Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1999
- Tình trạng: Hoàn thành
Tim Thiên Trần đã cháy thành tro từ khi chia tay với Tiêu Dương. Cô cảm thấy giữa cô và Lâm Hoài Dương không có gì để nói, họ giống như hai đường thẳng song song có thể bình ổn sống bên nhau, giống như đường ray tàu hỏa, có thể vươn rất dài, rất xa nhưng mãi mãi không bao giờ gặp nhau.

Gần sáng Trương Lâm Sơn về đến nhà. Đèn phòng khách vẫn sáng, sắc trời sáng dần làm nhạt ánh đèn. Anh biết đó là vì Tuệ An sợ khi anh về, trong nhà tối om, cảm giác không hay. Nếu anh không về, đèn sẽ sáng suốt đêm.

Anh tắt đèn, thấy thức ăn đậy trong lồng bàn, mở ra nhìn, sống mũi cay cay. Trước giờ Tuệ An không biết nấu ăn, nhưng trên bàn toàn những món anh thích... Anh không hề biết cô đã học nấu ăn, học nấu những món anh thích.

Anh lấy bát đũa ngồi xuống gắp vài miếng thức ăn, thức ăn đã nguội hết, tan trong miệng không rõ vị gì.

"Lâm Sơn, anh về rồi à?". Tuệ An dụi mắt đứng ở cửa phòng ngủ.

Mái tóc hơi rối, thân hình quyến rũ, mắt mơ màng, Trương Lâm Sơn buông đũa đi đến. Tuệ An ôm anh nũng nịu: "Em đợi anh mãi! Bế em đi!". Trương Lâm Sơn cuối xuống bế cô, chiếc váy lụa mềm dán vào người, lộ ra cơ thể mảnh mai. "Sao lại gầy đi rồi?".

"Anh không về, đêm nào em cũng thức giấc, không ngủ được".

"Hôm nay cuối tuần, không phải đi làm, ngủ thêm chút nữa nhé". Trương Lâm Sơn bế cô lên giường, định quay đi,

Tuệ An kéo anh lại: "Em muốn anh ôm em ngủ".

Trương Lâm Sơn bối rối, lòng nhớ tới Đỗ Lối, miệng lại dỗ dành Tuệ An: "Anh ở phòng khách, không đi đâu, ở nhà với em".

Tuệ An nhất định không chịu.

Trương Lâm Sơn ngồi tựa đầu giường, Tuệ An sung sướng dịch lại gần, cô đã quen ôm anh, dụi vào ngực anh ngủ.

Tấm lưng trắng ngần của Tuệ An lộ ra ngoài, xương bả vai nhô cao, Trương Lâm Sơn vuốt ve, Tuệ An mỉm cười, tay đã luồn vào áo anh.

Lúc đầu Trương Lâm Sơn không để ý nhưng động tác của Tuệ An dần dần mạnh bạo, anh chưa kịp chuẩn bị, bên dưới đã có phản ứng.

Tuệ An ngẩng đầu nhìn anh, khẽ gọi: "Lâm Sơn!".

Mặt cô mềm như nước mùa xuân, mắt long lanh, dây váy ngủ màu hồng lặng lẽ tuột ra, để lộ bờ vai mảnh dẻ, chiếc váy vừa trễ xuống, bó chặt ngực cô. Trương Lâm Sơn ngơ ngẩn nhìn.

Tuệ An nhỏm dậy, chủ động hôn anh. Anh không hề biết là vợ mình lại có khát khao như vậy. Với một chút hiếu kì, với kích thích mãnh liệt của cảm quan, anh bị Tuệ An dẫn dụ, ham muốn bất ngờ bùng lên.

Đã lâu không làm tình với vợ, trải nghiệm mới mẻ này khiến Lâm Sơn vô cùng thoả mãn.

Nhưng phút thăng hoa qua đi, lại thấy mệt rã rời. Anh nhắm mắt nhớ lại lời nói của mình khi rời nhà Đỗ Lối: "Em không yêu cầu, nhưng anh muốn, đừng áy náy, đây là việc của anh".

Nhưng bây giờ Trương Lâm Sơn lại do dự. Liếc nhìn Tuệ An cuộn tròn trong lòng anh ngủ ngoan như con dê nhỏ. Cô là ngừơi vợ tốt nhất trên đời.

Nỗi chua xót xâm chiếm lòng anh, anh hiểu, cán cân trong lòng mình đã nghiêng về Đỗ Lối. Cô và anh là hai bánh xe răng cưa, từng mắt xích ăn khớp.

Anh mâu thuẫn, Tuệ An là người tốt nhưng không thể mang lại cho anh những phút đam mê dữ dội như núi lửa phun trào, không thể làm bùng lên ham muốn nguyên thuỷ nhất trong anh. Cô bé nhỏ yếu đuối, hôn nhân làm anh mệt mỏi.

Công việc của anh đầy áp lực, nhưng Tuệ An lại không thể chia sẻ, cô làm việc trong môi trường đơn thuần, không hiểu những phức tạp vất vả của anh. Anh cũng từng nói với cô những áp lực, cạnh tranh ở cơ quan, Tuệ An tròn mắt nhìn anh: "Lâm Sơn, vậy thì chúng ta không cạnh tranh nữa! Anh đã là trưởng phòng rồi".

Trương Lâm Sơn không biết nói sao. Với Đỗ Lối thì khác. Đỗ Lối rất hiểu những vấn đề tế nhị, rất hiểu luật chơi không tiến lên nghĩa là bị đào thải, cô có thể cùng anh phân tích vấn đề, đưa ra chủ kiến rất sắc sảo. Cô và anh thực sự ngưỡng mộ lẫn nhau.

Lòng ngưỡng mộ ban đầu chỉ thể hiện trong xã giao bình thường, về sau anh không thể nào kiểm soát được tình cảm của mình. Trương Lâm Sơn ngạc nhiên phát hiện, Đỗ Lối xinh đẹp như vậy lại không hề biết hôn. Một cô gái hoàn mĩ như thế, anh quả thực không thể bỏ qua.

Tuệ An trở mình. Những đường cong mềm mại nổi lên dưới làn chăn mỏng, lòng anh lại xao xuyến. Những cố gắng của cô vì anh, càng khiến anh cảm giác mình có tội.

Gần một năm nay, anh cảm thấy, trong cuộc sống của họ, Tuệ An cơ hồ mờ nhạt như có như không, nên mới nói với Đỗ Lối như vậy. Nhưng hôm nay Tuệ An lại đánh thức trách nhiệm trong anh.

Anh ngấm ngầm xót xa, nhẹ nhàng xuống giường, ra phòng ngoài.

Hôm nay trong nhà rất khác, Tuệ An mua hai bó hoa tươi, tối qua cô đã đợi anh về cùng đón Valentine ư?

Đỗ Lối gửi tin nhắn, Trương Lâm Sơn giật mình. Trước đây cô không bao giờ nhắn tin vào giờ này. Anh đọc xong, lặng lẽ xoá đi.

Đỗ Lối nhắn: "Đừng miễn cưỡng, em chỉ cần hiện tại".

Đỗ Lối thông minh hiểu biết như vậy, hiểu rõ trăn trở mâu thuẫn trong anh. Cuộc đời người ta đâu dễ gặp tri âm. Anh lại muốn bỏ Tuệ An.

Lòng đã quyết, Trương Lâm Sơn khoác áo, ra đi.

Tuệ An thức dậy, gọi điện cho chồng: "Lâm Sơn, anh đi đâu vậy?".

"Tối nay đến chỗ Hứa Dực Trung có chút việc, đừng đợi anh".

Prev 1 ... 210 211 212 213 214 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000950
XtGem Forum catalog