Chủ nhiệm Đỗ ngồi cách một bàn, tươi cười: "Chú đã chuẩn bị ít đặc sản của thành phố này, ngày mai cháu mang đi. Tiểu Vũ về bao giờ vậy? Sao không thấy Đỗ Lối nói gì!".
"Cháu về thăm nhà, ngày mai đi nhờ xe của Đỗ Lối".
"Cháu cũng quen Dực Trung?".
"Hôm nay Đỗ Lối bận dẫn đồng nghiệp đi trượt tuyết, nhờ cháu đưa Hứa Dực Trung đi mua đồ". Nghiêu Vũ thản nhiên nói dối. Cô ăn mấy miếng hết suất, vội lấy tiền trả.
Chủ nhiệm Đỗ ngăn lại, "Ăn xong cháu cứ đi việc mình, chú Đỗ sao có thể để cháu trả tiền". Ông đưa mắt nhìn một người còn trẻ đi cùng, người đó đứng lên đi đến trả tiền, "Tiểu Vũ, lần sau về, nhất định phải đến nhà chú chơi".
"Cảm ơn chú, chúng cháu đi trước".
Hứa Dực Trung mỉm cười cũng gật đầu với chủ nhiệm Đỗ, đi theo Nghiêu Vũ ra ngoài. Anh buồn cười nhìn bộ dạng Nghiêu Vũ cúi đầu, bước thật nhanh, đi một quãng xa, không nhìn thấy quán mì, Hứa Dực Trung mới cười hà hà: "Thế nào? Sợ bị chủ nhiệm Đỗ hiểu nhầm?".
Nghiêu Vũ cong môi, "Về nhà là có trò hay đây, anh đúng là tai họa. Nếu không giải thích người ta sẽ tưởng tôi cướp bạn trai của Đỗ Lối".
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, chẳng phải mình cần chính là sự mập mờ như thế này sao, nhưng lại làm bộ nhăn nhó, "Chẳng qua tôi giúp Đỗ Lối, vậy mà còn phải chịu tủi nữa kia, nhìn thấy bố cô ấy, cảm giác như mình làm chuyện xấu xa!".
Nghiêu Vũ cười "khạch" một tiếng, "Thôi được, cũng không trách anh, lòng tốt ban phát quá rộng".
Chương 28 - Lòng rối như tơ
Hứa Dực Trung giật mình, mím môi. Anh nhìn Nghiêu Vũ qua gương chiếu hậu, vẫn vẻ lơ đãng, nhàn tản, ánh mắt như cười như không. Cô nói câu đó cho ai nghe? Cô muốn đưa Đồng Tư Thành về nhà thật sao?
Bố Nghiêu Vũ dè dặt liếc nhìn con gái, thong thả nói: "Nghiêu Nghiêu hôm nay chú Hoàng bảo gặp con ở ngoài đường đi với một cậu rất bảnh trai, cậu ta là ai?"
"À, một người bạn ở thành phố A". Nghiêu Vũ vừa thu dọn đồ vừa trả lời.
"Bạn trai của Đỗ Lối?".
Nghiêu Vũ để món đồ trên tay xuống, chăm chú nhìn ông: "́y, bố đừng đoán lung tung, chỉ là bạn, chuyện anh ta và Đỗ Lối không liên quan đến con".
"Bao giờ con cũng mang bạn trai về?".
Nghiêu Vũ nhăn nhó, Hứa Dực Trung nói đúng, thì ra bố mẹ cô cũng sốt ruột. "Bao giờ tìm được con sẽ mang về".
"Ừ, vậy con đã nghĩ ra chưa, Đồng Tư Thành...".
"Bố! Cứ chai nước nào chưa mở nắp là mang về sao?!". Cô sầm mặt, không nói nữa.
Bố cố hơi hoảng, "Bố không có ý đó, nhưng con nên nghĩ cho thông nếu vẫn còn thích nó. Không tha thứ cho nó được sao? Người ta muốn vươn tới một cuộc sống tốt có gì không hay? Coi như vẫn có chí tiến thủ. Con người ta chẳng có lúc sai, biết sai mà sửa là tốt, nếu thực lòng không thích, thì tìm người khác".
Nghiêu Vũ thở dài, "Cứ để con tự giải quyết. Bố mẹ lo vừa thôi, con nói trước, không ai được xen vào!".
Bố cô cười: "Được, bố tin con mắt Nghiêu Nghiêu nhà ta, con định vẫn tiếp tục làm ở công ty đó à?".
"Mẹ nói với bố rồi à?".
"Ừ, đằng nào con muốn làm gì, bố mẹ cũng không ngăn cản, đừng có để mình quá mệt là được".
Nghiêu Vũ đến ôm bố nũng nịu, "Bố bao giờ cũng tốt nhất".
"Đến lúc đó đừng khóc nhè".
"Ha ha, nếu không nuôi được mình con sẽ quay về".
Đỗ Lối xám mặt nghe điện thoại của bố. Chủ nhiệm Đỗ trách con gái: "Thật ấu trĩ, sao lại nhờ Nghiêu Vũ đưa Dực Trung đi mua đồ? Con nên đi với nó. Buổi tối hai đứa đến đây, bố đã chuẩn bị ít quà để Dực Trung mang về biếu ông cụ bên đó".
Đỗ Lỗi giận sôi người, sao anh ta có thể vừa quay người đã đi tìm Nghiêu Vũ? Lại rất mực thân thiết. Nghiêu Vũ đã làm gì cho anh ta? Đỗ Lỗi không tin cô lao tâm khổ tứ vẫn không làm Hứa Dực Trung động lòng. Cô sẽ dốc sức thúc đẩy Gia Lâm đầu tư vào thành phố này. Cô đã nhận ra vẻ phấn khởi và thái độ tán thưởng của Hứa Dực Dương, cô nhất quyết không bỏ qua.
Nhấn chuông phòng Hứa Dực Trung, nghĩ tới thái độ của Nghiêu Vũ hờ hững chào một câu rồi dắt chó đi, cô không kìm được, lại cười.
"Có chuyện gì? Đỗ Lối?".
Đỗ Lối ngẩng nhìn anh, mỉm cười, "Dực Trung, ngày mai về rồi, bố mẹ em muốn gặp anh, còn chuẩn bị quà để anh mang về".
Hứa Dực Trung thở dài, "Đỗ Lối, sao phải phiền hà như vậy? Lần này đến gặp bố em tôi đã rất khó xử".
"Em cũng không biết tại sao như thế, tưởng là sau Tết anh không cần lộ diện, không ngờ lại có chuyện đầu tư này. Lúc đầu em chỉ nghĩ tập đoàn đầu tư cũng có lợi, nên hối thúc coi như làm việc tốt cho thành phố mình. Em đâu dám nói với bố chuyện kia là giả, bố sẽ tức chết mất!".
Hứa Dực Trung nhìn vẻ mặt rầu rĩ của cô, vội an ủi: "Cũng tại tôi, nếu không nhận lời cùng em về đây, đã không xảy ra chuyện, đi thôi! Tôi đưa em về, vấn đề đầu tư nếu thỏa thuận được, lần sau để anh trai tôi đến, sau này chỉ cần em có bạn trai là không sao?".
Chủ nhiệm Đỗ làm cơm thịnh soạn, ông bảo con gái ra ngoài, mình ông muốn uống rượu với Hứa Dực Trung trong phòng ăn: "Đây là rượu tự làm, người một nhà, không cần câu nệ".
Hứa Dực Trung khoán khái uống hết một cốc, "Chủ nhiệm Đỗ rượu thuốc này rất tuyệt!".
"Cháu về thăm nhà, ngày mai đi nhờ xe của Đỗ Lối".
"Cháu cũng quen Dực Trung?".
"Hôm nay Đỗ Lối bận dẫn đồng nghiệp đi trượt tuyết, nhờ cháu đưa Hứa Dực Trung đi mua đồ". Nghiêu Vũ thản nhiên nói dối. Cô ăn mấy miếng hết suất, vội lấy tiền trả.
Chủ nhiệm Đỗ ngăn lại, "Ăn xong cháu cứ đi việc mình, chú Đỗ sao có thể để cháu trả tiền". Ông đưa mắt nhìn một người còn trẻ đi cùng, người đó đứng lên đi đến trả tiền, "Tiểu Vũ, lần sau về, nhất định phải đến nhà chú chơi".
"Cảm ơn chú, chúng cháu đi trước".
Hứa Dực Trung mỉm cười cũng gật đầu với chủ nhiệm Đỗ, đi theo Nghiêu Vũ ra ngoài. Anh buồn cười nhìn bộ dạng Nghiêu Vũ cúi đầu, bước thật nhanh, đi một quãng xa, không nhìn thấy quán mì, Hứa Dực Trung mới cười hà hà: "Thế nào? Sợ bị chủ nhiệm Đỗ hiểu nhầm?".
Nghiêu Vũ cong môi, "Về nhà là có trò hay đây, anh đúng là tai họa. Nếu không giải thích người ta sẽ tưởng tôi cướp bạn trai của Đỗ Lối".
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, chẳng phải mình cần chính là sự mập mờ như thế này sao, nhưng lại làm bộ nhăn nhó, "Chẳng qua tôi giúp Đỗ Lối, vậy mà còn phải chịu tủi nữa kia, nhìn thấy bố cô ấy, cảm giác như mình làm chuyện xấu xa!".
Nghiêu Vũ cười "khạch" một tiếng, "Thôi được, cũng không trách anh, lòng tốt ban phát quá rộng".
Chương 28 - Lòng rối như tơ
Hứa Dực Trung giật mình, mím môi. Anh nhìn Nghiêu Vũ qua gương chiếu hậu, vẫn vẻ lơ đãng, nhàn tản, ánh mắt như cười như không. Cô nói câu đó cho ai nghe? Cô muốn đưa Đồng Tư Thành về nhà thật sao?
Bố Nghiêu Vũ dè dặt liếc nhìn con gái, thong thả nói: "Nghiêu Nghiêu hôm nay chú Hoàng bảo gặp con ở ngoài đường đi với một cậu rất bảnh trai, cậu ta là ai?"
"À, một người bạn ở thành phố A". Nghiêu Vũ vừa thu dọn đồ vừa trả lời.
"Bạn trai của Đỗ Lối?".
Nghiêu Vũ để món đồ trên tay xuống, chăm chú nhìn ông: "́y, bố đừng đoán lung tung, chỉ là bạn, chuyện anh ta và Đỗ Lối không liên quan đến con".
"Bao giờ con cũng mang bạn trai về?".
Nghiêu Vũ nhăn nhó, Hứa Dực Trung nói đúng, thì ra bố mẹ cô cũng sốt ruột. "Bao giờ tìm được con sẽ mang về".
"Ừ, vậy con đã nghĩ ra chưa, Đồng Tư Thành...".
"Bố! Cứ chai nước nào chưa mở nắp là mang về sao?!". Cô sầm mặt, không nói nữa.
Bố cố hơi hoảng, "Bố không có ý đó, nhưng con nên nghĩ cho thông nếu vẫn còn thích nó. Không tha thứ cho nó được sao? Người ta muốn vươn tới một cuộc sống tốt có gì không hay? Coi như vẫn có chí tiến thủ. Con người ta chẳng có lúc sai, biết sai mà sửa là tốt, nếu thực lòng không thích, thì tìm người khác".
Nghiêu Vũ thở dài, "Cứ để con tự giải quyết. Bố mẹ lo vừa thôi, con nói trước, không ai được xen vào!".
Bố cô cười: "Được, bố tin con mắt Nghiêu Nghiêu nhà ta, con định vẫn tiếp tục làm ở công ty đó à?".
"Mẹ nói với bố rồi à?".
"Ừ, đằng nào con muốn làm gì, bố mẹ cũng không ngăn cản, đừng có để mình quá mệt là được".
Nghiêu Vũ đến ôm bố nũng nịu, "Bố bao giờ cũng tốt nhất".
"Đến lúc đó đừng khóc nhè".
"Ha ha, nếu không nuôi được mình con sẽ quay về".
Đỗ Lối xám mặt nghe điện thoại của bố. Chủ nhiệm Đỗ trách con gái: "Thật ấu trĩ, sao lại nhờ Nghiêu Vũ đưa Dực Trung đi mua đồ? Con nên đi với nó. Buổi tối hai đứa đến đây, bố đã chuẩn bị ít quà để Dực Trung mang về biếu ông cụ bên đó".
Đỗ Lỗi giận sôi người, sao anh ta có thể vừa quay người đã đi tìm Nghiêu Vũ? Lại rất mực thân thiết. Nghiêu Vũ đã làm gì cho anh ta? Đỗ Lỗi không tin cô lao tâm khổ tứ vẫn không làm Hứa Dực Trung động lòng. Cô sẽ dốc sức thúc đẩy Gia Lâm đầu tư vào thành phố này. Cô đã nhận ra vẻ phấn khởi và thái độ tán thưởng của Hứa Dực Dương, cô nhất quyết không bỏ qua.
Nhấn chuông phòng Hứa Dực Trung, nghĩ tới thái độ của Nghiêu Vũ hờ hững chào một câu rồi dắt chó đi, cô không kìm được, lại cười.
"Có chuyện gì? Đỗ Lối?".
Đỗ Lối ngẩng nhìn anh, mỉm cười, "Dực Trung, ngày mai về rồi, bố mẹ em muốn gặp anh, còn chuẩn bị quà để anh mang về".
Hứa Dực Trung thở dài, "Đỗ Lối, sao phải phiền hà như vậy? Lần này đến gặp bố em tôi đã rất khó xử".
"Em cũng không biết tại sao như thế, tưởng là sau Tết anh không cần lộ diện, không ngờ lại có chuyện đầu tư này. Lúc đầu em chỉ nghĩ tập đoàn đầu tư cũng có lợi, nên hối thúc coi như làm việc tốt cho thành phố mình. Em đâu dám nói với bố chuyện kia là giả, bố sẽ tức chết mất!".
Hứa Dực Trung nhìn vẻ mặt rầu rĩ của cô, vội an ủi: "Cũng tại tôi, nếu không nhận lời cùng em về đây, đã không xảy ra chuyện, đi thôi! Tôi đưa em về, vấn đề đầu tư nếu thỏa thuận được, lần sau để anh trai tôi đến, sau này chỉ cần em có bạn trai là không sao?".
Chủ nhiệm Đỗ làm cơm thịnh soạn, ông bảo con gái ra ngoài, mình ông muốn uống rượu với Hứa Dực Trung trong phòng ăn: "Đây là rượu tự làm, người một nhà, không cần câu nệ".
Hứa Dực Trung khoán khái uống hết một cốc, "Chủ nhiệm Đỗ rượu thuốc này rất tuyệt!".


