"Hôm đó ở nhà hàng, có cả Đỗ Lối và bố cô ấy, em một mực muốn bỏ đi, là vì không muốn nhìn anh ta và Đỗ Lối bên nhau, đúng chứ?". Xâu chuỗi tất cả mọi việc, Đồng Tư Thành càng nói càng gay gắt: "Thực ra trên phố Bát Giác ở Lhasa, lúc kéo em đi, anh đã nhìn thấy Hứa Dực Trung... cuối cùng em không vùng khỏi tay anh chạy đến với anh ta, anh đã rất vui, anh và anh ta cùng đi một chuyến bay đến Lhasa... khi nhìn thấy em, anh đã tạ ơn trời, cho anh tìm thấy em trước... nhưng không đủ, tất cả những cái đó không đủ, mọi bất thường của em đều vì anh ta...".
Tinh thần anh suy sụp, có thứ gì lóng lánh trong mắt anh cô không hiểu được. Nghiêu Vũ cúi đầu lấy hết can đảm nói: "Xin lỗi, Tư Thành... em thích anh ấy".
"Nghiêu Nghiêu!". Đồng Tư Thành nói như rên. Anh không thể tin, dù chính cô thừa nhận. Anh chưa từng nghĩ Nghiêu Vũ sẽ không yêu anh. Cô gái nhỏ năm xưa lúc nào cũng nũng nịu bám lấy anh, trái tim đã không thuộc về anh nữa. Ngực như bị giáng một nhát búa mạnh, thần trí bỗng chốc tan tác.
Không khí trong phòng như đông đặc, hai người nhìn thẳng mắt nhau, trong đồng tử mỗi người đều có ngọn lửa đang cháy. Ngọn lửa trong mắt cô cháy vì người đàn ông khác! Thực ra anh đã biết từ lâu, không phải sao? Tại sao vẫn mù quáng ảo tưởng?
Sắc mặt anh mỗi lúc một tăm tối, nhìn cô không chớp. Vẻ mặt kiên định, lòng can đảm của cô, tất cả vì người đàn ông khác, anh đều nhìn thấy hết, chúng như từng nhát dao cứa vào lòng anh.
Anh ấy đã biết, Nghiêu Vũ nghĩ, vậy thì nên nói thẳng ra, thẳng thắn như lời Tuệ An, khi cần dứt nếu không dứt sẽ rất phiền! Cô nhìn vào mắt Đồng Tư Thành, can đảm cất lời dưới sức nóng của ngọn lửa đó: "Tư Thành, anh rất tốt với em, em biết, không phải em vẫn hận cuộc chia tay ngày nào... nhưng sau khi anh trở về, chúng ta ở bên nhau, em... em không thể nào tìm lại cảm giác ngày xưa".
Đồng Tư Thành hít một hơi dài, ngọn lửa trong đồng tử đã tắt, mặt anh lặng trầm như nước: "Nghiêu Nghiêu, em tiếp xúc với một người mới, chắc chắn có cảm giác mới mẻ, em có chắc em thích anh ta? Không phải chỉ là cảm giác nhất thời? Xưa nay trong tình cảm em luôn rất ngây thơ...".
"Không phải!". Nghiêu Vũ vội nói, chăm chú nhìn anh, khuôn mặt anh quen thuộc như vậy, ánh mắt anh không khác ngày xưa, cô cắn môi, quả quyết, "Ngày xưa mỗi khi bên nhau, em đều rất vui, em chỉ muốn từng phút ở bên anh, có bao nhiêu chuyện không nói hết, nói gì cũng không quan trọng, em có thể nhìn anh làm việc suốt hai giờ không chán, không mệt... em hiểu, em biết anh đã cố gắng rất nhiều. Anh đưa em về xưởng in của trường, anh đến Lhasa tìm em, anh chiều chuộng em... em cảm động, em thậm chí cảm thấy cứ ở bên nhau như vậy cũng rất ổn... nhưng, Tư Thành, bây giờ em không còn cảm giác đó nữa, không còn cảm giác ngày xưa. Nhìn vào mắt anh, em không thể tìm lại cảm xúc có thể khiến em bất chấp tất cả...".
"Nghiêu Nghiêu, cảm xúc chỉ là nhất thời, không phải là mãi mãi, không thể có cảm xúc mãi mãi, vợ chồng sống với nhau lâu dài làm sao còn cảm xúc như ban đầu? Em nên nghĩ kĩ, không nên vì xúc động nhất thời!".
"Tư Thành!". Nghiêu Vũ thở dài: "Nếu không còn cảm xúc, chỉ thấy bình yên bên nhau, em càng không thích".
"Đúng, cho dù bây giờ ở bên Hứa Dực Trung em có cảm xúc, nhưng em có chắc sau này vẫn được như thế? Em có chắc hai người hợp nhau, em và anh ta sẽ luôn vui vẻ? Anh ta vẫn luôn ân cần tế nhị? Luôn chiều chuộng che chở em? Nghiêu Nghiêu, em bình tĩnh suy nghĩ cho kĩ".
"Mọi việc cứ phải chắc chắn hay sao? Giống như anh, trước khi đi nước ngoài, anh không thể chắc chắn vậy là nói chia tay, còn khi về nước, anh xác định ở lại thành phố này nên mới quay về với em?".
Đồng Tư Thành chăm chú nhìn cô, Nghiêu Vũ trước mặt vô cùng xa lạ, không còn là cô gái nhỏ anh nói gì cũng gật đầu, anh không đồng ý là không dám trái lời. Đồng Tư Thành chậm rãi nói: "Em vẫn còn hận? Hận quyết định năm xưa của anh? Nhưng nếu anh ở lại nước ngoài, chẳng phải để em chờ uổng phí hai năm?".
Nghiêu Vũ lắc đầu: "Không phải, em đã nói, là do bây giờ em không còn cảm giác ngày xưa, không phải em muốn thế...".
"Em muốn gì?". Đồng Tư Thành hỏi, vẻ hoang mang. Yêu cầu của anh có nhiều không? Trở về gần một năm, vòng vo thăm dò cô, hết lòng chăm sóc... anh cảm thấy tim mình bị lưỡi kiếm sắc đâm từng nhát.
Đồng Tư Thành cứ nhìn Nghiêu Vũ như vậy, toàn thân tỏa ra khí lạnh và nỗi thất vọng khôn cùng. Nghiêu Vũ vẫn ngồi yên, cô biết mỗi lời nói của mình là con dao đâm vào lòng anh, nhưng không nói hết, sẽ càng đau khổ. Cô cố giữ thẳng lưng, nhìn vào mắt anh bằng ánh mắt chân thành nhất.
Lời anh nói cũng làm cô bàng hoàng. Phải, cô muốn gì? Từ khi quen Đồng Tư Thành cô chỉ thích anh một cách đơn thuần, sau đó chia tay, sau đó đi làm, sau đó anh trở về, sau đó cô thích ở bên Hứa Dực Trung.
Cô nghiêng đầu nhìn bầu trời thu sâu thẳm ngoài cửa sổ, nền trời sạch tinh như được xối rửa, vài sợi mây trắng như nét bút quét qua. Dường như cô chưa từng nghĩ vì sao mình thích một người, cô chỉ làm theo trái tim. Ngày xưa yêu Đồng Tư Thành bây giờ là Hứa Dực Trung. Cô luôn tùy hứng, cho nên Đồng Tư Thành nói cô xúc động nhất thời.
Tinh thần anh suy sụp, có thứ gì lóng lánh trong mắt anh cô không hiểu được. Nghiêu Vũ cúi đầu lấy hết can đảm nói: "Xin lỗi, Tư Thành... em thích anh ấy".
"Nghiêu Nghiêu!". Đồng Tư Thành nói như rên. Anh không thể tin, dù chính cô thừa nhận. Anh chưa từng nghĩ Nghiêu Vũ sẽ không yêu anh. Cô gái nhỏ năm xưa lúc nào cũng nũng nịu bám lấy anh, trái tim đã không thuộc về anh nữa. Ngực như bị giáng một nhát búa mạnh, thần trí bỗng chốc tan tác.
Không khí trong phòng như đông đặc, hai người nhìn thẳng mắt nhau, trong đồng tử mỗi người đều có ngọn lửa đang cháy. Ngọn lửa trong mắt cô cháy vì người đàn ông khác! Thực ra anh đã biết từ lâu, không phải sao? Tại sao vẫn mù quáng ảo tưởng?
Sắc mặt anh mỗi lúc một tăm tối, nhìn cô không chớp. Vẻ mặt kiên định, lòng can đảm của cô, tất cả vì người đàn ông khác, anh đều nhìn thấy hết, chúng như từng nhát dao cứa vào lòng anh.
Anh ấy đã biết, Nghiêu Vũ nghĩ, vậy thì nên nói thẳng ra, thẳng thắn như lời Tuệ An, khi cần dứt nếu không dứt sẽ rất phiền! Cô nhìn vào mắt Đồng Tư Thành, can đảm cất lời dưới sức nóng của ngọn lửa đó: "Tư Thành, anh rất tốt với em, em biết, không phải em vẫn hận cuộc chia tay ngày nào... nhưng sau khi anh trở về, chúng ta ở bên nhau, em... em không thể nào tìm lại cảm giác ngày xưa".
Đồng Tư Thành hít một hơi dài, ngọn lửa trong đồng tử đã tắt, mặt anh lặng trầm như nước: "Nghiêu Nghiêu, em tiếp xúc với một người mới, chắc chắn có cảm giác mới mẻ, em có chắc em thích anh ta? Không phải chỉ là cảm giác nhất thời? Xưa nay trong tình cảm em luôn rất ngây thơ...".
"Không phải!". Nghiêu Vũ vội nói, chăm chú nhìn anh, khuôn mặt anh quen thuộc như vậy, ánh mắt anh không khác ngày xưa, cô cắn môi, quả quyết, "Ngày xưa mỗi khi bên nhau, em đều rất vui, em chỉ muốn từng phút ở bên anh, có bao nhiêu chuyện không nói hết, nói gì cũng không quan trọng, em có thể nhìn anh làm việc suốt hai giờ không chán, không mệt... em hiểu, em biết anh đã cố gắng rất nhiều. Anh đưa em về xưởng in của trường, anh đến Lhasa tìm em, anh chiều chuộng em... em cảm động, em thậm chí cảm thấy cứ ở bên nhau như vậy cũng rất ổn... nhưng, Tư Thành, bây giờ em không còn cảm giác đó nữa, không còn cảm giác ngày xưa. Nhìn vào mắt anh, em không thể tìm lại cảm xúc có thể khiến em bất chấp tất cả...".
"Nghiêu Nghiêu, cảm xúc chỉ là nhất thời, không phải là mãi mãi, không thể có cảm xúc mãi mãi, vợ chồng sống với nhau lâu dài làm sao còn cảm xúc như ban đầu? Em nên nghĩ kĩ, không nên vì xúc động nhất thời!".
"Tư Thành!". Nghiêu Vũ thở dài: "Nếu không còn cảm xúc, chỉ thấy bình yên bên nhau, em càng không thích".
"Đúng, cho dù bây giờ ở bên Hứa Dực Trung em có cảm xúc, nhưng em có chắc sau này vẫn được như thế? Em có chắc hai người hợp nhau, em và anh ta sẽ luôn vui vẻ? Anh ta vẫn luôn ân cần tế nhị? Luôn chiều chuộng che chở em? Nghiêu Nghiêu, em bình tĩnh suy nghĩ cho kĩ".
"Mọi việc cứ phải chắc chắn hay sao? Giống như anh, trước khi đi nước ngoài, anh không thể chắc chắn vậy là nói chia tay, còn khi về nước, anh xác định ở lại thành phố này nên mới quay về với em?".
Đồng Tư Thành chăm chú nhìn cô, Nghiêu Vũ trước mặt vô cùng xa lạ, không còn là cô gái nhỏ anh nói gì cũng gật đầu, anh không đồng ý là không dám trái lời. Đồng Tư Thành chậm rãi nói: "Em vẫn còn hận? Hận quyết định năm xưa của anh? Nhưng nếu anh ở lại nước ngoài, chẳng phải để em chờ uổng phí hai năm?".
Nghiêu Vũ lắc đầu: "Không phải, em đã nói, là do bây giờ em không còn cảm giác ngày xưa, không phải em muốn thế...".
"Em muốn gì?". Đồng Tư Thành hỏi, vẻ hoang mang. Yêu cầu của anh có nhiều không? Trở về gần một năm, vòng vo thăm dò cô, hết lòng chăm sóc... anh cảm thấy tim mình bị lưỡi kiếm sắc đâm từng nhát.
Đồng Tư Thành cứ nhìn Nghiêu Vũ như vậy, toàn thân tỏa ra khí lạnh và nỗi thất vọng khôn cùng. Nghiêu Vũ vẫn ngồi yên, cô biết mỗi lời nói của mình là con dao đâm vào lòng anh, nhưng không nói hết, sẽ càng đau khổ. Cô cố giữ thẳng lưng, nhìn vào mắt anh bằng ánh mắt chân thành nhất.
Lời anh nói cũng làm cô bàng hoàng. Phải, cô muốn gì? Từ khi quen Đồng Tư Thành cô chỉ thích anh một cách đơn thuần, sau đó chia tay, sau đó đi làm, sau đó anh trở về, sau đó cô thích ở bên Hứa Dực Trung.
Cô nghiêng đầu nhìn bầu trời thu sâu thẳm ngoài cửa sổ, nền trời sạch tinh như được xối rửa, vài sợi mây trắng như nét bút quét qua. Dường như cô chưa từng nghĩ vì sao mình thích một người, cô chỉ làm theo trái tim. Ngày xưa yêu Đồng Tư Thành bây giờ là Hứa Dực Trung. Cô luôn tùy hứng, cho nên Đồng Tư Thành nói cô xúc động nhất thời.


