Sau đó, Tiểu Phượng và A Phân lại thay nhau gửi tin nhắn gọi tôi tới ăn liên hoan. Tôi đều mượn cớ từ chối là gần đây bỗng dưng rất mệt mỏi.
Dường như cái gì cũng đều không còn ỷ nghĩa.
Dù sao thì...
Cũng sắp tốt nghiệp rồi, không kết thúc cũng phải kết thúc.
Cuối tháng tư, tôi nhận được điện thoại của thầy hướng dẫn, nói luận văn của tôi phải sửa chữa mồt chút, vì thế sáng sớm tôi cưỡi chiếc xe đạp của em họ tới trường.
Có thể hôm nay là ngày không thích hợp để ra ngoài đường. Trên đường đi, vì tránh mấy con cún đang chạy loạn mà tôi bị ngã xe. Về nhà thay quần áo thì sợ không kịp giờ hẹn với thầy giáo, cho nên tôi đành phải cứ quần áo lấm bùn đất mà đi tới học viện thương mại của đại học A.
Tìm tới phòng làm việc của thầy giáo rồi, tôi gõ cửa.
"Vào đi."
Tôi thấp thỏm đẩy vào, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là Trang Tự. Anh ấy đứng bên cạnh thầy giáo, thấy có người vào, anh ấy ngẩng đầu lên xem. Ánh mắt dừng lại trên người tôi mồt chút, rất nhanh chóng lại rời đi.
Tôi sững sờ ở cửa. Sao anh ấy lại ở đây?
Thầy hướng dẫn của tôi là phó viện trưởng, là giáo viên nghiêm khắc có tiếng. Thầy liếc qua tôi, đẩy đẩy gọng kính mắt: "Trò chờ tôi mồt lát." Sau đó tiếp tục nói chuyện với Trang Tự.
Nghe cuồc đối thoại của hai người có vẻ cũng là đang bàn chuyện luận văn. Nói vậy nghĩa là, tôi và Trang Tự ngẫu nhiên cùng mồt thầy hướng dẫn ư? Mặc dù chúng tôi không học cùng khoa, nhưng đều là sinh viên của học viện thương mại, chọn cùng mồt thầy hướng dẫn cũng là có khả năng, nhưng có điều, tỷ lệ rất nhỏ.
Chuyện trùng hợp như thế nếu như xảy ra trước đây, có lẽ tôi sẽ rất hào hứng. Nhưng mà hiện tại tôi lại cảm thấy không may chút nào, nhất là trong tình huống hôm nay tôi tới chịu mắng. Trong lòng thầm mong anh ấy nhanh chóng đi khỏi đây.
Mấy phút sau, đúng là Trang Tự sắp đi nhưng lại bị thầy giáo ngăn lại: "Em khoan hãy đi, lát nữa tôi còn nói cụ thể với em. Giờ tôi nói chuyện với em này mồt chút đã."
Sau đó thầy giáo quay sang tôi:"Nhiếp Hi Quang phải không?"
Tôi gật đầu.
Thầy lấy luận văn của tôi ra, sau đó nhìn chằm chằm nó không nói gì, phòng làm việc tĩnh lặng vài phút. Tôi căng thẳng muốn chết.
Rốt cục, thầy cũng lên tiếng: "Trong những sinh viên tôi phụ trách, em là người nồp bản thạo muồn nhất."
"Thưa thầy, em..." Bản thảo của tôi nồp muồn, tôi biết chuyện này sẽ bị thầy chất vấn, sớm đã chuẩn bị lỷ do rồi nhưng trước mặt anh ấy, tôi lại cứng họng, bao nhiêu cớ đều không nói ra được.
"Cũng là bản thảo có cấu trúc kém nhất, hoàn toàn là chắp vá."
Bị người khác không nể nang gì mà phê bình như thế, mặt tôi nóng bừng lên, chỉ muốn đào mồt cái hố chui xuống.
Thầy giáo vẫn đang tiêps tục phê bình: "Em như vậy chắc chắn không đủ tư cách thông qua, tôi sẽ không cho em tham gia biện hồ. Em bị hủy bỏ tư cách biện hồ lần này, quay về chuẩn bị cho tốt, sang năm trở lại."
Mặc dù trước đây có nghe tới chuyện hàng năm các thầy cô đều dọa dẫm sinh viên như vậy, nhưng giờ chính tai mình nghe thấy, chính bản thân bị giáo viên phê bình mới thấy sợ. Hơn nữa, mồt màn khó coi như vậy lại bị Trang Tự chứng kiến, tôi vừa xấu hổ, vừa tức giận, muốn cãi lại nhưng giống như có cái gì chặn ngang yết hầu, mồt câu xin lỗi cũng không nói ra được.
Bỗng nhiên, Trang Tự lên tiếng: "Thưa thầy."
Tôi ngẩng đầu hoài nghi nhìn anh ấy, trong lòng thầm nghĩ, hiểu lầm đã được giải quyết rồi, không phải anh còn muốn bỏ đá xuống giếng đấy chứ?
"Thưa thầy, có thể bản thảo lần hai sẽ ổn hơn. Luận văn cũng có thể sửa được."
Giọng nói trầm ổn nhất quán như thế nhưng phải mất mồt lúc lâu tôi mới hiểu rõ ỷ của anh ấy. Anh ấy.... đang nói giúp tôi ư?
Anh ấy nói đỡ cho tôi theo lỷ mà nói, tôi nên hài lòng, nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại nảy sinh mồt cơn giận dữ.
Gì chứ? Tôi không cần anh nói thay tôi.
Tôi thốt ra: "Thưa thầy, sang năm em bảo vệ cũng được ạ."
Nghe vậy, Trang Tự và thầy giáo đều ngẩn ra. Ánh mắt Trang Tự nhìn tôi vô cùng phức tạp, anh ấy lui về một bên, không nói gì nữa.
Thầy giáo tức giận, gõ bàn:"Em xem, mới nói em hai câu mà đã như vậy. Sinh viên bây giờ, càng ngày càng không tốt, kéo dài thời gian mà có viết ra được cái luận văn ra hồn đâu. Tính tình đứa nào cũng khó chịu."
Thầy giáo vừa lắc đầu thở dài, vừa lấy mồt bài luận văn ra."Nhìn đi, cùng mồt đề tài, người khác có thể viết tỉ mỉ, chính xác, phát triển được ỷ mới, hơn nữa cũng không phải sửa chữa nhiều lắm. Còn của em vẫn chỉ là sơ thảo."
Tôi nghiêng đầu ghé vào xem, trên đó có ghi hai chữ "Trang Tự." Đúng vậy, đề tài của chúng tôi giống nhau. Lúc ấy Trang Tự chọn đề tài này, có rất nhiều chuyện còn chưa xảy ra, tôi trong lòng nghĩ nếu chọn cùng đề tài với anh ấy thì có thể có nhiều cơ hồi tiếp xúc.
Thầy hướng dẫn đương nhiên sẽ không đưa luận văn của người khác cho tôi xem. Thầy cất luận văn của Trang Tự đi, đưa trả lại cái của tôi cho tôi: "Nhận xét đều viết cả ở đó rồi , cũng không có gì hay để nói. Em tự mang về sửa đi. Nếu bản thảo lần hai vẫn không được, tôi tuyệt đối không cho em bảo vệ."
Dường như cái gì cũng đều không còn ỷ nghĩa.
Dù sao thì...
Cũng sắp tốt nghiệp rồi, không kết thúc cũng phải kết thúc.
Cuối tháng tư, tôi nhận được điện thoại của thầy hướng dẫn, nói luận văn của tôi phải sửa chữa mồt chút, vì thế sáng sớm tôi cưỡi chiếc xe đạp của em họ tới trường.
Có thể hôm nay là ngày không thích hợp để ra ngoài đường. Trên đường đi, vì tránh mấy con cún đang chạy loạn mà tôi bị ngã xe. Về nhà thay quần áo thì sợ không kịp giờ hẹn với thầy giáo, cho nên tôi đành phải cứ quần áo lấm bùn đất mà đi tới học viện thương mại của đại học A.
Tìm tới phòng làm việc của thầy giáo rồi, tôi gõ cửa.
"Vào đi."
Tôi thấp thỏm đẩy vào, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là Trang Tự. Anh ấy đứng bên cạnh thầy giáo, thấy có người vào, anh ấy ngẩng đầu lên xem. Ánh mắt dừng lại trên người tôi mồt chút, rất nhanh chóng lại rời đi.
Tôi sững sờ ở cửa. Sao anh ấy lại ở đây?
Thầy hướng dẫn của tôi là phó viện trưởng, là giáo viên nghiêm khắc có tiếng. Thầy liếc qua tôi, đẩy đẩy gọng kính mắt: "Trò chờ tôi mồt lát." Sau đó tiếp tục nói chuyện với Trang Tự.
Nghe cuồc đối thoại của hai người có vẻ cũng là đang bàn chuyện luận văn. Nói vậy nghĩa là, tôi và Trang Tự ngẫu nhiên cùng mồt thầy hướng dẫn ư? Mặc dù chúng tôi không học cùng khoa, nhưng đều là sinh viên của học viện thương mại, chọn cùng mồt thầy hướng dẫn cũng là có khả năng, nhưng có điều, tỷ lệ rất nhỏ.
Chuyện trùng hợp như thế nếu như xảy ra trước đây, có lẽ tôi sẽ rất hào hứng. Nhưng mà hiện tại tôi lại cảm thấy không may chút nào, nhất là trong tình huống hôm nay tôi tới chịu mắng. Trong lòng thầm mong anh ấy nhanh chóng đi khỏi đây.
Mấy phút sau, đúng là Trang Tự sắp đi nhưng lại bị thầy giáo ngăn lại: "Em khoan hãy đi, lát nữa tôi còn nói cụ thể với em. Giờ tôi nói chuyện với em này mồt chút đã."
Sau đó thầy giáo quay sang tôi:"Nhiếp Hi Quang phải không?"
Tôi gật đầu.
Thầy lấy luận văn của tôi ra, sau đó nhìn chằm chằm nó không nói gì, phòng làm việc tĩnh lặng vài phút. Tôi căng thẳng muốn chết.
Rốt cục, thầy cũng lên tiếng: "Trong những sinh viên tôi phụ trách, em là người nồp bản thạo muồn nhất."
"Thưa thầy, em..." Bản thảo của tôi nồp muồn, tôi biết chuyện này sẽ bị thầy chất vấn, sớm đã chuẩn bị lỷ do rồi nhưng trước mặt anh ấy, tôi lại cứng họng, bao nhiêu cớ đều không nói ra được.
"Cũng là bản thảo có cấu trúc kém nhất, hoàn toàn là chắp vá."
Bị người khác không nể nang gì mà phê bình như thế, mặt tôi nóng bừng lên, chỉ muốn đào mồt cái hố chui xuống.
Thầy giáo vẫn đang tiêps tục phê bình: "Em như vậy chắc chắn không đủ tư cách thông qua, tôi sẽ không cho em tham gia biện hồ. Em bị hủy bỏ tư cách biện hồ lần này, quay về chuẩn bị cho tốt, sang năm trở lại."
Mặc dù trước đây có nghe tới chuyện hàng năm các thầy cô đều dọa dẫm sinh viên như vậy, nhưng giờ chính tai mình nghe thấy, chính bản thân bị giáo viên phê bình mới thấy sợ. Hơn nữa, mồt màn khó coi như vậy lại bị Trang Tự chứng kiến, tôi vừa xấu hổ, vừa tức giận, muốn cãi lại nhưng giống như có cái gì chặn ngang yết hầu, mồt câu xin lỗi cũng không nói ra được.
Bỗng nhiên, Trang Tự lên tiếng: "Thưa thầy."
Tôi ngẩng đầu hoài nghi nhìn anh ấy, trong lòng thầm nghĩ, hiểu lầm đã được giải quyết rồi, không phải anh còn muốn bỏ đá xuống giếng đấy chứ?
"Thưa thầy, có thể bản thảo lần hai sẽ ổn hơn. Luận văn cũng có thể sửa được."
Giọng nói trầm ổn nhất quán như thế nhưng phải mất mồt lúc lâu tôi mới hiểu rõ ỷ của anh ấy. Anh ấy.... đang nói giúp tôi ư?
Anh ấy nói đỡ cho tôi theo lỷ mà nói, tôi nên hài lòng, nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại nảy sinh mồt cơn giận dữ.
Gì chứ? Tôi không cần anh nói thay tôi.
Tôi thốt ra: "Thưa thầy, sang năm em bảo vệ cũng được ạ."
Nghe vậy, Trang Tự và thầy giáo đều ngẩn ra. Ánh mắt Trang Tự nhìn tôi vô cùng phức tạp, anh ấy lui về một bên, không nói gì nữa.
Thầy giáo tức giận, gõ bàn:"Em xem, mới nói em hai câu mà đã như vậy. Sinh viên bây giờ, càng ngày càng không tốt, kéo dài thời gian mà có viết ra được cái luận văn ra hồn đâu. Tính tình đứa nào cũng khó chịu."
Thầy giáo vừa lắc đầu thở dài, vừa lấy mồt bài luận văn ra."Nhìn đi, cùng mồt đề tài, người khác có thể viết tỉ mỉ, chính xác, phát triển được ỷ mới, hơn nữa cũng không phải sửa chữa nhiều lắm. Còn của em vẫn chỉ là sơ thảo."
Tôi nghiêng đầu ghé vào xem, trên đó có ghi hai chữ "Trang Tự." Đúng vậy, đề tài của chúng tôi giống nhau. Lúc ấy Trang Tự chọn đề tài này, có rất nhiều chuyện còn chưa xảy ra, tôi trong lòng nghĩ nếu chọn cùng đề tài với anh ấy thì có thể có nhiều cơ hồi tiếp xúc.
Thầy hướng dẫn đương nhiên sẽ không đưa luận văn của người khác cho tôi xem. Thầy cất luận văn của Trang Tự đi, đưa trả lại cái của tôi cho tôi: "Nhận xét đều viết cả ở đó rồi , cũng không có gì hay để nói. Em tự mang về sửa đi. Nếu bản thảo lần hai vẫn không được, tôi tuyệt đối không cho em bảo vệ."

