Lúc này anh đột nhiên nhớ tới lời nói của Nghiêu Vũ ở suối nước nóng tối đó. "Tớ lại mong cô ta sớm câu được vị phó tổng kia, sớm gả được vào nhà giàu. Hai người một xướng một tùy bắt tớ uống rượu, cứ như thông đồng với nhau!".
Anh thầm nhăn nhó, bạn cũ có thể nói như vậy, coi như rất hiểu Đỗ Lối, vậy mà lúc đó mình lại nổi đóa với cô ta.
Đỗ Lối thầm thất vọng, vốn thông minh, đương nhiên cô đoán ra thái độ cự tuyệt của Hứa Dực Trung. Nửa năm nay ngày ngày đối diện với anh, sao cô có thể không có ý với anh. Cô thận trọng, tinh tế thể hiện những gì tốt nhất của mình trước mặt anh, nắm cơ hội đầu tiên thể hiện bản thân mà không hề để lộ dấu vết.
Hôm nay coi như bạo gan nhất, mượn cớ nói đùa, thăm dò tâm ý Hứa Dực Trung, có những điều chỉ cần nửa đùa nửa thật là có thể thấy ngay vấn đề.
Lời của Hứa Dực Trung ít nhiều khiến cô bị tổn thương. Cô xinh đẹp thông minh, người vây quanh không thiếu, chưa yêu, nhưng không xa lạ với sự theo đuổi của đàn ông.
Đỗi Lối là người thực tế. Đối với cô, hôn nhân không có điều kiện vật chất là rất đau khổ. Mọi cố gắng trong công việc và nỗ lực giữ mình của cô đều nhằm có được một người đàn ông ưu tú về mọi mặt.
Hứa Dực Trung thỏa mãn tất cả điều kiện của cô, anh là người đầu tiên cô hoàn toàn ưng ý. Đỗ Lối không nôn nóng, cô có đủ lòng nhẫn mai phục bên anh. Cô hoàn toàn tự tin với sắc đẹp và trí tuệ của mình có thể buộc người đàn ông đó trở thành tù binh của cô.
"Kể về Trần Tuệ An đi, coi như là công việc, tìm hiểu một chút sở thích của cô ta!". Trong xe, qua lúc vui đùa, có vài phút yên lặng. Hứa Dực Trung đưa ra chủ đề mới.
Đỗ Lối lập tức nghiêm túc trở lại: "Bố Trần Tuệ An làm việc ở sở công nghiệp, mẹ là giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu từ hồi bọn em học năm thứ hai. Bố mẹ cô ấy hiếm muộn, điều kiện gia đình bình thường. Tuệ An là người thành phố này, sau khi tốt nghiệp không biết làm thế nào được nhận về phòng kinh tế thành phố. Thói quen sinh hoạt rất cầu kì, ưa sạch sẽ, tính ôn hòa nhút nhát như thỏ".
"Ha ha, thấy rồi, cô quan sát bạn bè cũng rất tinh tế!". Hứa Dực Trung rất thích sự tỉ mỉ của Đỗ Lối trong công việc, "Vậy còn Nghiêu Vũ? Gia đình thế nào?".
"Phó tổng, sao anh quan tâm đến Nghiêu Vũ như vậy?". Đỗ Lối lại băn khoăn, lại thấy khó chịu.
Hứa Dực Trung nghe cô nói vậy cũng ngạc nhiên. Đúng, sao lại thế? Anh cảm thấy hơi khó giải thích, buột miệng nói: "Tôi quan tâm đến cả bốn người!".
Nói xong tự cảm thấy không ổn, quả nhiên Đỗ Lối bối rối quay mặt đi. Hứa Dực Trung cũng hơi lúng túng, vừa lúc nhìn thấy biển hiệu nhà hàng: "Đến rồi".
Đỗ Lối ngoái đầu, tim bỗng nảy nhẹ. Nhất thời chưa hiểu ý Hứa Dực Trung, vội che giấu tâm trạng, miệng lại hiện ra nụ cười thanh lịch quen thuộc, cùng Hứa Dực Trung đi vào nhà hàng.
Vừa ngồi không lâu, đã thấy Trương Lâm Sơn và Trần Tuệ An đi vào.
"Tuệ An! Lâu không gặp, bạn càng ngày càng xinh đẹp, kết hôn cũng không báo cho bạn cũ, nhanh thế! Trưởng phòng cũng thật kín tiếng, có vợ đẹp như vậy mà giấu, nếu phó tổng Hứa của chúng tôi không nói, tôi cũng không biết phu nhân của anh chính là Tuệ An". Đỗ Lối bắt chuyện rất tự nhiên.
Tuệ An mỉm cười: "Lâm Sơn, anh quen Đỗ Lối sao? Cô ấy là hoa khôi khoa chúng em".
Trương Lâm Sơn kéo ghế cho vợ: "Mới quen không lâu, cô Đỗ xinh đẹp, lại có tài, hai người học cùng lớp, sao em ngốc thế?".
"Lâm Sơn!". Tuệ An nũng nịu lườm chồng.
Hứa Dực Trung vui vẻ: "Hai người trêu nhau, tình ngọt như mật, khiến đàn em này quá ngưỡng mộ".
Đỗ Lối lườm anh, nói với Tuệ An: "Mặc kệ họ, chúng ta nói chuyện, Tuệ An, có biết tin gì của Đồng Tư Thành không? Có phải anh ấy sắp về nước?".
Tuệ An hơi ngớ người, khẽ nói: "Mình cũng không biết". Cô không thích bàn chuyện người khác sau lưng, huống hồ là chuyện riêng tư của Nghiêu Vũ.
Đỗ Lối cười, không hiểu sao cô không có duyên với bạn nữ. Tuệ An và Thiên Trần là hai hoa khôi của khoa, không hẹn mà nên đều chơi thân với Nghiêu Vũ, cô nhìn Tuệ An giải thích: "Mấy hôm trước gặp Nghiêu Vũ ở dạ tiệc, muốn biết cậu ấy và Đồng Tư Thành bây giờ thế nào, chẳng phải Đồng Tư Thành đã hết thời gian du học?".
"Đến thời hạn đương nhiên phải về, mình cũng không biết, không thấy Nghiêu Vũ nhắc chuyện đó". Tuệ An khéo léo né tránh.
Không hiểu sao Hứa Dực Trung nghe thấy câu hỏi của Đỗ Lối, liền dỏng tai nghe, thầm nghĩ, chẳng lẽ bất hòa giữa Đỗ Lối và Nghiêu Vũ liên quan đến anh chàng tên Đồng Tư Thành đang du học đó?
Trương Lâm Sơn cũng cười nhìn hai cô gái. Sau khi thức ăn đưa đến, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. "Dực Trung!". Trương Lâm Sơn gọi, thấy Hứa Dực Trung đang nhìn Đỗ Lối, không trả lời, mắt anh chợt sáng như đã hiểu ra vấn đề.
Anh mới quen Đỗ Lối ba tháng trước. Một cô gái thông minh, sắc sảo, ứng xử đầy bản lĩnh, hơn nữa luôn có cảm giác khiến người đối diện bị bất ngờ. Anh không tin Hứa Dực Trung không có chuyện gì với cô trợ lí xinh đẹp. Nhìn Hứa Dực Trung tâm tư dường như đang để vào câu chuyện giữa Đỗ Lối và Tuệ An, anh bỗng thấy buồn cười.
Anh thầm nhăn nhó, bạn cũ có thể nói như vậy, coi như rất hiểu Đỗ Lối, vậy mà lúc đó mình lại nổi đóa với cô ta.
Đỗ Lối thầm thất vọng, vốn thông minh, đương nhiên cô đoán ra thái độ cự tuyệt của Hứa Dực Trung. Nửa năm nay ngày ngày đối diện với anh, sao cô có thể không có ý với anh. Cô thận trọng, tinh tế thể hiện những gì tốt nhất của mình trước mặt anh, nắm cơ hội đầu tiên thể hiện bản thân mà không hề để lộ dấu vết.
Hôm nay coi như bạo gan nhất, mượn cớ nói đùa, thăm dò tâm ý Hứa Dực Trung, có những điều chỉ cần nửa đùa nửa thật là có thể thấy ngay vấn đề.
Lời của Hứa Dực Trung ít nhiều khiến cô bị tổn thương. Cô xinh đẹp thông minh, người vây quanh không thiếu, chưa yêu, nhưng không xa lạ với sự theo đuổi của đàn ông.
Đỗi Lối là người thực tế. Đối với cô, hôn nhân không có điều kiện vật chất là rất đau khổ. Mọi cố gắng trong công việc và nỗ lực giữ mình của cô đều nhằm có được một người đàn ông ưu tú về mọi mặt.
Hứa Dực Trung thỏa mãn tất cả điều kiện của cô, anh là người đầu tiên cô hoàn toàn ưng ý. Đỗ Lối không nôn nóng, cô có đủ lòng nhẫn mai phục bên anh. Cô hoàn toàn tự tin với sắc đẹp và trí tuệ của mình có thể buộc người đàn ông đó trở thành tù binh của cô.
"Kể về Trần Tuệ An đi, coi như là công việc, tìm hiểu một chút sở thích của cô ta!". Trong xe, qua lúc vui đùa, có vài phút yên lặng. Hứa Dực Trung đưa ra chủ đề mới.
Đỗ Lối lập tức nghiêm túc trở lại: "Bố Trần Tuệ An làm việc ở sở công nghiệp, mẹ là giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu từ hồi bọn em học năm thứ hai. Bố mẹ cô ấy hiếm muộn, điều kiện gia đình bình thường. Tuệ An là người thành phố này, sau khi tốt nghiệp không biết làm thế nào được nhận về phòng kinh tế thành phố. Thói quen sinh hoạt rất cầu kì, ưa sạch sẽ, tính ôn hòa nhút nhát như thỏ".
"Ha ha, thấy rồi, cô quan sát bạn bè cũng rất tinh tế!". Hứa Dực Trung rất thích sự tỉ mỉ của Đỗ Lối trong công việc, "Vậy còn Nghiêu Vũ? Gia đình thế nào?".
"Phó tổng, sao anh quan tâm đến Nghiêu Vũ như vậy?". Đỗ Lối lại băn khoăn, lại thấy khó chịu.
Hứa Dực Trung nghe cô nói vậy cũng ngạc nhiên. Đúng, sao lại thế? Anh cảm thấy hơi khó giải thích, buột miệng nói: "Tôi quan tâm đến cả bốn người!".
Nói xong tự cảm thấy không ổn, quả nhiên Đỗ Lối bối rối quay mặt đi. Hứa Dực Trung cũng hơi lúng túng, vừa lúc nhìn thấy biển hiệu nhà hàng: "Đến rồi".
Đỗ Lối ngoái đầu, tim bỗng nảy nhẹ. Nhất thời chưa hiểu ý Hứa Dực Trung, vội che giấu tâm trạng, miệng lại hiện ra nụ cười thanh lịch quen thuộc, cùng Hứa Dực Trung đi vào nhà hàng.
Vừa ngồi không lâu, đã thấy Trương Lâm Sơn và Trần Tuệ An đi vào.
"Tuệ An! Lâu không gặp, bạn càng ngày càng xinh đẹp, kết hôn cũng không báo cho bạn cũ, nhanh thế! Trưởng phòng cũng thật kín tiếng, có vợ đẹp như vậy mà giấu, nếu phó tổng Hứa của chúng tôi không nói, tôi cũng không biết phu nhân của anh chính là Tuệ An". Đỗ Lối bắt chuyện rất tự nhiên.
Tuệ An mỉm cười: "Lâm Sơn, anh quen Đỗ Lối sao? Cô ấy là hoa khôi khoa chúng em".
Trương Lâm Sơn kéo ghế cho vợ: "Mới quen không lâu, cô Đỗ xinh đẹp, lại có tài, hai người học cùng lớp, sao em ngốc thế?".
"Lâm Sơn!". Tuệ An nũng nịu lườm chồng.
Hứa Dực Trung vui vẻ: "Hai người trêu nhau, tình ngọt như mật, khiến đàn em này quá ngưỡng mộ".
Đỗ Lối lườm anh, nói với Tuệ An: "Mặc kệ họ, chúng ta nói chuyện, Tuệ An, có biết tin gì của Đồng Tư Thành không? Có phải anh ấy sắp về nước?".
Tuệ An hơi ngớ người, khẽ nói: "Mình cũng không biết". Cô không thích bàn chuyện người khác sau lưng, huống hồ là chuyện riêng tư của Nghiêu Vũ.
Đỗ Lối cười, không hiểu sao cô không có duyên với bạn nữ. Tuệ An và Thiên Trần là hai hoa khôi của khoa, không hẹn mà nên đều chơi thân với Nghiêu Vũ, cô nhìn Tuệ An giải thích: "Mấy hôm trước gặp Nghiêu Vũ ở dạ tiệc, muốn biết cậu ấy và Đồng Tư Thành bây giờ thế nào, chẳng phải Đồng Tư Thành đã hết thời gian du học?".
"Đến thời hạn đương nhiên phải về, mình cũng không biết, không thấy Nghiêu Vũ nhắc chuyện đó". Tuệ An khéo léo né tránh.
Không hiểu sao Hứa Dực Trung nghe thấy câu hỏi của Đỗ Lối, liền dỏng tai nghe, thầm nghĩ, chẳng lẽ bất hòa giữa Đỗ Lối và Nghiêu Vũ liên quan đến anh chàng tên Đồng Tư Thành đang du học đó?
Trương Lâm Sơn cũng cười nhìn hai cô gái. Sau khi thức ăn đưa đến, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. "Dực Trung!". Trương Lâm Sơn gọi, thấy Hứa Dực Trung đang nhìn Đỗ Lối, không trả lời, mắt anh chợt sáng như đã hiểu ra vấn đề.
Anh mới quen Đỗ Lối ba tháng trước. Một cô gái thông minh, sắc sảo, ứng xử đầy bản lĩnh, hơn nữa luôn có cảm giác khiến người đối diện bị bất ngờ. Anh không tin Hứa Dực Trung không có chuyện gì với cô trợ lí xinh đẹp. Nhìn Hứa Dực Trung tâm tư dường như đang để vào câu chuyện giữa Đỗ Lối và Tuệ An, anh bỗng thấy buồn cười.


