Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1894
- Tình trạng: Hoàn thành
Thấy Nhật Linh hơi khó xử, Hải Đăng cố chen vào một câu giải nguy, cũng tiện thể hỏi han về tình hình hiện tại của Khang Duy. Khang Duy cất vội vẻ mặt tươi tỉnh, giọng nhỏ lại:

- Không biết được, nhưng tình cảm, cậu biết mà... quả chín ép không ngon.

- Anh nghĩ là Heo thích Hoàng Quân sao? - Nhật Linh hỏi nhỏ.

- Có lẽ vậy.

- Anh cần giành lại cô ấy, Hoàng Quân quá ích kỉ rồi. Cậu ấy không chấp nhận lời chia tay của Heo, cũng không nghe Heo nói. Heo rất thích anh.

Khang Duy im lặng, anh không có gì để nói vào lúc này. Dù chuyện có bắt đầu như thế nào thì sự thật bây giờ vẫn là anh không thể có Thiên Ngọc. Cô ấy vẫn là người yêu của Hoàng Quân, còn mẹ anh lại tuyên bố không đồng tình việc anh và cô quen nhau. Hai điều đó đủ làm anh thất bại thảm hại rồi.

- Bây giờ đến lượt tớ cổ vũ cậu. - Hải Đăng khẽ vỗ vai thằng bạn thân, nụ cười thân thiện.

- Tớ sẽ thắng chứ?

- Cậu có nghĩ ra lí do để thua không?

Câu hỏi của Hải Đăng xoáy lại, đúng là không có điều gì khiến Khang Duy thua cuộc trong trận chiến này cả. Anh không muốn làm nam thứ mà muốn làm nam chính trong câu chuyện tình cảm này. Muốn ở bên Thiên Ngọc, che chở cho cô, muốn cô là của anh, mãi là của anh thôi.

- Nếu là của nhau, dù ở chân trời góc bể cũng tìm ra nhau. Còn nếu không phải là của nhau, dù ở ngay trước mắt cũng không thể nào bên nhau được. Và em tin, anh với Heo cũng là định mệnh.

Nhật Linh nói một thôi cho Khang Duy hiểu nhưng anh vẫn im lặng khiến không khí chùng xuống. Anh đứng dậy chào Nhật Linh và Hải Đăng rồi nhanh chóng rời khỏi quán, cũng không còn sớm nữa, ngày mai anh sẽ thay đổi lại mình một chút, nếu là định mệnh, chắc chắn sẽ đến bên nhau. Và cũng như Nhật Linh thôi, anh tin Thiên Ngọc và anh là định mệnh.

_oOo_

- Sẽ đi Sa Pa.

- Rất xa đó.

- Nhưng Sa Pa mùa này rất đẹp!

Thi xong hết các môn, trường có kì nghỉ ba ngày. Các nhân nháo nhào hẳn, người bắt xe về nhà, người ở lại Hà Nội làm part-time. Nhưng đối với những người vừa gặp việc trọng đại trong cuộc sống như Nhật Linh và Hải Đăng thì vào lúc này lại không thích về nhà. Sẽ đi du lịch cùng mọi người, ý kiến được đưa ra trước Hội Sinh viên, ai muốn đi sẽ đăng kí đi cùng. Sa Pa mùa này sương giăng trắng xóa, hoa nở cũng trắng, ắt hẳn phải rất đẹp.

Cũng kha khá người muốn tham gia hội đi phượt này, Hải Đăng và Khang Duy lên kế hoạch chu đáo rồi đưa ra bàn bạc. Vậy là Sa Pa, thống nhất là Sa Pa, ngày nghỉ đầu tiên sẽ ngay lập tức khởi hành, và sẽ về đến Hà Nội vào chiều ngày cuối cùng của kì nghỉ.

Kế hoạch khá rõ ràng, ai nấy háo hức chuẩn bị đồ cho chuyến đi. Nghĩ là thấy thích, cả buổi Nhật Linh và Thiên Ngọc cứ luyên thuyên này nọ kéo nhau rong ruổi khắp cái chợ sinh viên to đùng này khiến chân cẳng Hải Đăng và Khang Duy đau mỏi đến rã rời.

- Đi ăn chứ?

Khang Duy ló đầu ra khỏi đống đồ cồng kềnh trước mặt lên tiếng hỏi với về phía trước, hôm nay có vẻ hơi mệt mỏi. Là Hải Đăng rủ đi cùng để làm phu khuân vác cho Nhật Linh và Thiên Ngọc mua đồ, quả là kinh dị. Con gái quả là loài động vật tàn nhẫn, đồ ở đây khá rẻ, lại đẹp nên hai cô nàng cứ chăm chăm mà mua. Tay Khang Duy và Hải Đăng đã nặng lắm rồi mà hai nàng vẫn còn muốn mua nữa.

Từ bé đến lớn, đại thiếu gia Lê Khang Duy đi đâu cũng có người nâng, kẻ đỡ, chưa bao giờ phải khốn khổ đi lôi thôi theo mấy đứa con gái mà mang mà xách thế này. Nếu không xách giùm, quả không đáng mặt nam nhi, không biết thương hoa tiếc ngọc. Lúc trước nghĩ hai cô bé này chắc chỉ chăm chăm vào mấy hàng ăn, chắc cũng chả mua được gì mấy mà xách. Nhưng cuối cùng thì... cái này mua cho mẹ, cái này mua cho ba, cái này mua cho em, cái này mua cho cô bạn hàng xóm, cái này mua cho... Khang Duy đến chóng cả mặt vì những suy đi tính lại của hai cô bé phía trước, tay bắt đầu thấy mỏi mới buộc phải lên tiếng giải nguy cho mình:

- Ờ đúng rồi. Mua cũng được kha khá, trời cũng gần tối rồi...

Hải Đăng cũng lên tiếng đồng tình. Mua được kha khá gì chứ? Đối với Hải Đăng như thế này quả thật rất nhiều, tay anh cũng nặng trĩu cả xuống, mỏi nhừ cả vai, cả lưng. Suy nghĩ không khác Khang Duy là mấy, mặt cũng đang méo mó chờ câu trả lời từ phía hai cô nàng bướng bỉnh kia.

- Ờ.

Như nô lệ thoát khỏi khổ sai, Khang Duy và Hải Đăng phóng vội ra xe, ném đống đồ lỉnh kỉnh vào sau cốp xe rồi thi nhau bóp vai, bóp cổ, vẻ mặt giãn ra ít nhiều. Thiên Ngọc và Nhật Linh cứ đứng cười, bộ dạng này của hai anh chàng kia chẳng khác trẻ con là mấy, tự dưng muốn xoa đầu họ. Nhưng mà... e hèm, cả hai đều là mỹ nam, đều cao như vậy, Thiên Ngọc thì còn đỡ, chứ Nhật Linh chỉ đến cằm Hải Đăng mà cũng muốn xoa đầu thì quả thật rất khó, chỉ là lúc nào Hải Đăng cũng có thể cúi xuống xoa đầu cô như một chú cún con thôi.

Khang Duy kéo ghế, gọi phục vụ rồi chọn toàn món Thiên Ngọc thích. Nó há hốc miệng ra mà nhìn Khang Duy còn Nhật Linh với Hải Đăng thì cứ mặc kệ. Nhật Linh rút trong ba lô ra hai chiếc móc treo điện thoại nho nhỏ, có hình một chú gấu bông đang cầm một cây kem ốc sôcôla. Tháo chiếc móc điện thoại của mình ra, cô đẩy nó về phía Khang Duy, cười cười:

- Cái này là đồ đôi của em và Heo. Nhưng bây giờ em tháo ra, cho anh đấy.

- Anh á? - Khang Duy nhìn Gấu tò mò.

Prev 1 ... 53 54 55 56 57 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000397
XtGem Forum catalog