Hải Đăng bước từng bước từ ngoài cổng trường vào, dáng người dong dỏng lịch thiệp tỏa ra khí chất kì lạ. Khuôn mặt nở một nụ cười rạng rỡ, trên tay anh ôm theo một bó hoa lớn khiến mọi người ai nhìn cũng ngưỡng mộ, khiến bất kì cô gái nào cũng phải ghen tị với cô gái được nhận bó hoa ấy. Một bó hoa toàn bằng kẹo mút, kẹo mút sôcôla. Nhật Linh đứng yên lặng, khẽ nghiêng đầu mỉm cười, hoa kia chẳng phải dành cho cô sao? Hải Đăng ôm bó hoa kẹo mút đến trước mặt Nhật Linh, khẽ đặt nó vào lòng cô rồi mỉm cười:
- Chúc mừng em đã tốt nghiệp. Chúc em sẽ thật thành công trên con đường tương lai của mình. Chúc trên con đường em đi sẽ ngập tràn hoa hồng, và trên con đường đó có cả anh!
- Để em giẫm lên anh hả?
Nhật Linh lên tiếng trêu chọc khiến mọi sự lãng mạn của Hải Đăng rớt từ cành cây cao vút xuống mặt đất, đau điếng. Mặt anh méo xẹo khiến cô phì cười, giơ tay búng nhẹ vào trán anh:
- Anh sẽ đi bên cạnh em, đúng không?
Hải Đăng gật đầu ôm Nhật Linh vào lòng, niềm vui dâng trào khiến người ngoài ghen tị. Đặc biệt là Thiên Ngọc, nó tỏ vẻ tủi thân lên tiếng:
- Hai người cứ diễn cái cảnh lãng mạn này ở đây mà bỏ rơi tôi, thật cô đơn quá, tủi thân quá...
- Em đâu có cô đơn đâu chứ? - Hải Đăng cười nham hiểm.
- Chỉ có một mình, không là cô đơn thì là gì đây? - Thiên Ngọc giận dỗi lên tiếng
- Thế cái thằng quái quỷ đang đứng ở kia là cái gì của em chứ?
Thiên Ngọc nhìn theo hướng chỉ của Hải Đăng, là Khang Duy. Anh đã đến, đã đứng đó từ khá lâu nhưng thấy nó vẫn cứ nhìn Nhật Linh và Hải Đăng mà tỏ vẻ tủi thân nên đành đứng lại. Anh nhìn nó tha thiết, môi nở một nụ cười rạng rỡ, bước từng bước lại gần. Vẫn là một bó hồng nhung đỏ nho nhỏ, một chú heo bông xinh xắn, và thêm một hộp quà màu trắng tinh, nhỏ xíu. Nó vừa vui mừng, vừa ngạc nhiên, đã nhớ anh rất nhiều, đã buồn và tủi thân rất nhiều khi anh nói ngày đó anh không về được. Đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng khi nhìn thấy Hải Đăng ở bên Nhật Linh, lòng vẫn buồn không kìm được một giọt nước mắt tủi thân lăn xuống gò má. Nhưng bây giờ, trước mặt nó chẳng phải là Khang Duy sao? Vẫn là anh của ba năm trước, vẫn khiến nó thấy giận, rồi lại bất ngờ vì tất cả những điều anh làm.
Khang Duy bước đến đối diện Thiên Ngọc, nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt, nâng bàn tay nhỏ bé của nó lên, đặt vào lòng bàn tay chiếc hộp nhỏ:
- Làm vợ anh, được không?
Mọi xúc cảm trong tim nó vỡ òa, mọi người xung quanh vỗ tay ầm ĩ. Là Khang Duy đang cầu hôn nó. Chiếc nhẫn mặt đá trái tim lấp lánh dưới ánh nắng, trong đôi mắt nó cũng đang ánh lên màu sắc long lanh của những giọt nước mắt. Bên cạnh nó, bàn tay Nhật Linh đặt nhẹ lên vai, khẽ thì thầm:
- Đừng để người ta quỳ lâu quá chứ. Sẽ rất đau chân đấy.
Thiên Ngọc cười ngượng, hai gò má ửng hồng lên. Nó nắm lấy bàn tay Khang Duy, khẽ gật đầu... Tiếng vỗ tay vang dội chúc mừng cho đôi bạn trẻ, chúc mừng cho hai niềm hạnh, đúng là song hỷ lâm môn.
Hoàng Quân cùng Hương Ly cũng bước đến ngay trước mặt. Gần bốn năm không gặp, Hoàng Quân đã chững chạc hơn, chín chắn hơn, và chắc chắn là hạnh phúc hơn. Cậu mỉm cười giơ bàn tay ra trước mặt chờ một cái bắt tay với người bạn cũ. Thiên Ngọc lại gần ôm chầm lấy Hoàng Quân, nụ cười đầy sung sướng và mãn nguyện:
- Hai cậu về Việt Nam luôn chứ?
- Ba mẹ tớ đã sang bên đó. - Hoàng Quân mỉm cười. - Lần này về là để đón ba mẹ Hương Ly sang, tiện thể dự đám cưới các cậu.
Thiên Ngọc cười ngượng, mặt đỏ bừng lên:
- Đã cưới nhau đâu.
- Đằng nào mà chả cưới chứ.
Hương Ly khẽ cười, cô ấy bây giờ cũng khác, tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn. Lại gần nắm lấy bàn tay Thiên Ngọc, Hương Ly ghé vào tai nó hỏi nhỏ:
- Tớ ôm cậu một cái được chứ?
Thiên Ngọc vòng tay qua cổ Hương Ly, ôm cô một cái thắm thiết. Kể từ lúc máy bay cất cánh năm ấy, nó đã không còn giận Hương Ly mà ngược lại chỉ cảm thấy có lỗi với hai con người này vô cùng.
- Lần này Hoàng Quân và tớ cũng sẽ tổ chức đám cưới ở Việt Nam rồi mới về Mỹ.
- Thật chứ? - Thiên Ngọc òa lên sung sướng.
- Có lẽ Hoàng Quân vẫn chưa quên được cậu. Đó là tình cảm sâu sắc nhất của cậu ấy. Nhưng tớ tin thời gian trôi qua, tớ sẽ làm được.
- Cảm ơn và xin lỗi cậu. - Thiên Ngọc nói nhỏ, trong lòng cảm giác tội lỗi năm xưa lại ùa về.
- Lỗi đâu phải ở cậu. Là vì quả đất này quá chật nên chúng ta mới gặp nhau, để tưởng nhầm số phận của nhau một lần trong đời thôi Thiên Ngọc à.
- Cậu sẽ hạnh phúc chứ? - Thiên Ngọc nghiêng đầu hỏi nhỏ.
- Tớ và Hoàng Quân, chắc chắn là như thế.
Thiên Ngọc mỉm cười buông Hương Ly ra, cảm giác tội lỗi trong lòng cũng bớt đi chút ít. Chỉ còn lại niềm vui và hạnh phúc trong ngày hôm nay, một ngày đối với nó là quá tuyệt vời. Hoàng Quân cầm lấy tay Hương Ly kéo ra xe, có lẽ nên về trước. Hương Ly nháy mắt với nó một cái, khuôn miệng nở một nụ cười.
Quán Café Love quen thuộc, cả bốn ngồi quây quần bên chiếc bàn gần khung cửa kính, Nhật Linh hoan hỉ hỏi han Khang Duy không ngớt, vẻ mặt thích thú vô cùng:
- Vậy khi nào anh đi?
- Này này, hỏi vậy là ý gì? Anh mới về cách đây mấy tiếng thôi nhá. - Khang Duy như sắp rớt cằm xuống đất, nhíu mày nhìn Nhật Linh.
- Tò mò thì em hỏi. Không nói thì thôi. - Nhật Linh so vai ngó lơ.
- Anh về hẳn.
- Chúc mừng em đã tốt nghiệp. Chúc em sẽ thật thành công trên con đường tương lai của mình. Chúc trên con đường em đi sẽ ngập tràn hoa hồng, và trên con đường đó có cả anh!
- Để em giẫm lên anh hả?
Nhật Linh lên tiếng trêu chọc khiến mọi sự lãng mạn của Hải Đăng rớt từ cành cây cao vút xuống mặt đất, đau điếng. Mặt anh méo xẹo khiến cô phì cười, giơ tay búng nhẹ vào trán anh:
- Anh sẽ đi bên cạnh em, đúng không?
Hải Đăng gật đầu ôm Nhật Linh vào lòng, niềm vui dâng trào khiến người ngoài ghen tị. Đặc biệt là Thiên Ngọc, nó tỏ vẻ tủi thân lên tiếng:
- Hai người cứ diễn cái cảnh lãng mạn này ở đây mà bỏ rơi tôi, thật cô đơn quá, tủi thân quá...
- Em đâu có cô đơn đâu chứ? - Hải Đăng cười nham hiểm.
- Chỉ có một mình, không là cô đơn thì là gì đây? - Thiên Ngọc giận dỗi lên tiếng
- Thế cái thằng quái quỷ đang đứng ở kia là cái gì của em chứ?
Thiên Ngọc nhìn theo hướng chỉ của Hải Đăng, là Khang Duy. Anh đã đến, đã đứng đó từ khá lâu nhưng thấy nó vẫn cứ nhìn Nhật Linh và Hải Đăng mà tỏ vẻ tủi thân nên đành đứng lại. Anh nhìn nó tha thiết, môi nở một nụ cười rạng rỡ, bước từng bước lại gần. Vẫn là một bó hồng nhung đỏ nho nhỏ, một chú heo bông xinh xắn, và thêm một hộp quà màu trắng tinh, nhỏ xíu. Nó vừa vui mừng, vừa ngạc nhiên, đã nhớ anh rất nhiều, đã buồn và tủi thân rất nhiều khi anh nói ngày đó anh không về được. Đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng khi nhìn thấy Hải Đăng ở bên Nhật Linh, lòng vẫn buồn không kìm được một giọt nước mắt tủi thân lăn xuống gò má. Nhưng bây giờ, trước mặt nó chẳng phải là Khang Duy sao? Vẫn là anh của ba năm trước, vẫn khiến nó thấy giận, rồi lại bất ngờ vì tất cả những điều anh làm.
Khang Duy bước đến đối diện Thiên Ngọc, nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt, nâng bàn tay nhỏ bé của nó lên, đặt vào lòng bàn tay chiếc hộp nhỏ:
- Làm vợ anh, được không?
Mọi xúc cảm trong tim nó vỡ òa, mọi người xung quanh vỗ tay ầm ĩ. Là Khang Duy đang cầu hôn nó. Chiếc nhẫn mặt đá trái tim lấp lánh dưới ánh nắng, trong đôi mắt nó cũng đang ánh lên màu sắc long lanh của những giọt nước mắt. Bên cạnh nó, bàn tay Nhật Linh đặt nhẹ lên vai, khẽ thì thầm:
- Đừng để người ta quỳ lâu quá chứ. Sẽ rất đau chân đấy.
Thiên Ngọc cười ngượng, hai gò má ửng hồng lên. Nó nắm lấy bàn tay Khang Duy, khẽ gật đầu... Tiếng vỗ tay vang dội chúc mừng cho đôi bạn trẻ, chúc mừng cho hai niềm hạnh, đúng là song hỷ lâm môn.
Hoàng Quân cùng Hương Ly cũng bước đến ngay trước mặt. Gần bốn năm không gặp, Hoàng Quân đã chững chạc hơn, chín chắn hơn, và chắc chắn là hạnh phúc hơn. Cậu mỉm cười giơ bàn tay ra trước mặt chờ một cái bắt tay với người bạn cũ. Thiên Ngọc lại gần ôm chầm lấy Hoàng Quân, nụ cười đầy sung sướng và mãn nguyện:
- Hai cậu về Việt Nam luôn chứ?
- Ba mẹ tớ đã sang bên đó. - Hoàng Quân mỉm cười. - Lần này về là để đón ba mẹ Hương Ly sang, tiện thể dự đám cưới các cậu.
Thiên Ngọc cười ngượng, mặt đỏ bừng lên:
- Đã cưới nhau đâu.
- Đằng nào mà chả cưới chứ.
Hương Ly khẽ cười, cô ấy bây giờ cũng khác, tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn. Lại gần nắm lấy bàn tay Thiên Ngọc, Hương Ly ghé vào tai nó hỏi nhỏ:
- Tớ ôm cậu một cái được chứ?
Thiên Ngọc vòng tay qua cổ Hương Ly, ôm cô một cái thắm thiết. Kể từ lúc máy bay cất cánh năm ấy, nó đã không còn giận Hương Ly mà ngược lại chỉ cảm thấy có lỗi với hai con người này vô cùng.
- Lần này Hoàng Quân và tớ cũng sẽ tổ chức đám cưới ở Việt Nam rồi mới về Mỹ.
- Thật chứ? - Thiên Ngọc òa lên sung sướng.
- Có lẽ Hoàng Quân vẫn chưa quên được cậu. Đó là tình cảm sâu sắc nhất của cậu ấy. Nhưng tớ tin thời gian trôi qua, tớ sẽ làm được.
- Cảm ơn và xin lỗi cậu. - Thiên Ngọc nói nhỏ, trong lòng cảm giác tội lỗi năm xưa lại ùa về.
- Lỗi đâu phải ở cậu. Là vì quả đất này quá chật nên chúng ta mới gặp nhau, để tưởng nhầm số phận của nhau một lần trong đời thôi Thiên Ngọc à.
- Cậu sẽ hạnh phúc chứ? - Thiên Ngọc nghiêng đầu hỏi nhỏ.
- Tớ và Hoàng Quân, chắc chắn là như thế.
Thiên Ngọc mỉm cười buông Hương Ly ra, cảm giác tội lỗi trong lòng cũng bớt đi chút ít. Chỉ còn lại niềm vui và hạnh phúc trong ngày hôm nay, một ngày đối với nó là quá tuyệt vời. Hoàng Quân cầm lấy tay Hương Ly kéo ra xe, có lẽ nên về trước. Hương Ly nháy mắt với nó một cái, khuôn miệng nở một nụ cười.
Quán Café Love quen thuộc, cả bốn ngồi quây quần bên chiếc bàn gần khung cửa kính, Nhật Linh hoan hỉ hỏi han Khang Duy không ngớt, vẻ mặt thích thú vô cùng:
- Vậy khi nào anh đi?
- Này này, hỏi vậy là ý gì? Anh mới về cách đây mấy tiếng thôi nhá. - Khang Duy như sắp rớt cằm xuống đất, nhíu mày nhìn Nhật Linh.
- Tò mò thì em hỏi. Không nói thì thôi. - Nhật Linh so vai ngó lơ.
- Anh về hẳn.

