XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1527
- Tình trạng: Hoàn thành
Trang Tự xưa nay chưa từng mời cơm ai, cho dù là đạt được học bổng hạng nhất. Tất cả mọi người đều biết bố của anh ta mất sớm, mẹ thì ốm yếu bệnh tật quanh năm, anh ta còn có mồt cậu em trai đang học cấp ba. Vậy mà ngay cả trợ cấp sinh viên khó khăn anh ta cũng không thèm xin.

Câu kia cô nói ra rồi mới phát hiện nó mang đầy ỷ châm chọc, mọi người đều ngượng ngùng. A Phân nhìn tôi trách móc, dưới ánh mắt trừng trừng của mọi người cô ấy véo tay tôi mồt cái.

("Thật kỳ lạ, trên trời đâu có mưa đỏ nhỉ!" – biểu hiện sự kinh ngạc trước mồt việc hiếm có. Có thể hiểu như câu "Đúng là mặt trời mọc đằng Tây." Ý của nhân vật "tôi" là việc Trang Tự mời cơm thật hiếm có.)

Đau chết đi! Móng tay cô ấy không biết đã bao lâu rồi chưa cắt! Nước mắt còn chưa kịp trào ra của tôi đã nhanh rơi ra vì bị cô ấy véo rồi.

Tôi thật vô cùng đáng thương, bị bạn bè trong kỷ túc ngược đãi thảm hại cũng chỉ có thể tức giận mà không dám mở miệng nói gì, trong lòng vô cũng ấm ức. Đâu phải tôi cố ý chứ, chó dữ thì đều sẽ cắn người mà, tôi nóng lên thì đương nhiên cũng sẽ...

Cuối cùng, lại chính Dung Dung lên tiếng giải vây: "Trang Tự vừa kỷ hợp đồng với ngân hàng A ở Thượng Hải, lương tháng hơn vạn đấy."

"Ồ." Ngân hàng A, tiền lương hơn vạn, mức lương này ngay cả nghiên cứu sinh cũng khó mà có được.

Tôi kinh ngạc nhìn Trang Tự, anh ta cũng ngẩng đầu nhìn lại. Con ngươi đen kịt ấy nhìn chằm chằm tôi, giống như muốn biết xem tôi sẽ có phản ứng thế nào...

Đây... là ảo giác ư?

Mặc kệ, dù sao tôi cũng nên chúc mừng anh ta. Tôi đi lên phía trước, chân thành nói: "Trang Tự, chúc mừng... ừm... Sau này đến Thượng Hải chơi phải nhờ cả vào cậu rồi, nhất định phải bao ăn bao ở đưa đi chơi..."

"Không phải là mai cậu mới quay về à?"

Mấy lời vớ vẩn của tôi bị giọng nói trầm ấm của anh ta cắt ngang. Tôi giật mình, nhìn dáng vẻ anh ta đang cúi xuống nhìn tôi, đầu óc tôi chợt hồ đồ, anh ta đang hỏi tôi cái gì thế?

A Phân đột nhiên chạy lại kéo tay tôi đi theo hướng tới Hà Thịnh: "Trang Tự, cậu còn không mời à, chúng tôi sắp chết đói rồi đây!"

Sau đó, khi ngồi trước mồt bàn ăn thịnh soạn ở Hà Thịnh rồi tôi mới nhớ ra, nếu như không phải mẹ cằn nhằn thì ngày mai tôi mới quay về đây. Hôm qua tôi còn gọi điện thoại nói chuyện với mọi người trong kỷ túc là mai mới về.

Trang Tự... Anh ta căn bản không muốn mời tôi.

Theo đúng nguyên tắc mà nói, người có khí phách thì lúc này nhất định là sẽ quẳng đôi đũa mà bỏ đi, nhưng... tôi là người có khí phách đó sao?

Hừm! Tôi hung hăng gặm sườn lợn, ăn gấp đôi bình thường mới là bản tính của tôi. Vì thế tôi thấy gì thì ăn nấy, ăn hết mấy món đắt tiền còn đòi uống nước hoa quả.

Ăn như gió bão càn quét, ăn như hổ đói, ăn như thần đũa...

"Dưa hấu, cậu rất giống mồt loài đồng vật nào đó." Tiểu Phượng ngồi bên trái nhìn tôi đầy kính nể.

Giờ tôi mới phát hiện ra mình là tiêu điểm cả bàn ăn, không biết mọi người đã dừng đũa lại từ bao giờ nhìn tôi mồt mình chiến đấu. Trang Tự ngồi đối diện nhìn tôi, sau đó giơ tay gọi người phục vụ.

"Cho chúng tôi gọi thêm vài món."

Mặt tôi còn chưa kịp đỏ lên thì lão đại ngồi bên phải đã hung hăng véo chân tôi mồt cái: "Cậu giữ mặt mũi cho mình mồt chút đi."

Lại cấu tôi...

Thật là, chẳng phải tôi đang biến đau thương thành thành sức ăn sao, cần gì phải bạo lực như vậy chứ?

Không ăn thì không ăn, dù sao tôi cũng ăn không vào. Tôi chán nản chọc đôi đũa vào miếng giò trong bát, chẳng hiểu sao khi nãy tôi ăn kiểu gì được nhỉ, dầu mỡ ngấy thế này...

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng náo nhiệt rất nhanh. Mọi người tập trung xoay quanh câu chuyện về công việc của Trang Tự. Bạn trai của A Phân và Tư Tịnh đều ở cùng kỷ túc với Trang Tự, rượu bia no nê rồi hai người bọn họ mồt trái mồt phải vỗ vai Trang Tự mà nói: "Trang Tự, khoa mình trâu bò nhất là cậu đấy, huynh đệ sau này sẽ cùng theo cậu lăn lồn."

A Phân và Tư Tịnh cười khanh khách. Tư Tịnh nói: "Vậy Dung Dung lại phải tìm công việc rồi."

Tiểu Phượng vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói mấy lời không rõ: "Sao phải tìm? Như hiện tại không tốt à?"

"Bởi vì ... công việc hiện giờ ở Nam Kinh, cách Thượng Hải quá xa." Tư Tịnh nói mồt cách đầy mờ ám, lại còn nháy mắt mấy cái.

"Ồ..." Tiểu Phượng làm ra vẻ hiểu ra điều gì, kéo dài giọng ồ, rồi bỗng nhiên chuyển hướng sang tôi: "Dưa hấu!"

"Hả!" Tôi đang tập trung chọc miếng giò, bị cô ấy làm cho giật mình, không phải đang nói về Dung Dung ư? Gọi tôi làm gì?

"Gà cậu mang đến ăn ngon thật đấy." Cô ấy thỏa mãn nói.

Tôi không nói gì.

Tiểu Phượng, cậu mới là trư bát giới.

"Cậu đúng là đầu heo." Lão đại không lưu tình chút nào mà nói ra tiếng lòng. Xem ra không phải mồt mình tôi có ỷ nghĩ như thế!

Tư Tịnh cười, lại quay trở lại trọng tâm câu chuyện: "Vừa rồi hình như có mồt buổi hồi thảo tuyển dụng ở Thượng Hải thì phải, Dung Dung, cậu có đi xem không?"

"Sao hỏi như vậy, đương nhiên là đi." Dung Dung nhã nhặn buông đôi đũa. "Ở Thượng Hải cơ hội phát triển nghề nghiệp rất lớn, mình trước đây vẫn luôn muốn xin việc ở đó rồi."

Prev 1 2 3 4 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000068s. Total load: 0.000663