"Xin lỗi!". Hứa Dực Trung lập tức nhận ra mình lỡ lời, mới quen sao có thể hỏi vấn đề quá riêng tư như vậy, vào lúc này rõ ràng không thích hợp, nhưng anh rất muốn biết. Anh châm điếu thuốc, che giấu sự bối rối.
Ăn sáng xong mới sáu giờ. Họa sĩ Trương và tốp thợ ra về, người của tập đoàn Gia Lâm cũng ai đi việc nấy. Bây giờ Nghiêu Vũ không muốn vê nhà làm phiền Thiên Trần và Tiêu Dương. Cô quyết định về công ty.
"Tôi đưa cô về nhà". Hứa Dực Trung đề nghị.
"Không dám phiền phó tổng, tôi về công ty".
"Sớm thế này ư? Sao không về nhà ngủ một lát?".
Nghiêu Vũ cười: "Phó tổng Hứa cũng bận suốt đêm, nên về nghỉ đi, tôi gọi xe đi cũng được".
"Tôi đưa cô về".
Hứa Dực Trung mở cửa xe, không để Nghiêu Vũ từ chối lần nữa. Nghiêu Vũ lên xe, lòng thấp thỏm. Sự quan tâm của Hứa Dực Trung với cô rõ ràng vượt quá quan hệ công việc thông thường, nhưng bây giờ cô không có tâm trạng suy nghĩ chuyện đó. Cô đang nghĩ bây giờ về công ty có nên đọc thư của Đồng Tư Thành.
"Phó tổng, phiền quá, như thế này tôi rất ngại".
"Cứ gọi tên thôi, cô không phải là nhân viên của tôi, bây giờ lại không phải là giờ làm việc". Hứa Dực Trung vừa lái xe vừa nói.
Nghiêu Vũ không trả lời. Cô không biết nói sao, dứt khoát nhắm mắt. Xe đến cổng công ty Đại Đường, thì Nghiêu Vũ đã ngủ.
Anh không muốn đánh thức, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, rồi cởi áo khoác của mình đắp cho cô, thấy cái áo trùm lên người Nghiêu Vũ rộng như tấm chăn, không nhịn được cười.
Anh ngắm nghía cô. Phát hiện Nghiêu Vũ có làn da rất đẹp, môi hồng như cánh sen ánh lên làn da trắng, khuôn mặt trông như tranh vẽ. Anh cứ chăm chú nhìn cô như vậy, thầm nghĩ, không thể hiểu nổi, sao mình lại muốn ở bên cô ta như thế? Câu hỏi luẩn quẩn trong đầu, làm anh bất an, lại muốn hút thuốc, nhưng phát hiện trong túi hết thuốc.
Nhìn quanh, thấy bên kia đường có siêu thị nhỏ, xuống xe định sang đó mua.
Tiếng đóng cửa xe tuy rất nhẹ nhưng làm Nghiêu Vũ giật mình. Cô mở mắt, đúng lúc nhìn thấy Hứa Dực Trung xuống xe, vừa cựa mình, nhìn thấy áo khoác của anh đắp trên người, "Phó tổng Hứa!".
Hứa Dực Trung ngoái đầu, "Tỉnh rồi à?".
Nghiêu Vũ dụi mắt, cầm áo khoác đưa cho anh, "Rất cám ơn, tôi vào công ty đây".
Hứa Dực Trung quay lại, ngồi trong xe, đón chiếc áo hỏi: "Hôm nay cô không về nhà nghỉ một chút sao!"
"Đến chín giờ mọi người đến, tôi bảo họ mang mô hình và pa nô quảng cáo đến khu chung cư của Gia Lâm rồi sẽ về đi ngủ". Nghiêu Vũ cảm ơn lần nữa: "Xấu hổ quá, ngủ quên mất, làm phó tổng phải đợi, cảm ơn!". Cô nói xong, định xuống xe.
"Chờ đã!". Hứa Dực Trung nhìn vào mắt cô nói, "Tôi sẽ cho người đến lấy, hay là cô về nhà nghỉ đi!".
"Như vậy sao được, đó là việc của công ty chúng tôi, tạm biệt!".
"Bao giờ?". Hứa Dực Trung lại hỏi như lần trước, ý anh là bao giờ gặp lại.
Nghiêu Vũ ngẩn người, hiểu ra nhoẻn cười: "Phó tổng Hứa lại đùa tôi, về nghỉ đi!". Cô đẩy cửa xe, vẫy tay với anh, quay đi.
Hứa Dực Trung nhìn theo cô đi vào công ty Đại Đường. Sự từ chối vô tình hay hữu ý giữ khoảng cách như vậy của Nghiêu Vũ làm anh cáu kỉnh đập tay lên vô lăng, rồi lại ngẩn người, không hiểu sao anh lại bận tâm đến thái độ của Nghiêu Vũ đối với mình như vậy.
Vào trong công ty, Nghiêu Vũ mới thở phào. Cô không muốn gặp lại Hứa Dực Trung, bây giờ cô đang đau đầu vì chuyện của Đồng Tư Thành, không có tâm tư nghĩ chuyện khác.
Đi vào phòng làm việc, pha trà uống, hơn bảy giờ sáng, đồng nghiệp chưa đến, cô vừa uống trà vừa nhìn ô kéo vẫn khóa kĩ, cuối cùng lấy chìa mở ra.
Sắp xếp các bức thư theo thứ tự thời gian, mở bức thứ nhất, trên tờ giấy mỏng chỉ có mấy hàng chữ tiếng anh:
Till all the seas go dry, my dear,
And the rocks melt with the sun!
And I will love you still, my dear,
While the sands of life shall run.
And I will come again, my love,
Though it were ten thousand mile
