Không biết có phải là đòn tâm lỷ có tác dụng hay không, trên đường quay về trường, có mấy người bạn học cùng khóa tôi chẳng quen biết cứ nhìn tôi. Lòng tôi phiền muồn, nhưng không thể chạy tới kéo người ta ra hỏi nhìn gì được. Sau này vật đổi sao dời, A Phân nói với tôi là khi ấy, rất nhiều người cùng khóa đồn đại rằng tôi Nhiếp Hi Quang hãm hại tình địch, chuyện có tới mấy phiên bản, thể hiện đầy đủ trí tưởng tượng phong phú của sinh viên, ngay cả giáo viên cũng gọi điện tới kỷ túc an ủi Dung Dung.
Tôi vốn nghĩ ba giờ chiều kỷ túc xá không có ai. Kết quả vừa đẩy cửa phòng ra liền phát hiện thấy mọi người đều ở đây. Dung Dung đứng ở giữa phòng, tươi cười vui vẻ, nhìn thấy tôi thì sắc mặt ngưng lại.
"Nhiếp Hi Quang, chuyện cũ coi như không có gì, mọi người dù sao cũng đều là bạn học."
Tôi đã không muốn biện minh nữa rồi, đờ đẫn nhìn cô ấy.
Cô ấy giơ chiếc di đồng trong tay: "Đây là quà sinh nhật sớm mà Trang Tự ngày hôm tặng mình. Đúng là chuyện gì cũng có được có mất. Cổ nhân nói rất đúng, đôi khi hà tất phải tính toán mưu kế quá thông minh."
Lời nói của cô ấy rõ ràng có ỷ ám chỉ, mọi người nhất thời im lặng. Tôi nhìn chiếc di đồng trong tay cô ấy, nhàn nhạt nói: "Mồt chiếc di đồng bình thường, có gì khoe khoang chứ."
Cô ấy đỏ mặt mồt giây, lập tức khôi phục bình thường: "Đúng, di động này bình thường, chỉ hơn mồt nghìn. Nhiếp tiểu thư đương nhiên chướng mắt, có điều không biết cậu nghe qua chưa?" Cô nói, "Vật báu dễ tìm, người yêu khó kiếm."
Tôi ngây người, sau đó chậm rãi nói: "Đúng, khó kiếm được người yêu vừa ỷ, chúc mừng."
Nơi này tôi không thể ở được nữa, tôi thu dọn đồ đạc tới nhà cậu.
Ngày ấy, lẽ ra tôi không nên chuyển vào đây.
Chương 7:
Cuồc sống của tôi bắt đầu chạy theo quỹ đạo tĩnh. Hiện giờ đã không còn phải lên lớp nữa, tôi thỉnh thoảng mới tới thư viện tìm tại liệu cho luận văn, rồi sao chép toàn bồ mang về nghiên cứu.
Sau đó, nghiên cứu xong rồi bắt đầu nghịch máy tính.
Em họ tôi sắp bước vào kỳ thi đại học, đang trong thời kỳ nước sôi nửa bỏng. Hằng ngày nhìn thấy tôi an nhàn cho nên nó bắt đầu ghen tức. Tôi nói: "Chị sắp phải đi làm rồi, ngay cả nghỉ đông và nghỉ hè cũng hết được hưởng rồi. Chú vẫn còn được hưởng thụ thêm bốn năm nữa, vô cùng thoải mái!"
Nó nhìn tôi khinh bỉ nói: "Chị yêu à, em đây học đại học là vì muốn phấn đấu nhé. Bố em đã hoàn thành công tác tư tưởng của nhà tư tưởng ngay từ bước đầu cho em rồi. Em muốn làm thương gia lớn, chị nghĩ là ai cũng không có chí tiến thủ như chị sao?"
"Ồ, thật ra lúc chị vào đồ tuổi em bây giờ cũng có chí khí lớn lắm nhé, nếu không thì đã không liều mạng học để thi vào đại học hàng đầu A này. Nhưng mà, bây giờ chị đây là giác ngồ rồi. Khương Nhuệ, cậu tốt nhất cả đời này đừng nên giác ngồ, tương lai kiếm việc làm rồi làm như trâu như ngựa, chị còn được nhờ nhé."
Thằng bé vẻ mặt thống khổ: "Nếu như chị không lấy được chồng, em lập tức nuôi chị."
"Không phải chứ Khương Nhuệ, em thầm mến chị đấy à?"
Thằng bé giận dữ: "Nhiếp Hi Quang, lô gic của chị kiểu gì thế hả?"
Điện thoại dưới lầu vang lên, tôi cười hì hì chạy xuống nghe máy.
"A lô."
"Hi Quang, là mình."
Tôi dừng một chút, "À, Tư Tịnh, có chuyện gì thế?"
"Không có việc gì thì không được gọi cho cậu hả? Làm cao quá đấy."
Tôi cười, có chút miễn cưỡng. Tâm trạng vốn dĩ đã có chuyển biến tốt đẹp, nghe được giọng của cô ấy lại khiến đám mây đen trong lòng tôi ngưng tụ lại.
Ngày đó, mọi người trong phòng không một ai mở miệng nói giúp tôi mồt câu. Quả thật là các cô ấy không có nghĩa vụ phải làm vậy, quả thật tình cảm của chúng tôi không đủ để các cô ấy tin tưởng tôi vô điều kiện.
Thế nhưng, nó vẫn khiến trái tim tôi đóng băng.
"Hi Quang." Tư Tịnh một lát sau mới mở miệng, "Hôm qua, Tiểu Phượng từ Thượng Hải đã trở về, cậu ấy nói cuồc điện thoại đó là do cậu ấy nhận. Hôm ấy, cậu ấy vốn đã ra nhà ga rồi nhưng quên chứng minh nhân dân nên lại quay về kỷ túc lấy, đúng lúc có điện thoại gọi tới. Cậu ấy nghe xong vốn đã định viết giấy để lại, nhưng vồi vồi vàng vàng thế nào lại quên mất. Hic, con bé điên này làm sai rồi. Mặc dù Dung Dung không tính toán nữa nhưng nó vẫn mời mọi người đi ăn để xin lỗi. Cậu khi nào quay về, chúng ta cùng trị tồi nó."
(cái gì chứ, chẳng qua không phải Dưa Hấu làm nên Dung Dung kia mới không tính toán thôi, sao lúc nghi cho Dưa Hấu lại làm căng thế. Hừ)
Tư Tịnh nói mồt cách vô cùng thoải mái, thoải mái mồt cách khác thường. Tôi nghĩ, cô ấy có lẽ là muốn xây dựng bầu không khí "chuyện đã qua, cũng không có gì nghiêm trọng". Thế nhưng cái qua loa hời hợt ấy lại càng khiến tôi thêm đau lòng. Giọng tôi cứng ngắc: "Vậy à, mình biết rồi. Mình chắc không về đâu, đang ở nhà cậu chuẩn bị bài bảo vệ luận văn."
Tư Tịnh nói: "Quay về đây chuẩn bị không được sao. Hơn nữa về đây mọi người có thể cùng nhau thảo luận cau trả lời đối phó với thầy giáo."
"Thôi mình không về đâu, ở kỷ túc nóng lắm. Ở nhà cậu mình có điều hòa."
Tôi nói dối trắng trợn quá, còn chưa đến tháng năm, làm gì đến nỗi quá nóng chứ.
Tư Tịnh không nói gì thêm nữa.
Tôi vốn nghĩ ba giờ chiều kỷ túc xá không có ai. Kết quả vừa đẩy cửa phòng ra liền phát hiện thấy mọi người đều ở đây. Dung Dung đứng ở giữa phòng, tươi cười vui vẻ, nhìn thấy tôi thì sắc mặt ngưng lại.
"Nhiếp Hi Quang, chuyện cũ coi như không có gì, mọi người dù sao cũng đều là bạn học."
Tôi đã không muốn biện minh nữa rồi, đờ đẫn nhìn cô ấy.
Cô ấy giơ chiếc di đồng trong tay: "Đây là quà sinh nhật sớm mà Trang Tự ngày hôm tặng mình. Đúng là chuyện gì cũng có được có mất. Cổ nhân nói rất đúng, đôi khi hà tất phải tính toán mưu kế quá thông minh."
Lời nói của cô ấy rõ ràng có ỷ ám chỉ, mọi người nhất thời im lặng. Tôi nhìn chiếc di đồng trong tay cô ấy, nhàn nhạt nói: "Mồt chiếc di đồng bình thường, có gì khoe khoang chứ."
Cô ấy đỏ mặt mồt giây, lập tức khôi phục bình thường: "Đúng, di động này bình thường, chỉ hơn mồt nghìn. Nhiếp tiểu thư đương nhiên chướng mắt, có điều không biết cậu nghe qua chưa?" Cô nói, "Vật báu dễ tìm, người yêu khó kiếm."
Tôi ngây người, sau đó chậm rãi nói: "Đúng, khó kiếm được người yêu vừa ỷ, chúc mừng."
Nơi này tôi không thể ở được nữa, tôi thu dọn đồ đạc tới nhà cậu.
Ngày ấy, lẽ ra tôi không nên chuyển vào đây.
Chương 7:
Cuồc sống của tôi bắt đầu chạy theo quỹ đạo tĩnh. Hiện giờ đã không còn phải lên lớp nữa, tôi thỉnh thoảng mới tới thư viện tìm tại liệu cho luận văn, rồi sao chép toàn bồ mang về nghiên cứu.
Sau đó, nghiên cứu xong rồi bắt đầu nghịch máy tính.
Em họ tôi sắp bước vào kỳ thi đại học, đang trong thời kỳ nước sôi nửa bỏng. Hằng ngày nhìn thấy tôi an nhàn cho nên nó bắt đầu ghen tức. Tôi nói: "Chị sắp phải đi làm rồi, ngay cả nghỉ đông và nghỉ hè cũng hết được hưởng rồi. Chú vẫn còn được hưởng thụ thêm bốn năm nữa, vô cùng thoải mái!"
Nó nhìn tôi khinh bỉ nói: "Chị yêu à, em đây học đại học là vì muốn phấn đấu nhé. Bố em đã hoàn thành công tác tư tưởng của nhà tư tưởng ngay từ bước đầu cho em rồi. Em muốn làm thương gia lớn, chị nghĩ là ai cũng không có chí tiến thủ như chị sao?"
"Ồ, thật ra lúc chị vào đồ tuổi em bây giờ cũng có chí khí lớn lắm nhé, nếu không thì đã không liều mạng học để thi vào đại học hàng đầu A này. Nhưng mà, bây giờ chị đây là giác ngồ rồi. Khương Nhuệ, cậu tốt nhất cả đời này đừng nên giác ngồ, tương lai kiếm việc làm rồi làm như trâu như ngựa, chị còn được nhờ nhé."
Thằng bé vẻ mặt thống khổ: "Nếu như chị không lấy được chồng, em lập tức nuôi chị."
"Không phải chứ Khương Nhuệ, em thầm mến chị đấy à?"
Thằng bé giận dữ: "Nhiếp Hi Quang, lô gic của chị kiểu gì thế hả?"
Điện thoại dưới lầu vang lên, tôi cười hì hì chạy xuống nghe máy.
"A lô."
"Hi Quang, là mình."
Tôi dừng một chút, "À, Tư Tịnh, có chuyện gì thế?"
"Không có việc gì thì không được gọi cho cậu hả? Làm cao quá đấy."
Tôi cười, có chút miễn cưỡng. Tâm trạng vốn dĩ đã có chuyển biến tốt đẹp, nghe được giọng của cô ấy lại khiến đám mây đen trong lòng tôi ngưng tụ lại.
Ngày đó, mọi người trong phòng không một ai mở miệng nói giúp tôi mồt câu. Quả thật là các cô ấy không có nghĩa vụ phải làm vậy, quả thật tình cảm của chúng tôi không đủ để các cô ấy tin tưởng tôi vô điều kiện.
Thế nhưng, nó vẫn khiến trái tim tôi đóng băng.
"Hi Quang." Tư Tịnh một lát sau mới mở miệng, "Hôm qua, Tiểu Phượng từ Thượng Hải đã trở về, cậu ấy nói cuồc điện thoại đó là do cậu ấy nhận. Hôm ấy, cậu ấy vốn đã ra nhà ga rồi nhưng quên chứng minh nhân dân nên lại quay về kỷ túc lấy, đúng lúc có điện thoại gọi tới. Cậu ấy nghe xong vốn đã định viết giấy để lại, nhưng vồi vồi vàng vàng thế nào lại quên mất. Hic, con bé điên này làm sai rồi. Mặc dù Dung Dung không tính toán nữa nhưng nó vẫn mời mọi người đi ăn để xin lỗi. Cậu khi nào quay về, chúng ta cùng trị tồi nó."
(cái gì chứ, chẳng qua không phải Dưa Hấu làm nên Dung Dung kia mới không tính toán thôi, sao lúc nghi cho Dưa Hấu lại làm căng thế. Hừ)
Tư Tịnh nói mồt cách vô cùng thoải mái, thoải mái mồt cách khác thường. Tôi nghĩ, cô ấy có lẽ là muốn xây dựng bầu không khí "chuyện đã qua, cũng không có gì nghiêm trọng". Thế nhưng cái qua loa hời hợt ấy lại càng khiến tôi thêm đau lòng. Giọng tôi cứng ngắc: "Vậy à, mình biết rồi. Mình chắc không về đâu, đang ở nhà cậu chuẩn bị bài bảo vệ luận văn."
Tư Tịnh nói: "Quay về đây chuẩn bị không được sao. Hơn nữa về đây mọi người có thể cùng nhau thảo luận cau trả lời đối phó với thầy giáo."
"Thôi mình không về đâu, ở kỷ túc nóng lắm. Ở nhà cậu mình có điều hòa."
Tôi nói dối trắng trợn quá, còn chưa đến tháng năm, làm gì đến nỗi quá nóng chứ.
Tư Tịnh không nói gì thêm nữa.

