Hải Đăng hát tặng Nhật Linh, và...
Tất nhiên chuyện này Nhật Linh không biết, chỉ thấy Thiên Ngọc háo hức chuẩn bị nên cũng chuẩn bị kĩ càng để không làm mất hứng cô bạn thân. Gạt hết những rắc rối qua một bên, Thiên Ngọc luôn ưu tiên đi chơi và giải trí. Vì dù gì thì đi chơi vẫn là nhất, cái tính ham chơi này thật sự muốn bỏ không được. Dặn Hoàng Quân đừng đến đón, hôm nay Thiên Ngọc muốn đi với Nhật Linh để chắc chắn rằng cô sẽ không bỏ về giữa chừng. Quán café hôm nay đông đúc thật, Hội Sinh viên của Đại học G-Law khá đông. Mà vì lí do không để Nhật Linh nghi ngờ sự sắp đặt này, Khang Duy không cho phép ai vắng mặt. Mỗi người đều chọn cho mình một vị trí tốt để ngồi, hướng lên màn hình lớn. Hội trưởng đẹp trai phong độ hùng hồn tuyên bố lí do tổ chức buổi tiệc này:
- Hôm nay chúng ta có mặt ở đây để kỉ niệm ngày của hội chúng ta. Mọi người cứ ăn uống vui chơi thỏa thích, ai muốn hát hãy lên đây tranh micro với tôi nhé.
Các nhân khóa trên đang cố tìm lấy một người có giọng hát thật ổn để lên tranh micro với Khang Duy. Các nhân năm nhất thì cứ hò hét đã đời, có ai đó hét ầm lên làm toàn bộ sinh viên năm nhất rú hét ầm ĩ.
- Hội trưởng, anh hát một bài đi.
- Tôi sẽ hát vài bài chứ không chỉ một bài.
- Anh thật xung, hát đi.
.....
- Bài đầu tiên là ca khúc Heo xinh xinh do đích thân họi trưởng Lê Khang Duy tôi thể hiện. Nhạc đâu rồi ?
Mấy anh DJ trong quán bắt đầu mở nhạc, đĩa CD Khang Duy đã chuẩn bị trước. Nhạc nổi lên vô cùng dễ thương. Thiên Ngọc có chút mơ mộng trở lại, sao lại hát Heo xinh xinh nhỉ, có khi nào là muốn tặng nó bài này? Bất giác nở một nụ cười khó hiểu, Thiên Ngọc làm Nhật Linh cũng buồn cười theo.
- Anh ta hát tặng cậu à?
- Đừng có đùa.
- Sướng nhất rồi đấy nhá. Người ta đẹp trai, tài giỏi quá đáng đấy. Đã nhảy giỏi rồi lại còn...
“Ngày mới nắng ấm heo xinh xinh đi trên con đường
Chợt thấy bóng dáng heo Manly đang oai nghiêm nhìn
Làm tim heo xinh đang yên vui bỗng rung rinh vì mắt ai to tròn
Mình phải làm sao vẫn cứ bước hay cứ đứng vậy
Người ta vẫn cứ ngó vẫn cứ cố vẫn cứ cố nhìn
Mặt quá xấu xí mắt tí hí hai má dính lại
Chết cha tui rồi phen này heo té ầm
Giờ mình phải làm sao đây ta, mắc cỡ quá đi.....”
Nhật Linh chưa kịp nói hết câu thì giọng hát “trời phú” cho con vịt cất lên khiến mọi người choáng váng. Các nhân cũ lường trước được mọi việc đã kiếm bông hay cái gì đó có thể bịt tai lại, cơ bản có thể át bớt cái giọng hát kinh khủng kia đi. Các nhân năm nhất mặt mũi méo mó gắng gượng chịu đựng. Nhạc và lời chả đâu vào đâu, lẫn lộn hết cả, giọng hát thì ồm ồm như máy xúc đi đường, thật khó chịu. Nếu anh ta còn muốn hát thêm bài nữa chắc ở đây ai cũng ói hết những thứ vừa ăn ra mất. Thiên Ngọc bịt chặt tai mặt méo xệch nhìn Nhật Linh đang cười ha hả không nói được thêm gì nữa. Khang Duy và Thiên Ngọc nếu thành vợ chồng thật chắc chắn sẽ khổ thân cho hai đứa con. Cổ nhân có nói hát hay không bằng hay hát. Nhưng hát như Thiên Ngọc và Khang Duy mà còn hay hát thì... Thật khó có thể nói ra tiếp vế sau.
- Giọng hát của anh ta phát kinh. Vậy mà dám bảo với tớ là anh ta hát hay mới chết chứ.
- Cậu cũng suốt ngày nói với tớ như vậy đó thôi. Nhưng cậu hát cũng có kém gì anh ta?
- Yên lặng, cậu để yên tớ trổ tài đây.
Thiên Ngọc có vẻ ức chế, bước ra khỏi đám đông lên sân khấu, giật micro của Khang Duy mà lên giọng:
- Anh hát dở tệ. Để tôi.

