Ngày mồng ba, bố cô phấn khởi cười khà khà nói: "Nghiêu Vũ, hôm nay có buổi giao lưu lớn, người rất đông, chủ tịch Hứa tập đoàn Gia Lâm cũng đến, con có thể nhân tiện nói với ông ta chuyện thị trấn cổ thành phố B. Nghe đâu ông ta có hai cậu con trai rất khá, cậu thứ hai vẫn độc thân, con có muốn gặp không?".
Nghiêu Vũ đỏ mặt, cúi đầu, tim đập loạn: "Bố gặp anh ấy chưa? Trông người như thế nào?".
"Chưa, nhưng bố gặp bố anh ta rồi. Nghe nói hai bố con rất giống nhau, có lẽ cậu ta cũng bảnh trai! Nghe nói đi du học nước ngoài, về nước làm việc trong tập đoàn gia đình, rất có năng lực. Thế nào? Con có hứng thú không?". Bố cô thích thú nhìn thái độ của con gái: "Mấy ngày trước, nhân lúc bố nói chuyện với chủ tịch Hứa xung quanh vấn đề đầu tư vào thị trấn cổ ở thành phố B, ông ta tỏ ý sốt ruột vì đứa con trai thứ chưa có người yêu".
Nghiêu Vũ giật mình, hóa Hứa Dực Trung không nói đùa. Đúng là bố anh giục đi xem mặt. Mắt cô long lanh: "Bố, không phải buổi gặp hôm nay cũng có ý xem mặt chứ?".
"Đương nhiên, nhân tiện thử gặp xem sao. Con cũng hai bảy tuổi rồi, nếu thấy phù hợp, cũng là chuyện tốt".
Nói là tin tưởng con, nhưng Nghiêu Vũ tuổi cũng không nhỏ nữa, mãi không thấy động tĩnh, bố mẹ cô cũng sốt ruột. Bây giờ không tìm hiểu, để một hai năm nữa, Nghiêu Vũ thành gái già mất.
"Bố đã nói với chủ tịch Hứa về con gái bố chưa?"
"Bố đâu có chủ động như vậy, khuê nữ nhà mình, cũng nên làm cao một tý chứ. Bố chỉ nói con gái hay bảy tuổi, chưa có bạn trai, bố đang sốt ruột".
"Vậy nhà họ Hứa thì sao? Họ có nói thẳng là có ý này không?". nghiêu Vũ hỏi dồn. Bố Nghiêu Vũ thấy con gái quan tâm đến chuyện này, liền nói thật chủ tịch Hứa cũng có ý để con trai đi gặp mặt.
"Nghiêu Nghiêu! Chủ tịch Hứa vừa gọi điện cho bố nói con trai ông ấy rất quan tâm đến chuyện này".
Nghiêu Vũ tức điên, Hứa Dực Trung, anh dám quan tâm đến chuyện này? Lại còn giấu tôi!
Cô "ồ" lên một tiếng ngạc nhiên, chạy ngay về phòng, gọi điện cho Hứa Dực Trung: "Anh đang làm gì?".
"Nhớ em!".
"Em không gọi điện anh có nhớ không?".
"Vớ vẩn! Anh đang nghĩ xem khi nào em gọi cho anh, anh nhớ đến mức không ăn nổi cơm rồi!".
"Vậy anh đến đi, hôm nay mình đi chơi".
Nghiêu Vũ không thích Hứa Dực Trung đi xem mặt, mặc dù người đó là chính cô, nhưng cô đang ghen với chính mình.
"Hôm nay không được, anh phải cùng bố đi dự tiệc".
"Không, em muốn gặp anh hôm nay!". Nghiêu Vũ giọng cương quyết.
Hứa Dực Trung bối rối, tối nay, bố anh mời cơm gia đình ông phó chủ tịch tỉnh, nói rõ là hai gia đình gặp mặt, không ai được vắng, không dễ dàng có được bữa tiệc gia đình như vậy, bố anh hi vọng hai cậu con trai cùng tham dự. Đương nhiên bố cũng nói ông chủ tịch tỉnh có cô con gái. Cũng ngầm ý bảo đây là bữa tiệc ra mắt, dù thành công hay không, Hứa Dực Trung nhất thiết phải có mặt, nếu không ông còn mặt mũi nào nhìn người ta.
Anh rất hiểu tầm quan trọng của những mối quan hệ, nhất là mối quan hệ với một nhân vật tầm cỡ như vậy, đành phải từ chối Nghiêu Vũ: "Tiểu Vũ, tối nay anh nhất định phải đi. Bữa tiệc này cực kì quan trọng. Ngoan nào! Nghe lời đi, xong việc anh đến với em, được không!".
Nghiêu Vũ yên lặng một lát, nói: "Nếu là bữa tiệc làm quen cô gái khác anh có đi không?".
Hứa Dực Trung khẽ cười: "Em ghen à?".
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, không ghen mới là lạ: "Đúng là đi gặp mặt chứ? Không được đi".
Hứa Dực Trung thở dài, đành nói thật: "Tối nay bố anh mời ông Trần, phó chủ tịch tỉnh, đúng là có ý để hai bên xem mặt, anh buộc phải đi. Dù gì cũng không thể để bố anh mất mặt! Hai gia đình biết nói gì. Đừng trẻ con nữa! Ông già anh đã hạ lệnh, tối nay kiểu gì anh cũng phải đi".
Nghiêu Vũ tức tối, nghĩ một lát nói: "Anh đi đi, đi rồi đừng hối hận".
"Ối! Anh biết, bây giờ em là con sư tử cái rơi vào hũ dấm[1>!". Hứa Dực Trung vô cùng đắc ý, chưa bao giờ thấy Nghiêu Vũ ghen như vậy.
[1> Trong tiếng Hán, từ "ăn dấm" nghĩa là ghen.
Cúp máy rồi, Nghiêu Vũ càng tức. Đi xem mặt! Nhớ lại lời Đỗ Lối, "Nhà họ Hứa sẽ lựa chọn con gái vị quan chức kia", cô cười ranh mãnh, Hứa Dực Trung, tối nay anh chết chắc rồi!
Sườn núi Bắc Sơn có một khu trung tâm hội nghị. Buổi tối, Hứa Dực Trung cùng bố, anh trai, chị dâu đã có mặt từ sớm ở căn phòng đặt trước. Trước đó bố anh đã nhấn mạnh, cô con gái ông phó chủ tịch rất giống mẹ, xinh đẹp đoan trang, một khuê nữ đích thực. Anh không biết thế nào chỉ cười cười ngồi nghe.
Bố mẹ Nghiêu Vũ đi vào trước.
Hứa Dực Trung cùng bố và vợ chồng anh trai đứng lên đón khách, nụ cười lịch thiệp của anh bỗng đông cứng trên mặt.
Nghiêu Vũ mặc chiếc váy liền lông cừu màu tro, vai choàng khăn màu vàng, đeo đôi khuyên tai lưu ly xanh biếc anh tặng, tươi trẻ, đoan trang nhưng vẫn có vẻ tinh nghịch, chắc hẳn cô đi giày cao gót, người cao hơn hẳn, dáng thon thả uyển chuyển, cực kì xinh đẹp tao nhã.
Đầu Hứa Dực Trung réo ù ù, nhớ lại bộ dạng Nghiêu Vũ sau khi cắt tóc, đầu mùa hè năm ngoái.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, cúi đầu, tim đập loạn: "Bố gặp anh ấy chưa? Trông người như thế nào?".
"Chưa, nhưng bố gặp bố anh ta rồi. Nghe nói hai bố con rất giống nhau, có lẽ cậu ta cũng bảnh trai! Nghe nói đi du học nước ngoài, về nước làm việc trong tập đoàn gia đình, rất có năng lực. Thế nào? Con có hứng thú không?". Bố cô thích thú nhìn thái độ của con gái: "Mấy ngày trước, nhân lúc bố nói chuyện với chủ tịch Hứa xung quanh vấn đề đầu tư vào thị trấn cổ ở thành phố B, ông ta tỏ ý sốt ruột vì đứa con trai thứ chưa có người yêu".
Nghiêu Vũ giật mình, hóa Hứa Dực Trung không nói đùa. Đúng là bố anh giục đi xem mặt. Mắt cô long lanh: "Bố, không phải buổi gặp hôm nay cũng có ý xem mặt chứ?".
"Đương nhiên, nhân tiện thử gặp xem sao. Con cũng hai bảy tuổi rồi, nếu thấy phù hợp, cũng là chuyện tốt".
Nói là tin tưởng con, nhưng Nghiêu Vũ tuổi cũng không nhỏ nữa, mãi không thấy động tĩnh, bố mẹ cô cũng sốt ruột. Bây giờ không tìm hiểu, để một hai năm nữa, Nghiêu Vũ thành gái già mất.
"Bố đã nói với chủ tịch Hứa về con gái bố chưa?"
"Bố đâu có chủ động như vậy, khuê nữ nhà mình, cũng nên làm cao một tý chứ. Bố chỉ nói con gái hay bảy tuổi, chưa có bạn trai, bố đang sốt ruột".
"Vậy nhà họ Hứa thì sao? Họ có nói thẳng là có ý này không?". nghiêu Vũ hỏi dồn. Bố Nghiêu Vũ thấy con gái quan tâm đến chuyện này, liền nói thật chủ tịch Hứa cũng có ý để con trai đi gặp mặt.
"Nghiêu Nghiêu! Chủ tịch Hứa vừa gọi điện cho bố nói con trai ông ấy rất quan tâm đến chuyện này".
Nghiêu Vũ tức điên, Hứa Dực Trung, anh dám quan tâm đến chuyện này? Lại còn giấu tôi!
Cô "ồ" lên một tiếng ngạc nhiên, chạy ngay về phòng, gọi điện cho Hứa Dực Trung: "Anh đang làm gì?".
"Nhớ em!".
"Em không gọi điện anh có nhớ không?".
"Vớ vẩn! Anh đang nghĩ xem khi nào em gọi cho anh, anh nhớ đến mức không ăn nổi cơm rồi!".
"Vậy anh đến đi, hôm nay mình đi chơi".
Nghiêu Vũ không thích Hứa Dực Trung đi xem mặt, mặc dù người đó là chính cô, nhưng cô đang ghen với chính mình.
"Hôm nay không được, anh phải cùng bố đi dự tiệc".
"Không, em muốn gặp anh hôm nay!". Nghiêu Vũ giọng cương quyết.
Hứa Dực Trung bối rối, tối nay, bố anh mời cơm gia đình ông phó chủ tịch tỉnh, nói rõ là hai gia đình gặp mặt, không ai được vắng, không dễ dàng có được bữa tiệc gia đình như vậy, bố anh hi vọng hai cậu con trai cùng tham dự. Đương nhiên bố cũng nói ông chủ tịch tỉnh có cô con gái. Cũng ngầm ý bảo đây là bữa tiệc ra mắt, dù thành công hay không, Hứa Dực Trung nhất thiết phải có mặt, nếu không ông còn mặt mũi nào nhìn người ta.
Anh rất hiểu tầm quan trọng của những mối quan hệ, nhất là mối quan hệ với một nhân vật tầm cỡ như vậy, đành phải từ chối Nghiêu Vũ: "Tiểu Vũ, tối nay anh nhất định phải đi. Bữa tiệc này cực kì quan trọng. Ngoan nào! Nghe lời đi, xong việc anh đến với em, được không!".
Nghiêu Vũ yên lặng một lát, nói: "Nếu là bữa tiệc làm quen cô gái khác anh có đi không?".
Hứa Dực Trung khẽ cười: "Em ghen à?".
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, không ghen mới là lạ: "Đúng là đi gặp mặt chứ? Không được đi".
Hứa Dực Trung thở dài, đành nói thật: "Tối nay bố anh mời ông Trần, phó chủ tịch tỉnh, đúng là có ý để hai bên xem mặt, anh buộc phải đi. Dù gì cũng không thể để bố anh mất mặt! Hai gia đình biết nói gì. Đừng trẻ con nữa! Ông già anh đã hạ lệnh, tối nay kiểu gì anh cũng phải đi".
Nghiêu Vũ tức tối, nghĩ một lát nói: "Anh đi đi, đi rồi đừng hối hận".
"Ối! Anh biết, bây giờ em là con sư tử cái rơi vào hũ dấm[1>!". Hứa Dực Trung vô cùng đắc ý, chưa bao giờ thấy Nghiêu Vũ ghen như vậy.
[1> Trong tiếng Hán, từ "ăn dấm" nghĩa là ghen.
Cúp máy rồi, Nghiêu Vũ càng tức. Đi xem mặt! Nhớ lại lời Đỗ Lối, "Nhà họ Hứa sẽ lựa chọn con gái vị quan chức kia", cô cười ranh mãnh, Hứa Dực Trung, tối nay anh chết chắc rồi!
Sườn núi Bắc Sơn có một khu trung tâm hội nghị. Buổi tối, Hứa Dực Trung cùng bố, anh trai, chị dâu đã có mặt từ sớm ở căn phòng đặt trước. Trước đó bố anh đã nhấn mạnh, cô con gái ông phó chủ tịch rất giống mẹ, xinh đẹp đoan trang, một khuê nữ đích thực. Anh không biết thế nào chỉ cười cười ngồi nghe.
Bố mẹ Nghiêu Vũ đi vào trước.
Hứa Dực Trung cùng bố và vợ chồng anh trai đứng lên đón khách, nụ cười lịch thiệp của anh bỗng đông cứng trên mặt.
Nghiêu Vũ mặc chiếc váy liền lông cừu màu tro, vai choàng khăn màu vàng, đeo đôi khuyên tai lưu ly xanh biếc anh tặng, tươi trẻ, đoan trang nhưng vẫn có vẻ tinh nghịch, chắc hẳn cô đi giày cao gót, người cao hơn hẳn, dáng thon thả uyển chuyển, cực kì xinh đẹp tao nhã.
Đầu Hứa Dực Trung réo ù ù, nhớ lại bộ dạng Nghiêu Vũ sau khi cắt tóc, đầu mùa hè năm ngoái.


