Tổt nghiệp hai năm, đi làm, Nghiêu Vũ vẫn không ngừng nhớ lại, luôn thử lí giải suy nghĩ của Đồng Tư Thành. Trước khi đi anh nói với cô: "Nghiêu Nghiêu, anh không dám đảm bảo, cũng không dám khẳng định, anh cảm thấy chuyến đi này sẽ thay đổi rất lớn, nhưng chắc chắn anh không bỏ qua cơ hội, cho nên chúng ta chia tay, được không?".
Nghiêu Vũ sững sờ, ngây người, lát sau mới lắp bắp nói: "Tư Thành, hai năm không dài, em chờ anh là được mà".
"Nghiêu Nghiêu!", Đồng Tư Thành nhăn nhó vì cô không hiểu ý anh. "Em không biết hoàn cảnh tác động rất lớn đến con người, nếu anh thay đổi thì sao? Em vẫn chờ anh, lúc đó anh sẽ thế nào? Có phải càng làm tổn thương em?".
"Tư Thành! Sao anh có thể thay đổi? Chúng ta vẫn rất tốt kia mà!". Mắt cô chợt đỏ, lòng hoảng hốt, chuyện quá đột ngột, cô trở tay không kịp. Chưa bao giờ cô nghĩ Đồng Tư Thành có thể thay lòng, tưởng anh sợ cô không chờ được.
Đồng Tư Thành thấy mắt cô đỏ hoe, giọng bỗng dịu dàng: "Nghiêu Nghiêu, gia đình chúng ta rất bình thường, bố mẹ anh đều là viên chức bình thường, anh không dễ có cơ hội đi du học thế này. Anh luôn mong ước sau này có thế khá lên để bố mẹ đỡ khổ. Em chưa từng nói về gia đình em, anh cũng không hỏi, nhưng anh có thể đoán ra. Hàng ngày em rất tiết kiệm, chưa bao giờ trang điểm, không mua quần áo đắt tiền, cũng không đi căng tin ăn cơm".
Cô và Đồng Tư Thành ngồi bậc cao nhất của sân vận động, bốn năm qua cô và anh thường hay đến chỗ này. Bảy, tám giờ tối là lúc sân vận động thưa người nhất. Cả hai thích đi bộ từng vòng men theo đường chạy, mệt thì ngồi lên bậc nghỉ, nói chuyện.
Nghiêu Vũ còn nhớ, mỗi lần đến đây họ đều cười rất vui, tiếng cười lanh lảnh của cô, tiếng cười sang sảng của Đồng Tư Thành.
Tối hôm đó giọng nói của Đồng Tư Thành có một vẻ nghiêm trọng khác thường, tiếng anh bay lên không giống như âm thanh nặng nề phát ra từ quả bóng trong tay cậu sinh viên liên lục đập xuống sân, mắt anh hướng về khu giảng đường, buồn rầu nói với cô: "Nghiêu Nghiêu, em còn trẻ, chưa biết nỗi khổ của một cặp vợ chồng nghèo, nhưng anh biết! Bố mẹ anh chưa bao giờ có phút nào lãng mạn. Còn nhớ một năm sinh nhật bố, mẹ anh mua cho bố một đôi giày hơn trăm đồng, vậy mà bố nói mãi, phàn nàn mẹ mua đắt. Em chưa đi làm, trong đầu em bây giờ chỉ toàn những ý nghĩ mơ mộng lãng mạn, cho rằng chỉ cần tình yêu đơn thuần. Anh thật sự không dám chắc nếu anh không có tiền đồ, tình yêu của chúng mình liệu có bị tan biến bởi cuộc sống cơm áo trần trụi!".
Nghiêu Vũ há mồm, quả thật cô không biết, nghe Đồng Tư Thành nói vậy cô chỉ thấy lo lắng: "Tư Thành anh chê gia đình em nghèo sao?".
"Nghiêu Nghiêu, không phải anh chê nhà em nghèo. Ý anh là không có cơ sở vật chất, không thể nuôi dưỡng tình yêu. Tình yêu, hôn nhân cần điều kiện vật chất mới có thể tạo nên lãng mạn trong cuộc sống".
Nghiêu Vũ không hiểu, lắc đầu: "Tư Thành, anh nói quá sâu xa, em không hiểu, chẳng phải chúng ta đang rất tốt hay sao? Anh ra nước ngoài, em ở nhà đợi anh, chỉ hai năm thôi, Tư Thành!". Giọng Nghiêu Vũ van nài. Trên mặt Đồng Tư Thành không còn vẻ dịu dàng thường nhật, mà là nỗi buồn, sự bất lực, là sắc thái cô chưa từng biết, chưa nhìn thấy, cũng không hiểu.
"Anh chỉ không muốn em đợi, anh không nói hai năm sau anh không đến tìm em! Nếu anh trở về!".
Đầu Nghiêu Vũ lại rối loạn bởi câu nói đó: "Nếu anh trở về, anh sẽ đến tìm em, vậy em chỉ cần đợi anh là được".
"Anh không cần em đợi, nếu sau này anh có điều kiện, anh không gặp người khác, em cũng chưa tìm được người phù hợp, chúng ta sẽ xem xét có thể quay lại với nhau. Nghiêu Nghiêu, anh không muốn lừa dối em, anh nói rất thực lòng, những lời gan ruột. Có thể em sẽ buồn, nhưng thời gian sẽ chữa lành vết thương. Hãy tin anh, đây hoàn toàn là vấn đề vô cùng thực tế".
Nghiêu Vũ lòng thắt từng cơn, nước mắt trào ra: "Nếu anh không có điều kiện sẽ không về với em? Em không hiểu, Tư Thành!".
Đồng Tư Thành quàng tay ôm cô: "Đừng khóc, nếu em khóc anh sẽ...".
Thấy anh dỗ dành, nước mắt cô lăn càng mau: "...Tư Thành, em sắp tốt nghiệp rồi, em sẽ đi làm...".
"Anh thực sự thích em! Nếu chúng ta không phải dấn thân vào xã hội, nếu mãi mãi là sinh viên, anh sẽ không chia tay với em". Đồng Tư Thành ngắt lời cô.
Nghiêu Vũ cảm thấy hình như anh nói rất có lý, lại cảm thấy có gì không ổn. "Chúng ta, nhất định phải thực tế như vậy ư? Tại sao nhất định phải thực tế như vậy? Nếu chúng ta cùng cố gắng? Có thể thành công!".
Đồng Tư Thành chán nản buông tay. Anh biết Nghiêu Vũ không hiểu, đành nói thẳng với cô: "Anh chưa bao giờ lừa dối em, bây giờ cũng vậy, sau này cũng thế. Anh không mấy tin tưởng vào tương lai, không phải ai muốn thành công cũng đều có thể, phải có điều kiện, phải có cơ hội, còn phải xem năng lực cá nhân! Nếu đã cố hết sức, vẫn không thể thành công thì anh đành chấp nhận! Mặc cho số phận! Nhưng anh luôn muốn thử sức. Còn bây giờ có cơ hội ra nước ngoài, anh không thể để em chờ đợi! Vĩnh viễn không có gì là chắc chắn là tuyệt đối, cũng không chuyện tình cảm vĩnh viễn không thay đổi. Em chờ anh, nếu anh không về nước thì sao? Hoặc là anh không trở về thành phố này?".
Nghiêu Vũ sững sờ, ngây người, lát sau mới lắp bắp nói: "Tư Thành, hai năm không dài, em chờ anh là được mà".
"Nghiêu Nghiêu!", Đồng Tư Thành nhăn nhó vì cô không hiểu ý anh. "Em không biết hoàn cảnh tác động rất lớn đến con người, nếu anh thay đổi thì sao? Em vẫn chờ anh, lúc đó anh sẽ thế nào? Có phải càng làm tổn thương em?".
"Tư Thành! Sao anh có thể thay đổi? Chúng ta vẫn rất tốt kia mà!". Mắt cô chợt đỏ, lòng hoảng hốt, chuyện quá đột ngột, cô trở tay không kịp. Chưa bao giờ cô nghĩ Đồng Tư Thành có thể thay lòng, tưởng anh sợ cô không chờ được.
Đồng Tư Thành thấy mắt cô đỏ hoe, giọng bỗng dịu dàng: "Nghiêu Nghiêu, gia đình chúng ta rất bình thường, bố mẹ anh đều là viên chức bình thường, anh không dễ có cơ hội đi du học thế này. Anh luôn mong ước sau này có thế khá lên để bố mẹ đỡ khổ. Em chưa từng nói về gia đình em, anh cũng không hỏi, nhưng anh có thể đoán ra. Hàng ngày em rất tiết kiệm, chưa bao giờ trang điểm, không mua quần áo đắt tiền, cũng không đi căng tin ăn cơm".
Cô và Đồng Tư Thành ngồi bậc cao nhất của sân vận động, bốn năm qua cô và anh thường hay đến chỗ này. Bảy, tám giờ tối là lúc sân vận động thưa người nhất. Cả hai thích đi bộ từng vòng men theo đường chạy, mệt thì ngồi lên bậc nghỉ, nói chuyện.
Nghiêu Vũ còn nhớ, mỗi lần đến đây họ đều cười rất vui, tiếng cười lanh lảnh của cô, tiếng cười sang sảng của Đồng Tư Thành.
Tối hôm đó giọng nói của Đồng Tư Thành có một vẻ nghiêm trọng khác thường, tiếng anh bay lên không giống như âm thanh nặng nề phát ra từ quả bóng trong tay cậu sinh viên liên lục đập xuống sân, mắt anh hướng về khu giảng đường, buồn rầu nói với cô: "Nghiêu Nghiêu, em còn trẻ, chưa biết nỗi khổ của một cặp vợ chồng nghèo, nhưng anh biết! Bố mẹ anh chưa bao giờ có phút nào lãng mạn. Còn nhớ một năm sinh nhật bố, mẹ anh mua cho bố một đôi giày hơn trăm đồng, vậy mà bố nói mãi, phàn nàn mẹ mua đắt. Em chưa đi làm, trong đầu em bây giờ chỉ toàn những ý nghĩ mơ mộng lãng mạn, cho rằng chỉ cần tình yêu đơn thuần. Anh thật sự không dám chắc nếu anh không có tiền đồ, tình yêu của chúng mình liệu có bị tan biến bởi cuộc sống cơm áo trần trụi!".
Nghiêu Vũ há mồm, quả thật cô không biết, nghe Đồng Tư Thành nói vậy cô chỉ thấy lo lắng: "Tư Thành anh chê gia đình em nghèo sao?".
"Nghiêu Nghiêu, không phải anh chê nhà em nghèo. Ý anh là không có cơ sở vật chất, không thể nuôi dưỡng tình yêu. Tình yêu, hôn nhân cần điều kiện vật chất mới có thể tạo nên lãng mạn trong cuộc sống".
Nghiêu Vũ không hiểu, lắc đầu: "Tư Thành, anh nói quá sâu xa, em không hiểu, chẳng phải chúng ta đang rất tốt hay sao? Anh ra nước ngoài, em ở nhà đợi anh, chỉ hai năm thôi, Tư Thành!". Giọng Nghiêu Vũ van nài. Trên mặt Đồng Tư Thành không còn vẻ dịu dàng thường nhật, mà là nỗi buồn, sự bất lực, là sắc thái cô chưa từng biết, chưa nhìn thấy, cũng không hiểu.
"Anh chỉ không muốn em đợi, anh không nói hai năm sau anh không đến tìm em! Nếu anh trở về!".
Đầu Nghiêu Vũ lại rối loạn bởi câu nói đó: "Nếu anh trở về, anh sẽ đến tìm em, vậy em chỉ cần đợi anh là được".
"Anh không cần em đợi, nếu sau này anh có điều kiện, anh không gặp người khác, em cũng chưa tìm được người phù hợp, chúng ta sẽ xem xét có thể quay lại với nhau. Nghiêu Nghiêu, anh không muốn lừa dối em, anh nói rất thực lòng, những lời gan ruột. Có thể em sẽ buồn, nhưng thời gian sẽ chữa lành vết thương. Hãy tin anh, đây hoàn toàn là vấn đề vô cùng thực tế".
Nghiêu Vũ lòng thắt từng cơn, nước mắt trào ra: "Nếu anh không có điều kiện sẽ không về với em? Em không hiểu, Tư Thành!".
Đồng Tư Thành quàng tay ôm cô: "Đừng khóc, nếu em khóc anh sẽ...".
Thấy anh dỗ dành, nước mắt cô lăn càng mau: "...Tư Thành, em sắp tốt nghiệp rồi, em sẽ đi làm...".
"Anh thực sự thích em! Nếu chúng ta không phải dấn thân vào xã hội, nếu mãi mãi là sinh viên, anh sẽ không chia tay với em". Đồng Tư Thành ngắt lời cô.
Nghiêu Vũ cảm thấy hình như anh nói rất có lý, lại cảm thấy có gì không ổn. "Chúng ta, nhất định phải thực tế như vậy ư? Tại sao nhất định phải thực tế như vậy? Nếu chúng ta cùng cố gắng? Có thể thành công!".
Đồng Tư Thành chán nản buông tay. Anh biết Nghiêu Vũ không hiểu, đành nói thẳng với cô: "Anh chưa bao giờ lừa dối em, bây giờ cũng vậy, sau này cũng thế. Anh không mấy tin tưởng vào tương lai, không phải ai muốn thành công cũng đều có thể, phải có điều kiện, phải có cơ hội, còn phải xem năng lực cá nhân! Nếu đã cố hết sức, vẫn không thể thành công thì anh đành chấp nhận! Mặc cho số phận! Nhưng anh luôn muốn thử sức. Còn bây giờ có cơ hội ra nước ngoài, anh không thể để em chờ đợi! Vĩnh viễn không có gì là chắc chắn là tuyệt đối, cũng không chuyện tình cảm vĩnh viễn không thay đổi. Em chờ anh, nếu anh không về nước thì sao? Hoặc là anh không trở về thành phố này?".

