Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1982
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô cầm lên năm chiếc ấn trên bàn, in hết lên giấy.

[1> Nghĩa là: Hoa hạnh trong mưa xuân.

Chiếc ấn nào cũng có chữ Vũ!

Trận mưa hôm đó thật to, những nụ sen vươn mình trong mưa, đu đưa theo gió. Cô và Đồng Tư Thành cười vang hớn hở chạy vào mưa. "Tư Thành, thì ra hoa sen phải ngắm trong mưa mới đẹp nhất!".

Đồng Tư Thành thở hổn hển đứng bên cô nói: "Cứ mưa là anh thích!".

Cứ mưa là anh thích. Bởi vì tên cô là Vũ, nghĩa là mưa, bởi vì hôm đó có mưa...hôm đó sau khi trở về, anh đã khắc con dấu "phong vũ đồng châu" tặng cô, nhưng đến năm thứ tư, anh lại từ chối không muốn cùng cô chung một con thuyền vượt gió mưa... bởi vì hạnh phúc nên càng đau đớn, bởi vì từng có nhau càng đau đớn khi để mất.

Từng chiếc ấn anh khắc, anh đâu có khắc ấn, anh đang cứa từng nhát dao vào long cô! Nghiêu Vũ hối hận, hối hận vì đã không cảm nhận hết tấm lòng của anh, không cho anh dù chỉ một nụ cười xúc động.

Tình yêu của Đồng Tư Thành như cơn cuồng phong có sức mạnh dời non lấp biển, chon vùi cô, làm Nghiêu Vũ nghẹt thở.

Cô cầm chiếc ấn, góc nhọn của nó đâm vào lòng bàn tay cô đau nhói, cảm giác đau khiến cô giữ được bình tĩnh. Ở đó vẫn còn in dấu nụ hôn của anh. Cô đã từng nghĩ, nụ hôn đó sẽ gắn với đường sinh mệnh trên bàn tay cô suốt đời.

Cô muốn khóc, nhưng không khóc được, muốn cười nhưng cười không ra.

Vi vũ yến lai, lạc hoa nhân độc lập, vi vũ yến song phi, tự tằng tương thức yến quy la[2>.

[2> Nghĩa là: Mưa bụi yến bay về, hoa rơi lặng thấm buồn, đôi yến bay trong mưa, dường như đã biết quay về.

Nghiêu Vũ khó nhọc cất tiếng: "Tư Thành, em xin lỗi...".

"Không phải lỗi của em, chỉ là chúng ta không có duyên". Đồng Tư Thành cười vui vẻ, anh luôn lặng lẽ đứng một bên, không nhìn thấy sắc mặt Nghiêu Vũ, vai cô rung lên, anh vẫn đứng yên, cố kìm ý muốn ôm cô vào lòng, chỉ nói khô khan: "Người luôn muốn nói xin lỗi là anh, anh chưa thật hiểu em, bốn năm cũng chưa đủ, vì vậy, người sai lầm là anh, anh quá chủ quan... Nghiêu Nghiêu, em vui là tốt rồi, thấy em và Hứa Dực Trung bên nhau là anh vui, chỉ cần như vậy".

Anh vẫn có thể cười, anh không muốn để cô lo lắng ư? Nghiêu Vũ quay phắt lại nhìn anh. Sống mũi anh rất thẳng, mặt anh rất gầy, mắt trũng sâu. Nghĩ đến bệnh của anh, mũi cô cay sè, gắng nở nụ cười, nói đùa: "Bận kiếm tiền đến nỗi thành ra như thế này ư? Lúc mới về nước trông anh rất được, bây giờ lại thành cái mắc áo rồi, mặc quần áo lên trông bẹp dúm, ha ha!".

Đồng Tư Thành không nhịn được cũng cười: "Em muốn xem ảnh của anh hồi ở nước ngoài không?".

Nghiêu Vũ gật đầu. Đồng Tư Thanh dẫn cô vào phòng sách, mở vi tính vừa xem vừa giới thiệu cho cô.

Nghiêu Vũ dẹp mọi ý nghĩ tản mạn, vui vẻ hỏi anh hết chuyện này đến chuyện khác. Buổi chiều lặng lẽ trôi qua, gần tối, Nghiêu Vũ mở tủ lạnh hài lòng nhìn thấy bên trong vẫn có thức ăn, cô xắn tay áo, nấu vài món cho anh.

Đồng Tư Thành không phản đối. Anh lặng lẽ đứng tựa cửa nhìn cô làm, đây vốn là cảnh tượng đầm ấm anh luôn mơ ước, lúc này nhìn mãi không chán, chỉ muốn thấy cô bận rộn như vậy trước mặt anh, mắt dán vào từng động tác của cô, vo gạo, rửa rau, thái thịt.

Khi thức ăn sắc ấm. Cô quay đi, đến bên cửa sổ, xây lưng về phía anh, không muốn anh nhìn thấy sắc mặt sầu thảm của mình.

Ở đây cũng có một cái bàn lớn giống hệt chiếc bàn trong ngôi nhà ở thị trấn cổ, bên trên bày la liệt những chiếc ấn bằng đá. Cô nhớ lại những chiếc ấn trong đĩa USB, càng mỗi lúc càng nặng trĩu, nhưng vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên thích thú: "Hình như anh rất thích khắc ấn?". Vừa nói vừa cầm lên một cái.

Đây là chiếc ấn bằng đá Thọ Sơn hình vuông, màu vàng nhạt nhẵn bong, kiểu chữ Lệ, khắc nổi. Nghiêu Vũ hít một hơi, thấy chiếc ấn vẫn chưa khô mực, liền in lên trang giấy trắng bên cạnh, một dòng chữ hiện ra: Hạnh hoa xuân vũ[1>.

Cô cầm lên năm chiếc ấn trên bàn, in hết lên giấy.

[1> Nghĩa là: Hoa hạnh trong mưa xuân.

Chiếc ấn nào cũng có chữ Vũ!

Trận mưa hôm đó thật to, những nụ sen vươn mình trong mưa, đu đưa theo gió. Cô và Đồng Tư Thành cười vang hớn hở chạy vào mưa. "Tư Thành, thì ra hoa sen phải ngắm trong mưa mới đẹp nhất!".

Đồng Tư Thành thở hổn hển đứng bên cô nói: "Cứ mưa là anh thích!".

Cứ mưa là anh thích. Bởi vì tên cô là Vũ, nghĩa là mưa, bởi vì hôm đó có mưa...hôm đó sau khi trở về, anh đã khắc con dấu "phong vũ đồng châu" tặng cô, nhưng đến năm thứ tư, anh lại từ chối không muốn cùng cô chung một con thuyền vượt gió mưa... bởi vì hạnh phúc nên càng đau đớn, bởi vì từng có nhau càng đau đớn khi để mất.

Từng chiếc ấn anh khắc, anh đâu có khắc ấn, anh đang cứa từng nhát dao vào long cô! Nghiêu Vũ hối hận, hối hận vì đã không cảm nhận hết tấm lòng của anh, không cho anh dù chỉ một nụ cười xúc động.

Tình yêu của Đồng Tư Thành như cơn cuồng phong có sức mạnh dời non lấp biển, chon vùi cô, làm Nghiêu Vũ nghẹt thở.

Cô cầm chiếc ấn, góc nhọn của nó đâm vào lòng bàn tay cô đau nhói, cảm giác đau khiến cô giữ được bình tĩnh. Ở đó vẫn còn in dấu nụ hôn của anh. Cô đã từng nghĩ, nụ hôn đó sẽ gắn với đường sinh mệnh trên bàn tay cô suốt đời.

Prev 1 ... 220 221 222 223 224 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000017s. Total load: 0.000478