Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1985
- Tình trạng: Hoàn thành
"Không, toàn bộ buổi chiều nay chỉ phục vụ một mình tiểu thư". Hứa Dực Trung cười.

Nghiêu Vũ thoáng giật mình, lại không tiện nói thêm, đành theo anh quay vào.

Triển lãm nhà ở diễn ra vào cuối tuần, người đến rất đông, Nghiêu Vũ lấy được tài liệu nào Hứa Dực Trung cầm luôn. Anh theo sát cô, những chỗ đông người thỉnh thoảng còn giơ tay chắn xung quanh để cô đi qua. Nghiêu Vũ cảm thấy không ổn, tài liệu lấy thêm nhất định không chịu để anh cầm, cười cười nói: "Gian triển lãm của Gia Lâm ở ngay đây, để người bên đó nhìn thấy họ sẽ cười".

Hứa Dực Trung mủm mỉm: "Cười cũng cười sau lưng, trước mặt không dám, tôi không nghe thấy là xong".

Nghiêu Vũ bật cười, "Thôi, cũng lấy gần hết rồi".

"Phó tổng!". Giọng Đỗ Lối vang lên đúng lúc. Làm xong công việc nghĩ tới bữa tiệc tối nay, cô vội đến khu triển lãm tìm Hứa Dực Trung.

Nghiêu Vũ nhíu mày, lại vẫn gặp cô ta. Cô cười với Đỗ Lối, thay lời chào.

"Đỗ Lối, may quá, bữa tiệc tối nay cô và trưởng phòng Lí phòng kinh doanh đi dự nhé, tôi có việc khác". Hứa Dực Trung đã gọi điện cho trưởng phòng Lí, nhưng quên báo cho Đỗ Lối.

"Vâng!". Đỗ Lối thấy trên tay Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ đầy tài liệu, ngoái đầu về phía gian triển lãm gọi: "Tiểu Triệu, lại đây".

Tiểu Triệu nhanh nhảu chạy đến: "Phó tổng Hứa, trợ lí Đỗ, có việc gì ạ?".

"Cô cầm tài liệu giúp phó tổng!". Đỗ Lối nói.

Tiểu Triệu nhìn, nửa đùa nói: "Phó tổng Hứa, những tài liệu này cứ giao cho phòng kế hoạch sưu tầm là được, sao phải phiền phó tổng, để tôi".

Hứa Dực Trung không kịp ngăn Đỗ Lối, cười nói: "Lúc này ai cũng bận, không cần đâu, mau về đi. À, Đỗ Lối, buổi tối gặp trưởng phòng Trương giao lưu nhiêu một chút! Đi thôi, Nghiêu Vũ".

Nói xong bước về phía cửa. Nghiêu Vũ đứng ngây bên cạnh, thấy Hứa Dực Trung đã đi, gật đầu chào Đỗ Lối rồi cũng đi ra.

Đỗ Lối nhìn theo hai người, Tiểu Triệu hỏi nhỏ: "Có phải bạn gái của phó tổng?".

"Nói vớ vẩn, người của công ty Đại Đường, quan hệ công việc". Nửa năm nay Đỗ Lối làm việc cạnh Hứa Dực Trung, luôn luôn là cô mang giấy tờ tài liệu, anh đến đâu, cô mang theo đến đấy, đó là chức trách của trợ lí. Nhưng, Hứa Dực Trung đã bỏ cả bữa tiệc tối để cầm tài liệu cho Nghiêu Vũ.

Cô đứng trong phòng triển làm tấp nập người qua lại, lòng lạnh giá, buồn thấm thía, cô chưa đủ tốt với Hứa Dực Trung hay sao? Trong công việc cô tận tâm tận lực, mọi sở thích thói quen của anh đều ghi nhớ. Trên bàn tiệc cô gỡ bí cho anh, lúc đi công tác, ngay dầu gội đầu của anh cũng chuẩn bị đầy đủ, thậm chí cô cảm giác mình không phải trợ lí mà là bảo mẫu của anh. Nhưng đúng lúc cô cảm thấy đang dần dần tiếp cận anh thì Nghiêu Vũ xuất hiện. Không hề dụng công vất vả đã khiến Hứa Dực Trung quan tâm như vậy. Vì chút việc vặt lắp mấy cái hộp đèn quảng cáo cũng thức trắng đêm cùng với cô ta để đến nỗi ngày hôm sau đi làm vừa bước vào văn phòng cô đã thấy anh mệt mỏi nằm ngủ trên salon.

Lòng Đỗ Lối nhức nhối. Tại sao lại là Nghiêu Vũ? Đỗ Lối không hiểu, cô ta có gì hay? Có đẹp như cô? Có tài như cô? Có tinh tế ân cần như cô? Đỗ Lối thực sự không hiểu tại sao Hứa Dực Trung lại thích Nghiêu Vũ. Không! Cô tự nhủ, không thể, Hứa Dực Trung chẳng qua bị mê hoặc, đúng ra là tò mò bởi cái vè ung dung bất cần của Nghiêu Vũ.

Cái không có được mới là tốt nhất! Cô thở dài. Trưởng phòng Lí vừa đi đến, nói: "Trợ lí Đỗ, đến giờ rồi, ta đi thôi".

Đỗ Lối trấn tĩnh trở lại. mỉm cười gật đầu.

Hứa Dực Trung lái xe đưa Nghiêu Vũ về, đến khu nhà cô, anh rất tự nhiên bê chồng tài liệu, Nghiêu Vũ nhìn anh, ôm nốt chỗ còn lại đi lên tầng.

Lên mỗi tầng, anh lại nhớ đến những ánh đèn sáng, tối ở cầu thang đã nhìn thấy lần trước. Hôm đó Nghiêu Vũ lên tầng không hề ngoái lại, vừa nghĩ đến lại thấy bực. Một chân vô thức giậm mạnh, "Gừ!". Hứa Dực Trung giật mình, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt bên cạnh, "Hình như ở đây nuôi nhiều chó?".

"Vâng, tôi sợ nhất con chó ở tầng này, một con đầu bò đen tuyền. Vậy mà lại tên là Muội Muội". Nghiêu Vũ nhoẻn cười.

Hứa Dực Trung ngắm nghía khu nhà tầng cũ kĩ, hành lang rất hẹp, trên tường dán đầy các loại quảng cáo vặt: dịch vụ thông cống, làm các giấy tờ. Mặt tường ngả vàng do ngấm nước có những đám ố mốc đen sì loang lổ, trên cầu thang để đầy thùng rác của các hộ gia đình.

"Sao cô lại thuê nhà ở đây? Theo tôi biết, Đại Đường làm ăn rất khá, lương nhân viên cũng không thấp".

Nghiêu Vũ cười: "Nhà cũ giá rẻ, một phòng có bếp và nhà vệ sinh tất cả chỉ có năm trăm đồng".

Lên tầng bảy, Nghiêu Vũ thở dốc. "Mỗi lần lên tầng đều như thế này à?" Hứa Dực Trung nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Nghiêu Vũ, hỏi.

"Vâng, tôi lười thể dục, hàng ngày cũng không chịu rèn luyện". Nghiêu Vũ lấy chìa khóa mở cửa.

Hứa Dực Trung đi vào, để chồng tài liệu xuống, hiếu kì ngắm nhìn căn phòng của cô.

"Phó tổng Hứa, mời uống trà".

Đón cốc trà, mùi hương quen thuộc ập đến, Hứa Dực Trung hít hít: "Cô thích trà Phổ Nhĩ?".

"Cái gì tôi cũng uống, nhân tiện có trà Phổ Nhĩ nên pha cho anh. Chờ chút". Nghiêu Vũ xếp gọn đống tài liệu.

Prev 1 ... 42 43 44 45 46 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000459