Một dòng nhiệt ấm áp tràn trong cơ thể. Nghiêu Vũ rất có lòng. Anh kiềm chế xúc động mỉm cười: "Còn không dẫn anh di tham quan đi?".
Nghiêu Vũ nắm tay anh, đi về phía sau: "Đây là trung đường, thường dùng làm phòng khách, lạc viên này có bốn cái sân, mười tám phòng, diện tích gần ngàn mét vuông, là lạc viên lớn nhất. Em chỉ mua hết mười bốn vạn, nhưng tiền sửa chữa lên tới hai mươi vạn, sửa xong em định làm thành quán trọ. Sau này đến du lịch thị trấn cổ, em sẽ là khách trọ đầu tiên".
"Em không biết chính quyền thành phố đã có văn bản nói rõ, khu vực này sẽ dỡ bỏ xây mới ư?".
"Em không bán, làm sao dỡ được!".
"Thì ra em cao mưu như vậy, biết là nếu không dỡ được khu này, dù giải tỏa khu phía sau cũng vô ích". Hứa Dực Trung dừng bước, đăm đăm nhìn cô.
Nghiêu Vũ cười vang: "Đúng vậy, em đã tính kĩ, chính quyền muốn dỡ cũng phải hỏi ý kiến chủ nhà. Em đã nói chuyện với phó chủ tịch Đỗ rồi, lạc viên này em không bán".
Hứa Dực Trung lạ lùng nhìn cô: "Em không biết thế nào là cưỡng chế phá dỡ?".
"Biết chứ, em quyết làm hộ dân ngoan cố. Nếu bọn họ cưỡng chế, em sẽ đưa lên mạng, lên báo, lên truyền hình". Nghiêu Vũ nói thẳng với Hứa Dực Trung quan điểm của mình, giọng bỗng chuyển ngọt ngào: "Anh xem, lạc viên sửa xong đẹp như thế! Còn rất nhiều đồ gia dụng giả cổ, còn có cả đồ cổ thực sự sưu tầm được, sau này vừa kinh doanh quán trọ vừa bán đồ cổ, lại còn có thể bán vé vào thăm quan".
Hứa Dực Trung trầm ngâm: "Em tưởng anh không cưỡng chế dỡ bỏ, vì em là người yêu anh?".
"Ồ, em đã tóm được anh rồi. Như Đỗ Lối nói, em dùng quan hệ của chúng mình để ép anh! Hơn nữa, bây giờ em cũng không ngại chính quyền thành phố nữa, bởi vì, gia đình em sống ở đây đã lâu, cũng có những quan hệ nhất định".
Hứa Dực Trung cười lớn: "Em tranh thủ mọi mối quan hệ, Tiểu Vũ, nếu lần này nhà đầu tư không phải là tập đoàn của gia đình anh thì sao?".
"Thì em sẽ vay tiền anh mua tiếp, tóm lại em sẽ sở hữu lạc viên lớn nhất. Huống chi, chúng ta không có quan hệ, muốn đàm phán với một hộ ngoan cố như em cũng mất không ít thời gian, không thể tự ý phá dỡ nếu chưa đàm phán ổn thỏa! Tóm lại bây giờ anh không thể phá dỡ được!".
Thái độ của Nghiêu Vũ như vậy, khiến Hứa Dực Trung rất phân vân, nên nói với cô thế nào, ngày mai bắt đầu phá dỡ, giải phóng mặt bằng.
"Em mua ba lạc viên này bao nhiêu tiền?".
"Không, chỉ có một thôi, em chỉ có bằng ấy tiền, là tiền của mẹ, vốn định cho em mua nhà ở thành phố A. Hai lạc viên kia là của người khác, không biết là ai, xem ra cũng có ý định như em".
Nghiêu Vũ thèm thuồng nhìn hai lạc viên bên cạnh: "Nếu em có tiền mua được hai lạc viên kia, là em có thể sở hữu nửa thị trấn, ha ha! Vậy là có thể làm địa chủ!"
Hứa Dực Trung vừa vui vừa lo. Vui vì gặp Nghiêu Vũ đã hết hiểu lầm, lo vì ngày mai buộc phải dỡ nhà, Nghiêu Vũ sẽ thế nào.
Lúc đó, hai người đi đến cái sân cuối cùng. Đằng sau chiếc cửa hình bán nguyệt, có hai gian nhà ngang, bức tường bao trắng như tuyết, có một hàng trúc mới trồng, sát tường là chiếc ang lớn bằng đá đựng đầy nước, khóm trúc và bức tường lặng lẽ soi mình xuống mặt nước trong vắt.
Hứa Dực Trung ngó quanh không có ai, liền ôm Ngiêu Vũ hôn thật mạnh: "Đợi mãi, cuối cùng cũng có cơ hội, anh rất thích sợi dây chuyền hình Quan m của em, sao lại tặng anh món quà đó?".
"Sau này em là địa chủ rồi thì anh là gì?".
"Cho anh làm hầu phòng". Nghiêu Vũ cười khanh khách.
"Có một anh hầu đẹp trai thế này ư?". Dực Trung đá chân cô.
"Em chẳng thấy đẹp trai tý nào, bộ dạng giống như "chó đi tè" vậy! Ha ha!". Nghiêu Vũ cười đau cả bụng, ngồi thụp xuống nhăn nhó: "Em sắp vỡ bụng mất, đừng đùa nữa. Em rất nghi ngờ, lúc đi làm ở tập đoàn anh cũng hay đùa như vậy sao?".
Hứa Dực Trung nói nghiêm túc: "Không biết anh thích gì ở em hả? Chính là ở bên em anh có thể vui đùa thoải mái".
"Ha ha, em sẽ mua món đồ chơi này, lúc nào cũng chơi được, sau đó nếu không có tiền thì đem bán lại cho tập đoàn Gia Lâm, anh muốn mua chứ?".
"Có điều kiện gì để trao đổi không?".
"Đình công, đằng nào thì anh cũng phải đàm phán với hộ ngoan cố là em!".
"Cáo già! Em đang làm khó anh đấy? Được rồi, anh sẽ suốt ngày bám riết em. Đi, chúng mình tìm một chỗ nào yên tĩnh đàm phán".
Nghiêu Vũ đỏ mặt, đẩy anh ra: "Nếu người nhà anh biết liệu có tức chết không?"
"Tức! Anh trai và ông già anh mà biết chắc nhảy dựng lên. Ha ha!". Hứa Dực Trung rất vui, ý Nghiêu Vũ rất trúng ý anh. "Hay là, nếu mình không đàm phán được, cứ để anh trai và ông già anh lộ diện, em thấy thế nào?".
"Ha ha, cẩn thận anh bị hai người đó xé xác, ai bảo anh lại tìm đúng em".
"Theo thỏa thuận. Đất do chính quyền thành phố cung cấp, như vậy người của chính quyền sẽ đứng ra thương lượng với hộ dân ngoan cố là em, công ty anh không tham gia. Nếu họ vi phạm hợp đồng không giao đất đúng thời hạn họ sẽ phải bồi thường".
Nghiêu Vũ cười mủm mỉm: "Chính quyền sẽ không bồi thường đâu".
"Sao em biết?".
"Bí mật!".
Nghiêu Vũ tự tin như vậy chắc cô có lý do. Tự nhiên Hứa Dực Trung nghĩ dến khu nhà số 70 đường Đình Vân Tây Sơn, Nghiêu Vũ không nói, anh cũng không hỏi.
Nghiêu Vũ nắm tay anh, đi về phía sau: "Đây là trung đường, thường dùng làm phòng khách, lạc viên này có bốn cái sân, mười tám phòng, diện tích gần ngàn mét vuông, là lạc viên lớn nhất. Em chỉ mua hết mười bốn vạn, nhưng tiền sửa chữa lên tới hai mươi vạn, sửa xong em định làm thành quán trọ. Sau này đến du lịch thị trấn cổ, em sẽ là khách trọ đầu tiên".
"Em không biết chính quyền thành phố đã có văn bản nói rõ, khu vực này sẽ dỡ bỏ xây mới ư?".
"Em không bán, làm sao dỡ được!".
"Thì ra em cao mưu như vậy, biết là nếu không dỡ được khu này, dù giải tỏa khu phía sau cũng vô ích". Hứa Dực Trung dừng bước, đăm đăm nhìn cô.
Nghiêu Vũ cười vang: "Đúng vậy, em đã tính kĩ, chính quyền muốn dỡ cũng phải hỏi ý kiến chủ nhà. Em đã nói chuyện với phó chủ tịch Đỗ rồi, lạc viên này em không bán".
Hứa Dực Trung lạ lùng nhìn cô: "Em không biết thế nào là cưỡng chế phá dỡ?".
"Biết chứ, em quyết làm hộ dân ngoan cố. Nếu bọn họ cưỡng chế, em sẽ đưa lên mạng, lên báo, lên truyền hình". Nghiêu Vũ nói thẳng với Hứa Dực Trung quan điểm của mình, giọng bỗng chuyển ngọt ngào: "Anh xem, lạc viên sửa xong đẹp như thế! Còn rất nhiều đồ gia dụng giả cổ, còn có cả đồ cổ thực sự sưu tầm được, sau này vừa kinh doanh quán trọ vừa bán đồ cổ, lại còn có thể bán vé vào thăm quan".
Hứa Dực Trung trầm ngâm: "Em tưởng anh không cưỡng chế dỡ bỏ, vì em là người yêu anh?".
"Ồ, em đã tóm được anh rồi. Như Đỗ Lối nói, em dùng quan hệ của chúng mình để ép anh! Hơn nữa, bây giờ em cũng không ngại chính quyền thành phố nữa, bởi vì, gia đình em sống ở đây đã lâu, cũng có những quan hệ nhất định".
Hứa Dực Trung cười lớn: "Em tranh thủ mọi mối quan hệ, Tiểu Vũ, nếu lần này nhà đầu tư không phải là tập đoàn của gia đình anh thì sao?".
"Thì em sẽ vay tiền anh mua tiếp, tóm lại em sẽ sở hữu lạc viên lớn nhất. Huống chi, chúng ta không có quan hệ, muốn đàm phán với một hộ ngoan cố như em cũng mất không ít thời gian, không thể tự ý phá dỡ nếu chưa đàm phán ổn thỏa! Tóm lại bây giờ anh không thể phá dỡ được!".
Thái độ của Nghiêu Vũ như vậy, khiến Hứa Dực Trung rất phân vân, nên nói với cô thế nào, ngày mai bắt đầu phá dỡ, giải phóng mặt bằng.
"Em mua ba lạc viên này bao nhiêu tiền?".
"Không, chỉ có một thôi, em chỉ có bằng ấy tiền, là tiền của mẹ, vốn định cho em mua nhà ở thành phố A. Hai lạc viên kia là của người khác, không biết là ai, xem ra cũng có ý định như em".
Nghiêu Vũ thèm thuồng nhìn hai lạc viên bên cạnh: "Nếu em có tiền mua được hai lạc viên kia, là em có thể sở hữu nửa thị trấn, ha ha! Vậy là có thể làm địa chủ!"
Hứa Dực Trung vừa vui vừa lo. Vui vì gặp Nghiêu Vũ đã hết hiểu lầm, lo vì ngày mai buộc phải dỡ nhà, Nghiêu Vũ sẽ thế nào.
Lúc đó, hai người đi đến cái sân cuối cùng. Đằng sau chiếc cửa hình bán nguyệt, có hai gian nhà ngang, bức tường bao trắng như tuyết, có một hàng trúc mới trồng, sát tường là chiếc ang lớn bằng đá đựng đầy nước, khóm trúc và bức tường lặng lẽ soi mình xuống mặt nước trong vắt.
Hứa Dực Trung ngó quanh không có ai, liền ôm Ngiêu Vũ hôn thật mạnh: "Đợi mãi, cuối cùng cũng có cơ hội, anh rất thích sợi dây chuyền hình Quan m của em, sao lại tặng anh món quà đó?".
"Sau này em là địa chủ rồi thì anh là gì?".
"Cho anh làm hầu phòng". Nghiêu Vũ cười khanh khách.
"Có một anh hầu đẹp trai thế này ư?". Dực Trung đá chân cô.
"Em chẳng thấy đẹp trai tý nào, bộ dạng giống như "chó đi tè" vậy! Ha ha!". Nghiêu Vũ cười đau cả bụng, ngồi thụp xuống nhăn nhó: "Em sắp vỡ bụng mất, đừng đùa nữa. Em rất nghi ngờ, lúc đi làm ở tập đoàn anh cũng hay đùa như vậy sao?".
Hứa Dực Trung nói nghiêm túc: "Không biết anh thích gì ở em hả? Chính là ở bên em anh có thể vui đùa thoải mái".
"Ha ha, em sẽ mua món đồ chơi này, lúc nào cũng chơi được, sau đó nếu không có tiền thì đem bán lại cho tập đoàn Gia Lâm, anh muốn mua chứ?".
"Có điều kiện gì để trao đổi không?".
"Đình công, đằng nào thì anh cũng phải đàm phán với hộ ngoan cố là em!".
"Cáo già! Em đang làm khó anh đấy? Được rồi, anh sẽ suốt ngày bám riết em. Đi, chúng mình tìm một chỗ nào yên tĩnh đàm phán".
Nghiêu Vũ đỏ mặt, đẩy anh ra: "Nếu người nhà anh biết liệu có tức chết không?"
"Tức! Anh trai và ông già anh mà biết chắc nhảy dựng lên. Ha ha!". Hứa Dực Trung rất vui, ý Nghiêu Vũ rất trúng ý anh. "Hay là, nếu mình không đàm phán được, cứ để anh trai và ông già anh lộ diện, em thấy thế nào?".
"Ha ha, cẩn thận anh bị hai người đó xé xác, ai bảo anh lại tìm đúng em".
"Theo thỏa thuận. Đất do chính quyền thành phố cung cấp, như vậy người của chính quyền sẽ đứng ra thương lượng với hộ dân ngoan cố là em, công ty anh không tham gia. Nếu họ vi phạm hợp đồng không giao đất đúng thời hạn họ sẽ phải bồi thường".
Nghiêu Vũ cười mủm mỉm: "Chính quyền sẽ không bồi thường đâu".
"Sao em biết?".
"Bí mật!".
Nghiêu Vũ tự tin như vậy chắc cô có lý do. Tự nhiên Hứa Dực Trung nghĩ dến khu nhà số 70 đường Đình Vân Tây Sơn, Nghiêu Vũ không nói, anh cũng không hỏi.


