Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1948
- Tình trạng: Hoàn thành
Hứa Dực Trung đờ đẫn quay đầu, một bàn tay ấm đặt lên tay anh: "Cô...".

Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh như có lỗi, trong mắt bà có những tia máu đỏ, giọng rất yếu: "Có thể giúp cô một việc không? Giúp cô tìm Đồng Tư Thành... nếu Nghiêu Nghiêu... để anh ta biết cũng tốt".

"Cháu biết rồi, cô yên tâm". Hứa Dực Trung khẽ nói. Bất luận thế nào, Nghiêu Vũ cũng không từ bỏ được Đồng Tư Thành. Cô đã nói yêu anh, nhưng cô cũng yêu tất cả những người yêu cô... "Tiểu Vũ, anh đi lát lại về với em". Hứa Dực Trung bước nhanh ra ngoài.

Sáng sớm Đồng Tư Thành bắt xe về. Anh lại gọi cho Nghiêu Vũ nhưng vẫn không được. Không biết tại sao. Vừa về nhà được một lúc thì Tiêu Dương và Hứa Dực Trung đến.

Anh mỉm cười nhìn bọn họ, lòng ảo não nhưng vẫn mỉm cười, nói: "Ngồi đi, Nghiêu Nghiêu đâu?".

Anh nghĩ, chắc Nghiêu Vũ không xa được Hứa Dực Trung, lại không thể nói rõ với anh nên đã tắt di động. Anh hít thở sâu, nụ cười vẫn hiện trên khuôn mặt gầy gầy, chỉ cần cô hạnh phúc, có hề chi?

Sắc mặt Tiêu Dương rất nghiêm trọng, liếc nhìn Hứa Dực Trung, không nói. Hứa Dực Trung nhìn chòng chọc Đồng Tư Thành, đột nhiên lên tiếng: "Tinh thần anh xem chừng vẫn tốt".

"Vâng, anh nói lại với Nghiêu Nghiêu, tôi rất khoẻ, tôi không bị bệnh nan y, cô ấy không cần ở bên tôi nữa!".

Đồng Tư Thành thản nhiên nhìn Hứa Dực Trung.

Câu nói khiến nỗi mệt mỏi của Hứa Dực Trung bỗng biến thành phẫn nộ. Anh ta không bị bệnh nan y? Anh ta vẫn biết điều đó sao? Vậy mà vẫn níu giữ Tiểu Vũ! Anh ta... mắt Hứa Dực Trung như sắp nổ tung, mọi đau khổ, tuyệt vọng tích tụ từ lâu, chợt bùng lên, anh bước đến vung tay đấm mạnh một cái. Hứa Dực Trung chưa bao giờ hận Đồng Tư Thành như bây giờ, ngay cả lúc Nghiêu Vũ đến chăm sóc anh ta. Nhưng bây giờ anh hận, hận không thể giết chết Đồng Tư Thành! Nếu không vì anh ta, Tiểu Vũ sao phải lái xe trong đêm, nếu không vì anh ta, Tiểu Vũ sẽ không tự lái xe!

Tiêu Dương chạy đến kéo Hứa Dực Trung: "Anh làm gì vậy?".

"Buông ra!". Hứa Dực Trung căm hận nhìn Đồng Tư Thành đang bò dậy.

"A Dương, tôi trả lại anh ấy". Đồng Tư Thành lau vết máu trên khoé miệng, sự phẫn nộ của Hứa Dực Trung không làm anh ngạc nhiên. Phải, anh nợ anh ta, cũng nợ Nghiêu Vũ. Chính anh ích kỉ níu giữ Nghiêu Vũ, nhưng, anh không hối hận. "Hãy đối tốt với cô ấy, cô ấy thích anh. Tôi chẳng có lỗi gì với anh, tôi có nợ, cũng là nợ cô ấy thôi".

"Anh nợ cô ấy! Nợ cô ấy...". Hứa Dực Trung nghẹn ngào, nắm chặt nắm đấm, quay người đi. Đến cửa, dừng lại, nhớ lời mẹ Nghiêu Vũ nhờ, hít sâu một hơi, lạnh lùng ngoái lại nói: "Theo tôi, đến gặp cô ấy, nếu không sẽ... hối hận!". Nếu không phải mẹ Nghiêu Vũ nhờ, nếu không vì Nghiêu Vũ, anh có thể giết chết anh ta.

Đồng Tư Thành cau mày, liếc nhìn Tiêu Dương.

"Nghiêu Vũ đang ở bệnh viện. Tối hôm qua cô ấy bị tai nạn trên đường cao tốc đến thành phố B". Tiêu Dương khẽ nói.

Đồng Tư Thành lảo đảo.

Anh nhìn Hứa Dực Trung. Mắt Hứa Dực Trung vằn tia máu, râu lởm chởm, mặt hốc hác, lạnh lùng nhìn anh.

"Ở phòng vô trùng, mẹ cô ấy muốn anh đến thăm Tiểu Vũ, để nhìn cô ấy một lần, nếu... Cô ấy cho rằng, Tiểu Vũ muốn như thế". Hứa Dực Trung quay đi, nghĩ đến Nghiêu Vũ mắt lại cay nhứt, không mở được.

Một tiếng nổ lớn trong đầu Đồng Tư Thành. Anh lắp bắp: "Thế nào là nếu như...? Thế nào là nhìn cô ấy một lần?".

Hứa Dực Trung không kìm được nữa cũng hét lên: "Nếu anh không giấu cô ấy anh không bị ung thư, nếu không vì lo lắng cho anh, sau khi đưa Tuệ An về, cô ấy đã không lái xe quay lại ngay trong đêm... anh còn đứng đó lải nhải gì nữa?".

Tiêu Dương chạy đến đứng chắn giữa hai người, cả hai đều đang nóng nảy, anh liếc nhanh Đồng Tư Thành vẻ mặt kinh hoàng và ân hận, lại nhìn sang Hứa Dực Trung toàn thân đầy sát khí: "Có định đi gặp cô ấy không?". Anh hỏi hai người.

Hứa Dực Trung và Đồng Tư Thành trừng mắt nhìn nhau, Tiêu Dương thở dài, nhắc lại: "Nghiêu Vũ đang một mình trong bệnh viện!".

Đồng Tư Thành không nói gì, mặt xám ngoét theo Hứa Dực Trung đi ra.

Nghiêu Nghiêu, anh điên cuồng hối hận, Hứa Dực Trung nói không sai, nếu cô không quay về trong đêm để chăm sóc anh... anh ngoảnh ra nhìn đường phố vun vút lướt qua ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời thật rực rỡ, rực rỡ biết bao, Nghiêu Nghiêu của anh, sao có thể lâm vào cảnh nếu như, ngộ nhỡ, sao có thể có phút giây để anh nhìn lần cuối!

Hai tay Đồng Tư Thành nắm chặt, gồng mình kìm nén, kìm nén đau thương giằng xé trong lòng, anh không muốn nghĩ nữa. Cô một mình lái xe quay về chăm sóc anh, bất chấp đêm tối. Ý nghĩ đó không ngừng quay cuồng trong đầu, tim như vỡ ra, nếu anh có thể chịu đựng thay cô.

"Cậu là Đồng Tư Thành?". Mẹ Nghiêu Vũ nhìn anh hỏi.

Đồng Tư Thành cúi đầu, Nghiêu Nghiêu rất giống mẹ, mũi anh cay sè: "Vâng!".

Prev 1 ... 234 235 236 237 238 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000456