Khang Duy mặt nghệt ra, khá được, 8,5 điểm á? Đùa nhau à nhóc. Khang Duy nhìn xung quanh một lượt, nhìn thằng nhóc Khang Luân đang ăn ngon lành rồi cầm đôi đũa từ từ gắp một gắp, nhắm mắt nhắm mũi đưa nó lại gần miệng.
Ông Khang Việt không nhịn nổi nữa, bất giác bật cười. Ông tin ngày hôm nay khác bình thường. Ba năm liền ông đã trở thành chuột bạch thí nghiệm cho Thiên Ngọc. Từ lúc cô bé nấu như cám lợn, thịt dai ngoách đến khi cô đã đạt đến trình độ gần bằng bà Thục Trinh. Và hôm nay, có lẽ là món ăn ngon nhất từ trước đến giờ mà Thiên Ngọc nấu. Vì cô đã học rất chăm chỉ, đã dồn hết tình cảm của mình vào đó để tặng Khang Duy.
Miếng thịt bò được Khang Duy chầm chậm đưa vào miệng, gia vị nêm vừa, miếng thịt bò mềm và ngọt, hành tây xào chín tới, vị giòn giòn mà vừa miệng. Khang Duy há hốc miệng ngạc nhiên, lắp ba lắp bắp:
- Là... là em làm đây hả?
Thiên Ngọc gật đầu lia lịa, mặt tỏ vẻ tự hào. Bà Thục Trinh bật cười giải thích thêm:
- Thiên Ngọc đã hạ quyết tâm nấu bằng được món này đó. Vì ta đã nói với con bé đây là món mà con thích nhất. Và điều quan trọng nhất, ta đã nhắc nó là: để giữ được chồng, cách tốt nhất là nắm được cái dạ dày của anh ta.
Khang Duy sướng rơn khi nghe những gì bà Thục Trinh vừa nói. Tốt quá, bà nói vậy tức là đã đồng ý để Khang Duy lấy Thiên Ngọc rồi đúng không? Khang Duy đẩy ghế đứng dậy, chạy lại bên Thiên Ngọc hôn một cái vào má khiến mặt nó đỏ bừng. Ông bà Khang Việt che miệng cười sảng khoái, còn thằng nhóc Khang Luân vẫn vô tư ăn uống, miệng phán một câu xanh rờn:
- Anh Khang Duy thật là bẩn, miệng đầy mỡ lại hôn vào má chị Heo.
Mặt Khang Duy đỏ lựng, máu dồn lên não. Định cầm đôi đũa gõ vào đầu thằng nhóc kia một trận. Nhóc Khang Duy đứng bật dậy vừa chạy vừa hét lên ầm ĩ:
- Chả thế lại còn. Tức gì chứ ???
Khang Duy và Khang Luân chạy vòng vòng quanh bàn ăn, Thiên Ngọc cùng nhị vị phụ huynh ngồi cười ha hả. Thật ra trong nhà nên ồn ào một chút, nhất định sẽ rất vui. À, bữa cơm này có gọi là bữa cơm gia đình được không nhỉ? Ai cũng cảm thấy vui vẻ, thấy ấm cúng và thật hạnh phúc. Nụ cười khẽ nhen lên trong trái tim Thiên Ngọc.
_oOo_
Sau cuộc gặp mặt của bốn gia đình nào đó, ngày đẹp được chọn và hôn lễ chính thức được cử hành. Hai cô dâu mới chọn áo cưới cực kì kĩ tính và kì cục, đó là hai bộ váy cưới đôi, màu trắng. Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, cô dâu yêu cầu váy cưới là một bộ váy ngắn làm trang phục chính trong đám cưới. Tự tay hai nàng tìm hiểu, tham khảo và thiết kế ra bộ váy cưới kì dị này và cũng đang rất rất được mong chờ. Điều này, tất nhiên với chú rể cũng là một bí mật.
Lễ cưới cũng được tổ chức khác hẳn với truyền thống Việt Nam, đó là một đám cưới ngoài trời theo kiểu Hàn Quốc. Hai chú rể sáng chói đứng phía cuối con đường, chờ “nhị vị phụ thân” dẫn hai cô dâu đến bên, cùng sánh đôi. Hải Đăng vẫn mang vẻ lạnh lùng như mọi ngày, bộ quần áo cùng đôi giày trắng càng khiến người khác cảm thấy vẻ lạnh lùng vốn có. Nhưng vào giây phút này, đôi mắt của anh luôn ấm áp, khuôn miệng luôn nở nụ cười khiến người ta liên tưởng đến màu trắng thanh khiết và tươi tắn như một thiên thần trên bầu trời rộng lớn. Ngược lại với Hải Đăng, bộ quần áo của Khang Duy mang màu đen truyền thống, trông anh chững chạc và chín chắn hơn hẳn ngày thường, đôi mắt ánh lên một niềm vui, niềm hạnh phúc to lớn. Hai chú rể đứng ở hai bên lễ đường tạo nên hai đường nét hài hòa, bắt mắt, khiến ai ai cũng phải chú ý mãi không rời.
Tiếng người chủ hôn vang lên, cô dâu bước vào. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cánh cổng toàn hoa trắng. Nhật Linh mặc bộ váy kì dị do mình và Thiên Ngọc thiết kế. Là một bộ váy dài ngang đầu gối, một màu trắng trong xếp lớp bồng bềnh. Một chiếc khăn voan mỏng bằng chất liệu ren được thắt như một chiếc nơ nhỏ nơi cổ, tung dải khăn lên không trung. Quanh thắt lưng, chiếc nơ áo bản to mềm mại cũng phất phơ theo gió khiến Nhật Linh trông như một công chúa nhỏ thật nhí nhảnh và tinh nghịch. Mái tóc cô búi nhẹ lên, một vài lọn tóc xoăn nhẹ ôm vào gò má trắng ngần, phúng phính đáng yêu. Hôm nay, Nhật Linh cũng đặc cách đi đôi giày cao gót màu trắng, trên tóc cài một chiếc vương miện nhỏ đặt lệch về phía tóc mai, gắn liền với chiếc khăn voan trùm lấy nửa đầu tung bay trong gió.
Bên cạnh Nhật Linh, Thiên Ngọc cũng như một thiên thần với bộ váy áo vẫn được nhắc đến là kì dị, nhưng Thiên Ngọc khác Nhật Linh. Cô không quàng chiếc khăn voan trên cổ, mái tóc xoăn nhẹ được buông xuống bờ vai nhỏ, ôm lấy khuôn mặt tròn trịa. Trên mái tóc cài chiếc nơ màu trắng thanh khiết liền với khăn trùm nửa đầu dài xuống ngang lưng. Gió làm tung mái tóc của Thiên Ngọc, từng lọn tóc khẽ vờn lên khuôn mặt, một nét duyên dáng, xinh đẹp mà cũng không thiếu vẻ tươi tắn, trẻ trung.
Cả Khang Duy và Hải Đăng đều há hốc miệng. Ai nói bộ váy mà Thiên Ngọc và Nhật Linh thiết kế là kì quái chứ? Nó thật sự rất đẹp, rất cá tính, rất hợp với cả hai người. Dù là đồ đôi giống hệt nhau, nhưng không hiểu sao vẫn có thể cảm nhận được những điểm nhấn riêng biệt của mỗi người. Là hai nét đẹp khác nhau, đặc biệt theo hai phong cách khác nhau trong cùng một kiểu trang phục.
Ông Khang Việt không nhịn nổi nữa, bất giác bật cười. Ông tin ngày hôm nay khác bình thường. Ba năm liền ông đã trở thành chuột bạch thí nghiệm cho Thiên Ngọc. Từ lúc cô bé nấu như cám lợn, thịt dai ngoách đến khi cô đã đạt đến trình độ gần bằng bà Thục Trinh. Và hôm nay, có lẽ là món ăn ngon nhất từ trước đến giờ mà Thiên Ngọc nấu. Vì cô đã học rất chăm chỉ, đã dồn hết tình cảm của mình vào đó để tặng Khang Duy.
Miếng thịt bò được Khang Duy chầm chậm đưa vào miệng, gia vị nêm vừa, miếng thịt bò mềm và ngọt, hành tây xào chín tới, vị giòn giòn mà vừa miệng. Khang Duy há hốc miệng ngạc nhiên, lắp ba lắp bắp:
- Là... là em làm đây hả?
Thiên Ngọc gật đầu lia lịa, mặt tỏ vẻ tự hào. Bà Thục Trinh bật cười giải thích thêm:
- Thiên Ngọc đã hạ quyết tâm nấu bằng được món này đó. Vì ta đã nói với con bé đây là món mà con thích nhất. Và điều quan trọng nhất, ta đã nhắc nó là: để giữ được chồng, cách tốt nhất là nắm được cái dạ dày của anh ta.
Khang Duy sướng rơn khi nghe những gì bà Thục Trinh vừa nói. Tốt quá, bà nói vậy tức là đã đồng ý để Khang Duy lấy Thiên Ngọc rồi đúng không? Khang Duy đẩy ghế đứng dậy, chạy lại bên Thiên Ngọc hôn một cái vào má khiến mặt nó đỏ bừng. Ông bà Khang Việt che miệng cười sảng khoái, còn thằng nhóc Khang Luân vẫn vô tư ăn uống, miệng phán một câu xanh rờn:
- Anh Khang Duy thật là bẩn, miệng đầy mỡ lại hôn vào má chị Heo.
Mặt Khang Duy đỏ lựng, máu dồn lên não. Định cầm đôi đũa gõ vào đầu thằng nhóc kia một trận. Nhóc Khang Duy đứng bật dậy vừa chạy vừa hét lên ầm ĩ:
- Chả thế lại còn. Tức gì chứ ???
Khang Duy và Khang Luân chạy vòng vòng quanh bàn ăn, Thiên Ngọc cùng nhị vị phụ huynh ngồi cười ha hả. Thật ra trong nhà nên ồn ào một chút, nhất định sẽ rất vui. À, bữa cơm này có gọi là bữa cơm gia đình được không nhỉ? Ai cũng cảm thấy vui vẻ, thấy ấm cúng và thật hạnh phúc. Nụ cười khẽ nhen lên trong trái tim Thiên Ngọc.
_oOo_
Sau cuộc gặp mặt của bốn gia đình nào đó, ngày đẹp được chọn và hôn lễ chính thức được cử hành. Hai cô dâu mới chọn áo cưới cực kì kĩ tính và kì cục, đó là hai bộ váy cưới đôi, màu trắng. Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, cô dâu yêu cầu váy cưới là một bộ váy ngắn làm trang phục chính trong đám cưới. Tự tay hai nàng tìm hiểu, tham khảo và thiết kế ra bộ váy cưới kì dị này và cũng đang rất rất được mong chờ. Điều này, tất nhiên với chú rể cũng là một bí mật.
Lễ cưới cũng được tổ chức khác hẳn với truyền thống Việt Nam, đó là một đám cưới ngoài trời theo kiểu Hàn Quốc. Hai chú rể sáng chói đứng phía cuối con đường, chờ “nhị vị phụ thân” dẫn hai cô dâu đến bên, cùng sánh đôi. Hải Đăng vẫn mang vẻ lạnh lùng như mọi ngày, bộ quần áo cùng đôi giày trắng càng khiến người khác cảm thấy vẻ lạnh lùng vốn có. Nhưng vào giây phút này, đôi mắt của anh luôn ấm áp, khuôn miệng luôn nở nụ cười khiến người ta liên tưởng đến màu trắng thanh khiết và tươi tắn như một thiên thần trên bầu trời rộng lớn. Ngược lại với Hải Đăng, bộ quần áo của Khang Duy mang màu đen truyền thống, trông anh chững chạc và chín chắn hơn hẳn ngày thường, đôi mắt ánh lên một niềm vui, niềm hạnh phúc to lớn. Hai chú rể đứng ở hai bên lễ đường tạo nên hai đường nét hài hòa, bắt mắt, khiến ai ai cũng phải chú ý mãi không rời.
Tiếng người chủ hôn vang lên, cô dâu bước vào. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cánh cổng toàn hoa trắng. Nhật Linh mặc bộ váy kì dị do mình và Thiên Ngọc thiết kế. Là một bộ váy dài ngang đầu gối, một màu trắng trong xếp lớp bồng bềnh. Một chiếc khăn voan mỏng bằng chất liệu ren được thắt như một chiếc nơ nhỏ nơi cổ, tung dải khăn lên không trung. Quanh thắt lưng, chiếc nơ áo bản to mềm mại cũng phất phơ theo gió khiến Nhật Linh trông như một công chúa nhỏ thật nhí nhảnh và tinh nghịch. Mái tóc cô búi nhẹ lên, một vài lọn tóc xoăn nhẹ ôm vào gò má trắng ngần, phúng phính đáng yêu. Hôm nay, Nhật Linh cũng đặc cách đi đôi giày cao gót màu trắng, trên tóc cài một chiếc vương miện nhỏ đặt lệch về phía tóc mai, gắn liền với chiếc khăn voan trùm lấy nửa đầu tung bay trong gió.
Bên cạnh Nhật Linh, Thiên Ngọc cũng như một thiên thần với bộ váy áo vẫn được nhắc đến là kì dị, nhưng Thiên Ngọc khác Nhật Linh. Cô không quàng chiếc khăn voan trên cổ, mái tóc xoăn nhẹ được buông xuống bờ vai nhỏ, ôm lấy khuôn mặt tròn trịa. Trên mái tóc cài chiếc nơ màu trắng thanh khiết liền với khăn trùm nửa đầu dài xuống ngang lưng. Gió làm tung mái tóc của Thiên Ngọc, từng lọn tóc khẽ vờn lên khuôn mặt, một nét duyên dáng, xinh đẹp mà cũng không thiếu vẻ tươi tắn, trẻ trung.
Cả Khang Duy và Hải Đăng đều há hốc miệng. Ai nói bộ váy mà Thiên Ngọc và Nhật Linh thiết kế là kì quái chứ? Nó thật sự rất đẹp, rất cá tính, rất hợp với cả hai người. Dù là đồ đôi giống hệt nhau, nhưng không hiểu sao vẫn có thể cảm nhận được những điểm nhấn riêng biệt của mỗi người. Là hai nét đẹp khác nhau, đặc biệt theo hai phong cách khác nhau trong cùng một kiểu trang phục.

