"Mẹ em bảo trước đây mỗi lần đi gặp bố trời đều mưa. Bố luôn phải mang ô ra bến tàu đón mẹ! Kỷ niệm! Em là kỷ niệm tình yêu trong mưa của họ!".
Đồng Tư Thành cũng bật cười: "Sau này con của anh sẽ tên là Đồng Vũ!".
"Anh nói gì?!". Nghiêu Vũ chưa nghe rõ, thở dốc chạy vào mái hiên, còn chưa kịp hiểu lời giải thích của anh đã sững sờ bởi đầm sen trước mặt.
Mưa rất to, những thân sen nhô trên mặt nước tới gần một mét, ngạo nghễ đứng trong mưa, những nụ hoa trắng muốt hoặc phấn hồng rung rinh. Mấy cây liễu ven hồ lả lướt theo gió. "Tư Thành, thì ra hoa sen phải nhìn trong mưa mới đẹp nhất!".
Đồng Tư Thành thở dốc đứng bên cô nói: "Chỉ cần mưa, anh đều thích!".
Nghiêu Vũ lẩm nhẩm: "Nếu em có thể bay trên đầm sen thì tuyệt quá". Nói xong cô nổi hứng, cười giòn tan, băng lên chiếc cầu đá uốn khúc chạy xuống đầm, xung quanh toàn lá sen xanh mướt, đứng trong mưa, lòng vui náo nức, vô cùng sảng khoái, ngoái đầu gọi Đồng Tư Thành đang đứng dưới mái hiên nhìn cô cười: "Tư Thành!".
Đồng Tư Thành chầm chậm đi vào màn mưa, bước lên chiếc cầu đá đi về phía cô. Mưa lập tức làm ướt người anh, nhưng cô cảm thấy lúc này anh tuyệt vời phóng khoáng và tao nhã. Anh chậm rãi đi đến bên cô, toàn thân ướt đẫm, cô đăm đắm nhìn anh, trong ánh mắt da diết đã bùng ngọn lửa, đôi môi nóng ran của anh cúi xuống, in lên môi cô.
Đầm sen trong công viên, lúc sáng sớm chỉ có hai người, Nghiêu Vũ cảm thấy đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không dung hết niêm hân hoan tràn ngập lòng cô. Sau khi về nhà, Đồng Tư Thành dùng đá thanh điền khắc một con dấu tặng Nghiêu Vũ, cô chấm mực in lên giấy, đó là bốn chữ: phong vũ đồng châu.
Phong vũ đồng châu! Phong vũ đồng châu
