Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1902
- Tình trạng: Hoàn thành
Chiếc váy cotton màu xanh lam, làm nổi bật làn da mịn, trắng như tuyết của cô. Nghiêu Vũ mặc váy đi gặp Đồng Tư Thành, cô ngồi trên khán đài của sân vận động, sau lưng là bầu trời mùa hạ xanh ngắt, anh chầm chậm đi lại ở phía dưới ngẩng đầu ngắm cô, đôi mắt vốn sáng đột nhiên cháy lên, như nhìn thấy nữ thần. Rất lâu sau anh khẽ thở dài: "Nghiêu Nghiêu, em không biết em đẹp thế nào đâu, anh chỉ bỏ ra hai lăm đồng". Nghiêu Vũ giơ tay bịt miệng anh, nhân cơ hội anh nắm tay cô, áp đôi môi nóng rãy của mình lên lòng bàn tay cô, lúc đó Nghiêu Vũ bàng hoàng nghĩ đôi môi nóng bỏng của anh đóng dấu vào bàn tay cô từ đó, nó sẽ mãi mãi gắn với đường sinh mệnh của cô. Sau đó trở về phòng, thay áo ngủ, bỗng phát hiện trên người có những đám màu xanh loang lổ, thì ra đúng như người ta nói, của rẻ là của ôi, chiếc váy chưa giặt đã phai màu, cô cười khúc khích.

Đỗ Lối nhìn đám xanh loang lổ trên đùi cô nói: "Chiếc váy như thế mà cũng tặng bạn gái? Nghiêu Vũ, vậy mà cậu cũng chịu được?". Hôm đó, lần đầu tiên trong đời Nghiêu Vũ nặng lời với bạn.

"Nghiêu Vũ?". Giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Nghiêu Vũ ngây người, nhíu mày, sao thiêng thế! Vừa nghĩ tới Đỗ Lối thì cô ta xuất hiện! Cô quay lại nhoẻn miệng cười, nụ cười sáng rỡ như ánh nắng cuối hè tỏa trên đỉnh Tây Sơn, "Ồ, Đỗ Lối, không ngờ lại gặp".

Đỗ Lối trang điểm rất đậm, nhưng nhìn buổi tối vẫn vừa phải, không quá lộ, chiếc váy đen dài hở vai bó sát cơ thể mảnh mai, trên chiếc cổ thon nhỏ là sợi dây chuyền bạch kim thanh mảnh có mặt kim cương, mái tóc uốn tự nhiên, quấn thành búi đơn giản sau gáy, mấy sợi tóc mai rủ trước trán, đẹp mà sang, Đỗ Lối luôn là người biết cách trang điểm, hai năm qua, Đỗ Lối còn xinh đẹp hơn trước rất nhiều.

Cùng đi với Đỗ Lối còn có một anh chàng điển trai chừng ba mươi, mày thanh mắt sáng, Nghiêu Vũ thầm đánh giá.

Đỗ Lối nhìn lướt khắp người cô, khóe miệng nhếch nụ cười khinh thị.

Nghiêu Vũ bỗng nhướn thẳng lưng, cằm hơi hất, chậm rãi nói: "Cậu ngày càng đẹp, Đỗ Lối, xem ra cuộc sống rất tốt". Ánh mắt giễu cợt của cô điềm nhiên lướt trên người Đỗ Lối và anh chàng điển trai đứng cạnh cô ta. Thấy Đỗ Lối mím môi, tia sáng vừa lóe trong mắt đầy phẫn nộ bẽ bàng, anh chàng đẹp trai bên cạnh thoáng sầm mặt, Nghiêu Vũ mỉm cười, "Sếp của tôi đang ở bên trong, xin lỗi, tôi đi trước". Thấy Nghiêu Vũ đi đến, nụ cười của Chung Cường còn chưa kịp nở hết, đã nhíu mày. Ánh mắt anh cũng dừng lại ở chiếc váy bồng trên người cô, cúi đầu khẽ trách, "Sao lại mặc thế này?". Nghiêu Vũ bất lực cười, "Để kịp thời gian, em phải đổi cho Tiểu Trần". Chung Cường thở dài, "Thôi! Không sao, vẫn còn hơn quần bò ba tháng không giặt của cô!".

Mặc gì khác biệt thế ư? Nghiêu Vũ đưa mắt nhìn khắp lượt phòng tiệc, khách khứa ai nấy đều xiêm áo lịch sự, sang trọng. Cô cúi nhìn chiếc váy của mình, biết mặc thế này đi dự tiệc quả thật không phù hợp, không lịch sự. Nhưng đâu phải lỗi của cô?

Trang phục không sang, nếu có thì cũng chỉ làm tổn hại hình ảnh của công ty, chẳng thiệt đến ai, huống hồ Nghiêu Vũ cho rằng quan hệ hợp tác lâu dài của Đại Đường với tập đoàn Gia Lâm không thể bị ảnh hưởng chỉ vì trang phục của một nhân viên. Bề ngoài thường không phản ánh đúng bản chất, nhưng người đời lại dễ bị bề ngoài đánh lừa.

Trong hình huống đó, con người thực ra sẽ phân làm hai, giữ lại cái tôi chân thực bên trong, còn bộ trang phục đẹp đẽ trên người chỉ để biểu diễn, đóng một vai không phải là mình. Nhưng, có bao nhiêu người có thể chân thực hoàn toàn? Nếu là một màn diễn, hôm nay Nghiêu Vũ coi mình là một vai phụ trên sân khấu.

Vậy là với nụ cười mỉm trên môi, Nghiêu Vũ điềm nhiên trò chuyện với đồng nghiệp ở các công ty khác, biết rõ bọn họ có thể đang thầm cười nhạo mình nhưng cô không bận tâm. Trừ phi có người xông đến nói những lời khó nghe yêu cầu cô đi ra, nếu không cô coi như mình cũng trang phục dạ hội long trọng như họ, đàng hoàng dự tiệc.

Thái độ của Nghiêu Vũ nhận được ánh mắt tán thưởng của Chung Cường. Nhìn cô nói cười tự nhiên, anh tin dù Nghiêu Vũ trang phục tùy tiện thế nào, cô vẫn có thể giữ phong độ, ứng xử tốt.

Khách rất đông, cả phòng tiệc bày tới mười dãy bàn. Nghiêu Vũ nhìn quanh, phấn khởi thấy Thiên Trần đang ngồi ở vị trí dành cho phóng viên. Thiên Trần hôm nay rất đẹp trong chiếc váy hai dây màu trắng.

Do quay lưng lại, Thiên Trần có lẽ không nhìn thấy cô. Nghiêu Vũ đang nghĩ nên dọa Thiên Trần thế nào, mắt vừa đảo xung quanh, lại ngẩn người, dãy bàn phía trước có một người khuôn mặt nhìn nghiêng rất giống Trần Tuệ An.

Cô thấy buồn cười, hôm nay lạ thế? Cứ như họp lớp vậy!

Lúc này MC tuyên bố dạ tiệc bắt đầu, mời đại diện của tập đoàn Gia Lâm phát biểu, sau đó một đại biểu đáp lễ, chúc mừng. Tiếng vỗ tay vang lên, Nghiêu Vũ cũng vỗ tay, nhưng suy nghĩ của cô lại quay về thời sinh viên ngày nào.

Cô, Đào Thiên Trần, Trần Tuệ An và Đỗ Lối là sinh viên khoa Văn trường Đại học C. Lẽ ra cô và Đỗ Lối thân nhất, bởi họ là đồng hương, lại là bạn từ thời trung học, nhưng quan hệ giữa hai người không sao tốt lên được. Tuệ An và Đào Thiên Trần ở đối diện phòng cô. Đỗ Lối, Tuệ An và Thiên Trần đều là những người đẹp được thừa nhận trong khoa. Không biết từ lúc nào, Nghiêu Vũ và Thiên Trần lại thành bạn thân, cô thường đến phòng Thiên Trần chơi, vì thế cũng quen Tuệ An.

Sau khi tốt nghiệp mọi người tản đi các nơi, các cô gái khoa Văn là chúa phức tạp, người chưa tìm được công việc tốt thì không muốn nhắc đến việc làm, người tìm được công việc tốt thì khoe khoang, cũng có người kín đáo không muốn nhắc đến, cho nên đã lâu không nghe tin tức của nhau.

Prev 1 2 3 4 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000593
XtGem Forum catalog