Đồng Tư Thành nhìn Tiêu Dương, bỗng nhớ tới hồi nhỏ có một con mèo hoang chạy đến nhà. Con mèo chỉ nhỏ bằng bàn tay, vừa đói vừa rét, run lẩy bẩy, co ro ngoài cửa, vậy là anh bê cho nó ít sữa nóng, vì trong nhà không thể nuôi được, nên không mang về. Con mèo yếu ớt kêu luôn mồm, ngày hôm sau thì chết cóng ngoài sân. Nụ cười của Tiêu Dương khiến Đồng Tư Thành nhớ đến con mèo đó.
Anh vỗ mạnh vai Tiêu Dương: "Đại trượng phu sợ gì không lấy được vợ!".
Tiêu Dương cầm cốc rượu, ngửa cổ uổng cạn, hơi nóng từ dạ dày bốc lên, xông vào mắt, cười ha hả: "Đã không bận lòng lâu rồi, chỉ sớm muộn mà thôi".
Đã biết sẽ dang dở, chi bằng sớm ra đi. Anh biết sẽ có ngày hôm nay, nhưng không hề hối hận. Chỉ cần Thiên Trần bình yên. Nụ cười lạnh giá hiện trên mặt, Tiêu Dương thầm nghĩ lẽ ra anh nên là người nói chia tay. Nhưng giờ đây gánh nặng lại đè lên vai Thiên Trần... tiếng nói trong lòng yếu ớt thanh minh, anh không đành, không đành nói ra.
Thiên Trần không biết mình đã về nhà như thế nào, cô nhoẻn cười với mẹ trước cửa: "Con và A Dương chia tay rồi, mẹ khỏi lo, con đi ngủ đây!". Mẹ cô rụt rè lên gác với cô, nhìn cô ngủ, tắt đèn trong phòng. Lúc ra khỏi cửa, bà mệt mỏi nói: "Thiên Trần, thà để con hận mẹ, còn hơn sau này thấy con hối hận. Mẹ chỉ có mình con!".
Trong đêm tối, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn trên má, Thiên Trần mơ hồ cảm thấy cô đang trôi trong mơ. Tấm chăn điện làm lưng cô nóng dần. Cô để lòng bàn tay dưới lưng, muốn thu thêm chút nhiệt nữa. Nhưng không đủ, cô lật người, nằm úp trên tấm chăn, cơ hồ muốn áp ngực xuống để sưởi cho trái tim lạnh ngắt.
Mũi tắc đặc, một cơn khó thở.
Cái lạnh dần dần bị đẩy lui, thay vào đó là cái nóng như lửa. Giơ tay sờ soạng tắt đèn ngủ, thò một chân ra khỏi chăn, hơi lạnh lướt qua. Cô mơ màng nghĩ, mọi vật khi đến cực điểm đều biến chuyển, yêu quá sâu nặng sẽ trở thành đau.
Hôm sau tỉnh dậy, Thiên Trần ăn sáng, chào bố mẹ đi làm, như không có chuyện gì xảy ra. Suốt buổi sáng vẫn bình thường, vẫn nói cười với đồng nghiệp.
Gần trưa, mọi người kéo nhau đi ăn, cô mới thấy không muốn ăn, một mình ngồi trong phòng lên mạng, luôn cảm giác có vật gì đâm vào mắt. Chớp liên hồi, dụi mấy lần, vẫn không ổn, bắt đầu sắp xếp lại mấy thứ lộn xộn trên bàn, tay bỗng chạm vào chiếc di động màu hồng. Cầm lên, ngơ ngẩn mãi, cảnh tượng hôm qua ào về như nước lũ kèm sấm rền chớp giật.
A Dương! A Dương của cô! Thiên Trần giật mình nhảy lên, vớ túi xách, xông ra khỏi văn phòng, lao đến công ty anh.
Nhìn thấy cô hổn hển chạy đến, Đồng Tư Thành vỗ vai Tiêu Dương, đoạn đứng dậy đi ra.
Cách một mét, anh đứng cách cô một mét, giơ tay là chạm vào anh, cô nhíu mày, tại sao mắt A Dương mờ nhòe, như bọc lớp thủy tinh ráp?
Thiên Trần chớp mắt. Hai giọt nước như giọt pha lê lăn xuống. Khuôn mặt Tiêu Dương lập tức hiện ra nên rõ nét.
Anh từ từ nở nụ cười, nụ cười đó khắc hai đường hằn trên miệng, như vết sao cắt, cơn đau bùng ra từ chỗ đó.
Khi anh khép mi, Thiên Trần lao đến ôm chặt cổ anh, thổn thức: "A Dương, A Dương...".
Tiêu Dương không thể cầm lòng, tay giơ, định ôm, lại chuyển thành gỡ tay cô, khẽ nói: "Đừng như thế, ngoan nào, vui lên, nha...". Thiên Trần lại ôm lấy anh, ghì thật chặt. Tiêu Dương cố ép khí lạnh vào góc sâu trong lòng, đứng sững như gỗ, để mặc Thiên Trần ôm anh khóc.
Thiên Trần khóc đã mệt, tiếng nhỏ dần, ngừng lại, ngẩng nhìn anh, Tiêu Dương giơ tay che mắt cô, "Đừng...".
Anh khóc ư? Thiên Trần run lên, càng giãy giụa, Tiêu Dương vừa buông tay, lập tức quay đi. "Sau này, đừng đến tìm anh nữa, nghe không?".
Lâm Hoài Dương, bố mẹ và vô số những khuôn mặt hiện ra trước mắt, không quan trọng, tất cả đều không quan trọng nữa. Cô chỉ có một cơ thể bằng xương bằng thịt bố mẹ ban cho, đến từ đâu, thì trả ơn nơi đó. Thiên Trần cuối cùng thỏa hiệp. Thỏa hiệp với tình ruột thịt, từ bỏ tình yêu. Cô bịt miệng, quay người bỏ chạy, dùng dằng thêm nữa, cô sẽ không chịu nổi. Cô lao đi, chạy thục mạng ra ngoài.
Mùa đông năm đó, trên con phố đông người, có một cô gái trẻ, mặt tái nhợt, bước chân chạy nhanh nhất trong đời. Nhanh đến mức đem trọn mối tình đầu, trọn nỗi đắm say, mọi lời hứa hẹn trong bảy năm, quẳng lại rất xa phía sau.
Nghiêu Vũ rời thành phố A. Cô định hoàn thành loạt bài viết giới thiệu du lịch mấy thị trấn cổ trước Tết, đáp ứng nhu cầu của thị trường du lịch trong dịp nghỉ xuân. Một tuần liền, cô không gọi điện cho Hứa Dực Trung, anh cũng không liên lạc. Quan hệ giữa hai người cơ hồ bị đóng băng.
Khi cùng Trần Nghiệp rời thành phố, mãi đến lúc trong khoang máy bay có tín hiệu yêu cầu tắt điện thoại, cô mới nhìn lần nữa màn hình di động, thở dài rồi tắt máy, sau đó lại thay sim. Nắm chiếc sim bé nhỏ trong tay, bây giờ nó đã không thể truyền đến bất cứ thông tin gì.
Một tuần, là một tuần chờ đợi, cũng là một tuần đầu óc tỉnh táo.
Anh và cô bên nhau rất vui vẻ, anh và cô bên nhau cũng rất mông lung. Cô không kìm được giận, sức chịu đựng của anh cũng có hạn. Họ đều không hiểu nhau.
"Anh Nghiệp, đi với em anh có thấy lãng phí thời gian quý báu?". Nghiêu Vũ dẹp những suy nghĩ miên man, mỉm cười hỏi.
Anh vỗ mạnh vai Tiêu Dương: "Đại trượng phu sợ gì không lấy được vợ!".
Tiêu Dương cầm cốc rượu, ngửa cổ uổng cạn, hơi nóng từ dạ dày bốc lên, xông vào mắt, cười ha hả: "Đã không bận lòng lâu rồi, chỉ sớm muộn mà thôi".
Đã biết sẽ dang dở, chi bằng sớm ra đi. Anh biết sẽ có ngày hôm nay, nhưng không hề hối hận. Chỉ cần Thiên Trần bình yên. Nụ cười lạnh giá hiện trên mặt, Tiêu Dương thầm nghĩ lẽ ra anh nên là người nói chia tay. Nhưng giờ đây gánh nặng lại đè lên vai Thiên Trần... tiếng nói trong lòng yếu ớt thanh minh, anh không đành, không đành nói ra.
Thiên Trần không biết mình đã về nhà như thế nào, cô nhoẻn cười với mẹ trước cửa: "Con và A Dương chia tay rồi, mẹ khỏi lo, con đi ngủ đây!". Mẹ cô rụt rè lên gác với cô, nhìn cô ngủ, tắt đèn trong phòng. Lúc ra khỏi cửa, bà mệt mỏi nói: "Thiên Trần, thà để con hận mẹ, còn hơn sau này thấy con hối hận. Mẹ chỉ có mình con!".
Trong đêm tối, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn trên má, Thiên Trần mơ hồ cảm thấy cô đang trôi trong mơ. Tấm chăn điện làm lưng cô nóng dần. Cô để lòng bàn tay dưới lưng, muốn thu thêm chút nhiệt nữa. Nhưng không đủ, cô lật người, nằm úp trên tấm chăn, cơ hồ muốn áp ngực xuống để sưởi cho trái tim lạnh ngắt.
Mũi tắc đặc, một cơn khó thở.
Cái lạnh dần dần bị đẩy lui, thay vào đó là cái nóng như lửa. Giơ tay sờ soạng tắt đèn ngủ, thò một chân ra khỏi chăn, hơi lạnh lướt qua. Cô mơ màng nghĩ, mọi vật khi đến cực điểm đều biến chuyển, yêu quá sâu nặng sẽ trở thành đau.
Hôm sau tỉnh dậy, Thiên Trần ăn sáng, chào bố mẹ đi làm, như không có chuyện gì xảy ra. Suốt buổi sáng vẫn bình thường, vẫn nói cười với đồng nghiệp.
Gần trưa, mọi người kéo nhau đi ăn, cô mới thấy không muốn ăn, một mình ngồi trong phòng lên mạng, luôn cảm giác có vật gì đâm vào mắt. Chớp liên hồi, dụi mấy lần, vẫn không ổn, bắt đầu sắp xếp lại mấy thứ lộn xộn trên bàn, tay bỗng chạm vào chiếc di động màu hồng. Cầm lên, ngơ ngẩn mãi, cảnh tượng hôm qua ào về như nước lũ kèm sấm rền chớp giật.
A Dương! A Dương của cô! Thiên Trần giật mình nhảy lên, vớ túi xách, xông ra khỏi văn phòng, lao đến công ty anh.
Nhìn thấy cô hổn hển chạy đến, Đồng Tư Thành vỗ vai Tiêu Dương, đoạn đứng dậy đi ra.
Cách một mét, anh đứng cách cô một mét, giơ tay là chạm vào anh, cô nhíu mày, tại sao mắt A Dương mờ nhòe, như bọc lớp thủy tinh ráp?
Thiên Trần chớp mắt. Hai giọt nước như giọt pha lê lăn xuống. Khuôn mặt Tiêu Dương lập tức hiện ra nên rõ nét.
Anh từ từ nở nụ cười, nụ cười đó khắc hai đường hằn trên miệng, như vết sao cắt, cơn đau bùng ra từ chỗ đó.
Khi anh khép mi, Thiên Trần lao đến ôm chặt cổ anh, thổn thức: "A Dương, A Dương...".
Tiêu Dương không thể cầm lòng, tay giơ, định ôm, lại chuyển thành gỡ tay cô, khẽ nói: "Đừng như thế, ngoan nào, vui lên, nha...". Thiên Trần lại ôm lấy anh, ghì thật chặt. Tiêu Dương cố ép khí lạnh vào góc sâu trong lòng, đứng sững như gỗ, để mặc Thiên Trần ôm anh khóc.
Thiên Trần khóc đã mệt, tiếng nhỏ dần, ngừng lại, ngẩng nhìn anh, Tiêu Dương giơ tay che mắt cô, "Đừng...".
Anh khóc ư? Thiên Trần run lên, càng giãy giụa, Tiêu Dương vừa buông tay, lập tức quay đi. "Sau này, đừng đến tìm anh nữa, nghe không?".
Lâm Hoài Dương, bố mẹ và vô số những khuôn mặt hiện ra trước mắt, không quan trọng, tất cả đều không quan trọng nữa. Cô chỉ có một cơ thể bằng xương bằng thịt bố mẹ ban cho, đến từ đâu, thì trả ơn nơi đó. Thiên Trần cuối cùng thỏa hiệp. Thỏa hiệp với tình ruột thịt, từ bỏ tình yêu. Cô bịt miệng, quay người bỏ chạy, dùng dằng thêm nữa, cô sẽ không chịu nổi. Cô lao đi, chạy thục mạng ra ngoài.
Mùa đông năm đó, trên con phố đông người, có một cô gái trẻ, mặt tái nhợt, bước chân chạy nhanh nhất trong đời. Nhanh đến mức đem trọn mối tình đầu, trọn nỗi đắm say, mọi lời hứa hẹn trong bảy năm, quẳng lại rất xa phía sau.
Nghiêu Vũ rời thành phố A. Cô định hoàn thành loạt bài viết giới thiệu du lịch mấy thị trấn cổ trước Tết, đáp ứng nhu cầu của thị trường du lịch trong dịp nghỉ xuân. Một tuần liền, cô không gọi điện cho Hứa Dực Trung, anh cũng không liên lạc. Quan hệ giữa hai người cơ hồ bị đóng băng.
Khi cùng Trần Nghiệp rời thành phố, mãi đến lúc trong khoang máy bay có tín hiệu yêu cầu tắt điện thoại, cô mới nhìn lần nữa màn hình di động, thở dài rồi tắt máy, sau đó lại thay sim. Nắm chiếc sim bé nhỏ trong tay, bây giờ nó đã không thể truyền đến bất cứ thông tin gì.
Một tuần, là một tuần chờ đợi, cũng là một tuần đầu óc tỉnh táo.
Anh và cô bên nhau rất vui vẻ, anh và cô bên nhau cũng rất mông lung. Cô không kìm được giận, sức chịu đựng của anh cũng có hạn. Họ đều không hiểu nhau.
"Anh Nghiệp, đi với em anh có thấy lãng phí thời gian quý báu?". Nghiêu Vũ dẹp những suy nghĩ miên man, mỉm cười hỏi.

