Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1964
- Tình trạng: Hoàn thành
Trong lễ kí kết hợp tác, tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm Hứa Dực Dương, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Phương Bắc, Tần Huyên cùng xuất hiện. Ngoài ý nghĩa thời sự của sự kiện, sự xuất hiện của tập đoàn Phương Bắc cũng được giới truyền thông trong tỉnh chú ý.

Trong buổi họp báo diễn ra ngay sau lễ kí kết, rất nhiều câu hỏi đặt ra cho tập đoàn Phương Bắc.

Sự liên kết giữa tập đoàn bất động sản ngoại tỉnh và tập đoàn mạnh trong tỉnh được giới truyền thông hết sức coi trọng, hàng loạt câu hỏi đặt ra xoay quanh dự án hợp tác đầu tư phát triển thị trấn cổ và khả năng tập đoàn Phương Bắc tham gia thị trường bất động sản thành phố A.

Tần Huyên chừng ba bảy, ba tám tuổi, là người phương Bắc, mắt to mày rậm, cử chỉ lại nho nhã. Thiên Trần nhìn anh ta cảm thấy quen quen, Tuệ An đứng bên khẽ cười: "Anh ta và Lâm Sơn cùng một kiểu. Nhưng người này có vẻ tri thức hơn".

Thì ra vậy! Thiên Trần vỡ lẽ.

Tối hôm đó thị ủy thành phố B mở tiệc chiêu đãi, Tuệ An có tâm sự, muốn tìm gặp Trương Lâm Sơn, nói với Thiên Trần: "Cậu phải đi phỏng vấn, đừng bận tâm đến mình".

Thiên Trần gật đầu, đi tìm Hứa Dực Trung đề nghị: "Giới thiệu tôi với chủ tịch Tần, tôi muốn phỏng vấn ông ta".

Có người quen là thế, sao không lợi dụng? Hứa Dực Trung đương nhiên vui lòng giúp.

Tần Huyên cầm ly cocktail, mỉm cười nhìn cô.

"Xin chào chủ tịch Tần, tôi là Đào Thiên Trần, phóng viên mạng thời sự thành phố A, muốn hẹn anh một buổi phỏng vấn độc quyền". Thiên Trần đi thẳng vào vấn đề.

Tần Huyên trầm tư, yên lặng một lát, hỏi: "Độc quyền?".

"Đúng".

"Thế này được không? Sáng mai thị ủy mời tôi đi tham quan thị trấn cổ, tôi chỉ rảnh vào thời gian đó".

"Không sao, chỉ cần anh nhận lời phỏng vấn là tốt rồi, nhưng xin lưu ý, tôi muốn độc quyền!". Vẻ mặt Thiên Trần rạng rỡ.

Ánh mắt Tần Huyên sắc lẹm nhìn cô, không nói gì, Thiên Trần cũng hất cằm nhìn anh ta, Tần Huyên cười: "Những phóng viên khác không được sao?".

"Cũng được, nhưng anh không thể tiết lộ cho họ nhiều thông tin hơn tôi, nếu không sao lại gọi độc quyền? Tôi là người đầu tiên tìm đến anh". Thiên Trần kiên quyết muốn phỏng vấn độc quyền.

"Muốn phỏng vấn tôi, nếu cô viết dở thì sao?". Tần Huyên hỏi đầy hàm ý.

"Sao có thể? Không có chuyện đó, nhưng tôi sẽ đưa bản thảo cho anh xem trước".

"Ha ha! Tốt, cô là bạn của Dực Trung, tôi nhất định ưu tiên".

Thiên Trần nâng ly tỏ ý cảm ơn, sau đó quay đi.

"Dực Trung, cô bạn phóng viên của cậu có cá tính rất mạnh". Tần Huyên mỉm cười nhìn theo Thiên Trần, ánh mắt mềm như nước. Cô thật xinh đẹp, hoạt bát, tự tin, gây ấn tượng mạnh với anh.

"Trong công việc cô ấy đặc biệt hoạt bát. Làm phóng viên thời này cũng không dễ, chủ tịch Tần đã đồng ý, thì phải giữ lời, nếu không tôi sẽ bị chỉnh nên thân".

"Ồ, ghê vậy sao?".

"Cô ấy không ghê, đó là bạn thân vợ chưa cưới của tôi, người của tôi mới ghê! Ương ngạnh không chịu nổi!". Hứa Dực Trung cười thầm. Nghĩ tới buổi trưa lúc Nghiêu Vũ bỏ đi, lòng anh vừa ngọt ngào vừa đắng chát. Cô nói, cô yêu anh, có lẽ chính cô cũng không ý thức được mình nói ra câu đó một cách tự nhiên như vậy, Nghiêu Vũ yêu anh!

Hứa Dực Trung lặng lẽ suy tư, hình như anh chưa từng nói yêu cô? Nghĩ một lát, lại thấy buồn cười, vất vả theo đuổi Nghiêu Vũ như vậy, cũng mới chỉ nói một câu anh thích em.

Anh và cô, người đầu tiên nói lời yêu lại là Nghiêu Vũ.

"Nghĩ gì vậy? Nhớ vợ chưa cưới à? Cô ấy chưa tới sao?". Tần Huyên hỏi nhỏ.

Hứa Dực Trung mỉm cười: "Cô ấy bận, lần sau có cơ hội sẽ giới thiệu với anh".

Tuệ An ngồi ở một góc phòng tiệc, thầm nghĩ trời nóng, người đông, điều hòa vô tác dụng. Cô thấy ngột ngạt, trong lòng như có lửa, ruột gan cồn cào. Nhìn kĩ khắp ngóc ngách phòng tiệc cũng không thấy Trương Lâm Sơn. Hứa Dực Trung hình như đang bận, Tuệ An lặng lẽ đứng ở một bên, những lúc thế này, sao có thể làm phiền anh ta?

"Tuệ An? Sắc mặt cậu rất kém!". Thiên Trần lo lắng.

"Thiên Trần, còn bận không? Nếu bận, mình về khách sạn trước đây".

"Ừ, cũng được, có khi Tiểu Vũ cũng về rồi, hai người cứ vui chơi, xong việc mình về ngay".

Đồng Tư Thành uống xong thuốc, Nghiêu Vũ cùng anh xem ti vi, tâm trạng cơ hồ bất an.

"Tiểu Vũ, em về phòng đi, anh biết em muốn nói chuyện với Tuệ An và Thiên Trần, không cần ở đây, anh xem ti vi một lúc rồi đi ngủ". Đồng Tư Thành thấy căng thẳng bởi sự chăm sóc quá chu đáo của Nghiêu Vũ, anh nghĩ sức chịu đựng của anh đã ở giới hạn cuối cùng. "Đã nói rồi, anh không sao".

Nghiêu Vũ do dự một lát, đứng lên: "Ngày mai chúng ta về lạc viên ở thị trấn cổ, hôm nay ngồi xe mệt, anh ngủ sớm đi".

Ra khỏi phòng, thần kinh mới đỡ căng thẳng. Cô mua được kẹo về đã khá muộn, ngoài trời vẫn nóng, liền gọi phục vụ mang bữa tối lên phòng.

Đồng Tư Thành ăn không nhiều, nhưng trầm lặng hơn, anh thường vô thức liếc trộm cô.

Nghiêu Vũ lại thấy bồn chồn, nhớ lại phút âu yếm ngắn ngủi với Hứa Dực Trung. Lòng hoang mang, không biết cứ tiếp tục thế này sẽ ra sao. Nhưng bây giờ cô chỉ có thể ở bên Đồng Tư Thành.

Trong đầu lại nhớ tới tất cả những gì anh đã làm vì cô từ thời đại học. Tình của anh như núi, cô phải làm gì để báo đáp. Cho dù thế nào, cô cũng phải đốt lên ngọn lửa trong mắt anh.

Prev 1 ... 227 228 229 230 231 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.001206