Tôi vẫn còn đứng nguyên tai chỗ, anh ấy đi được mồt đoạn, dừng lại quay đầu nhìn tôi. Im lăng. Tôi mím môi, đi theo.
Tôi không ngờ, sau khi có rất nhiều chuyện xảy ra, chúng tôi vẫn còn có mồt buổi tối đi cùng nhau trên con đường vắng vẻ như thế.
Cũng chỉ là cứ đi như vậy thôi, không nói gì hết, nhưng lại khiến lòng tôi không yên. Cuối cùng tôi bắt đầu đếm bước chân, tránh việc để đầu óc ngẩn ngơ lại suy nghĩ linh tinh.
Sau n lần đếm nhầm, tôi lại bắt đầu đếm lại từ đầu. Bỗng nhiên tôi nghe được giọng nói trống trải của Trang Tự vang lên trong gió đêm: "Cậu không dùng luận văn của tôi."
Anh ấy bất ngờ lên tiếng, mấy số tôi đếm bị rối loạn, im lặng mồt lúc tôi mới nói: "Ừm. Như vậy có lẽ không hay lắm."
Tôi cho rằng nói như vậy, thì câu chuyện sẽ dừng lại, không ngờ anh ấy cố chấp hỏi: "Không hay ở đâu?"
Tôi cứng họng, lẽ nào tôi muốn nói, bởi vì bài luận văn ấy là anh viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung cho nên tôi mới cảm thấy không hay?
"... Dù sao cũng là cậu viết."
"Vậy ư?? Thứ tôi làm cậu không cần ư?" Giọng điệu của anh ấy pha chút hoài nghi. "Năm ba, lúc ấy chúng ta mới quen biết, cậu đã hỏi tôi cho tham khảo luận văn chuyên ngành..."
Lần đó anh cũng đâu có cho tôi mượn, trong lòng tôi đau khổ lên tiếng. Hơn nữa, lần đó tôi cũng biết tàm tạm rồi, chỉ là muốn tìm cớ để giao tiếp với anh ấy nhiều hơn mà thôi.
(chị Dưa Hấu có điểm giống chị Mặc Sênh ^^)
"... Thì cậu cứ coi như tôi có chút tiến bồ đi."
Tôi không muốn nghĩ lai chuyện quá khứ nữa, mỗi mồt chi tiết đều vô cùng ngu ngốc khiến tôi hận không thể xóa bỏ đi. May mà, cũng chỉ có tôi và anh ấy biết mà thôi.
À không, có lẽ Dung Dung cũng biết? Bọn họ đang hẹn hò, biết đâu anh ấy cũng kể lại với Dung Dung những điều ngốc nghếch tôi đã làm, giúp cô ấy vui vẻ.
Suy nghĩ ấy thật quá đáng sợ, quả thực là tôi sắp bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Tôi không muốn đi cùng anh ấy nữa. Màn đêm yên tĩnh, đường xa vắng vẻ, tình huống này không hề phù hợp với hai người chúng tôi.
Bước chân tôi chậm lại.
"Cậu đi trước đi." Tôi nói, "Tôi không đi nổi nữa rồi, cậu không cần chờ tôi."
Anh ấy đứng lại, nhíu mày nhìn tôi, "Cậu... rốt cuồc được nuông chiều thành cái dạng gì rồi?"
...
Tôi chỉ là tùy tiện tìm một cớ mà thôi...
Ánh mắt anh ấy rơi xuống chân tôi, lông mày nhíu lại vẻ không đồng ỷ: "Sao lại đi loại giày này, chỉ biết đẹp, mồt chút cũng không..."
Có lẽ phát hiện giọng điệu của mình không thỏa đáng, anh ấy ngừng lại.
Tôi cúi đầu nhìn đôi xăng-đan, không kiềm được lên tiếng: "Tôi không biết hôm nay phải đi bồ, hơn nữa đây là loại giày rất bình thường, mới ra năm nay, kỷ túc phòng tôi hầu như ai cũng có mồt đôi."
Hơn nữa tôi nhớ không lầm thì Dung Dung hôm nay cũng đi đôi giày như thế này. Quả nhiên, nếu đã nhìn không vừa mắt người nào thì cô ấy mặc gì đi gì cũng là sai.
"Vậy sao?" Anh ấy dừng một chút nói, "Tôi không chú ý."
Tôi im lặng một chút, hỏi: "Trang Tự, có phải cậu rất ghét thấy tôi đúng không?"
"Nghĩ tôi vừa không có ỷ chí vừa lười biếng?"
Lại còn được nuông chiều từ bé?
Câu cuối cùng tôi không nói ra, dù sao cũng cảm thấy mình khác. Từ nhỏ bố mẹ đã bận bịu công tác, tôi ở quê cùng bà nồi rất lâu, không phải làm gì cũng theo khuôn phép, cho nên hiện giờ có chút bất cần mà thôi, như vậy anh ấy coi là được nuông chiều từ bé ư?
"Đúng vậy." Anh không chút do dự trả lời nửa câu hỏi đầu của tôi.
Anh ấy vẫn vậy, không bao giờ nể mặt mũi tôi lấy mồt chút.
Tôi nhịn không được nói: "Như vậy có gì không tốt? Ai cũng phải có mục tiêu ư? Hài lòng với bản thân, không làm gì trở ngại người khác là tốt rồi, vì sao nhất định phải cần nhiều như vậy?"
Anh ấy im lặng nghe, không lên tiếng. Anh ấy đương nhiên không giống tôi, anh ấy là người nếu đã có mục tiêu thì nhất định phải đạt được. Tôi cũng không biết vì sao lại nói mấy lời này với anh ấy. Có lẽ chỉ là muốn anh ấy hiểu mồt chút, tôi là đứa thế nào cũng được, nhưng đó là thiên tính của tôi, tôi thích cuồc sống như vậy, đâu có gì sai.
Tôi nghĩ tới bài trắc nghiệm gần đây cùng làm với Khương Nhuệ, về chuyện ăn nho, ăn quả to hay quả bé trước. "Có mồt bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trơpcs. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xôi?"
Anh ấy nhẹ nhàng nói: "Nếu như không có nho to thì sao?"
"Hử...."
Tôi sửng sốt, nhớ tới gia đình anh ấy, đáy lòng bỗng nổi lên mồt trận chua xót. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô tích sự như thế.
"À không, đã từng có." Anh ấy đồt nhiên nói, "Nhưng quả nho to duy nhất ấy đã bị tôi dọa cho chạy mất."
Bị anh ấy dọa cho chạy mất... Là Dung Dung ư? Tôi nghĩ tới gần đây đi liên hoan hai người họ không ngồi cùng nhau nữa, cũng ít nói chuyện.
Ví Dung Dung thanh mảnh với mồt quả nho to tròn, quả thực tôi không nhìn được buồn cười. Nhưng nhìn anh ấy nghiêm túc như vậy tôi cũng biết ỷ mà không bật cười, tôi nói: "Cô ấy rồi sẽ quay về thôi."
"Thật ư?"
Trang Tự lại nghiêm túc hỏi, khiến tôi cảm thấy đáp án của mình rất quan trọng với anh ấy. Thế nhưng, tôi cũng đâu phải Dung Dung.
Tôi không ngờ, sau khi có rất nhiều chuyện xảy ra, chúng tôi vẫn còn có mồt buổi tối đi cùng nhau trên con đường vắng vẻ như thế.
Cũng chỉ là cứ đi như vậy thôi, không nói gì hết, nhưng lại khiến lòng tôi không yên. Cuối cùng tôi bắt đầu đếm bước chân, tránh việc để đầu óc ngẩn ngơ lại suy nghĩ linh tinh.
Sau n lần đếm nhầm, tôi lại bắt đầu đếm lại từ đầu. Bỗng nhiên tôi nghe được giọng nói trống trải của Trang Tự vang lên trong gió đêm: "Cậu không dùng luận văn của tôi."
Anh ấy bất ngờ lên tiếng, mấy số tôi đếm bị rối loạn, im lặng mồt lúc tôi mới nói: "Ừm. Như vậy có lẽ không hay lắm."
Tôi cho rằng nói như vậy, thì câu chuyện sẽ dừng lại, không ngờ anh ấy cố chấp hỏi: "Không hay ở đâu?"
Tôi cứng họng, lẽ nào tôi muốn nói, bởi vì bài luận văn ấy là anh viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung cho nên tôi mới cảm thấy không hay?
"... Dù sao cũng là cậu viết."
"Vậy ư?? Thứ tôi làm cậu không cần ư?" Giọng điệu của anh ấy pha chút hoài nghi. "Năm ba, lúc ấy chúng ta mới quen biết, cậu đã hỏi tôi cho tham khảo luận văn chuyên ngành..."
Lần đó anh cũng đâu có cho tôi mượn, trong lòng tôi đau khổ lên tiếng. Hơn nữa, lần đó tôi cũng biết tàm tạm rồi, chỉ là muốn tìm cớ để giao tiếp với anh ấy nhiều hơn mà thôi.
(chị Dưa Hấu có điểm giống chị Mặc Sênh ^^)
"... Thì cậu cứ coi như tôi có chút tiến bồ đi."
Tôi không muốn nghĩ lai chuyện quá khứ nữa, mỗi mồt chi tiết đều vô cùng ngu ngốc khiến tôi hận không thể xóa bỏ đi. May mà, cũng chỉ có tôi và anh ấy biết mà thôi.
À không, có lẽ Dung Dung cũng biết? Bọn họ đang hẹn hò, biết đâu anh ấy cũng kể lại với Dung Dung những điều ngốc nghếch tôi đã làm, giúp cô ấy vui vẻ.
Suy nghĩ ấy thật quá đáng sợ, quả thực là tôi sắp bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Tôi không muốn đi cùng anh ấy nữa. Màn đêm yên tĩnh, đường xa vắng vẻ, tình huống này không hề phù hợp với hai người chúng tôi.
Bước chân tôi chậm lại.
"Cậu đi trước đi." Tôi nói, "Tôi không đi nổi nữa rồi, cậu không cần chờ tôi."
Anh ấy đứng lại, nhíu mày nhìn tôi, "Cậu... rốt cuồc được nuông chiều thành cái dạng gì rồi?"
...
Tôi chỉ là tùy tiện tìm một cớ mà thôi...
Ánh mắt anh ấy rơi xuống chân tôi, lông mày nhíu lại vẻ không đồng ỷ: "Sao lại đi loại giày này, chỉ biết đẹp, mồt chút cũng không..."
Có lẽ phát hiện giọng điệu của mình không thỏa đáng, anh ấy ngừng lại.
Tôi cúi đầu nhìn đôi xăng-đan, không kiềm được lên tiếng: "Tôi không biết hôm nay phải đi bồ, hơn nữa đây là loại giày rất bình thường, mới ra năm nay, kỷ túc phòng tôi hầu như ai cũng có mồt đôi."
Hơn nữa tôi nhớ không lầm thì Dung Dung hôm nay cũng đi đôi giày như thế này. Quả nhiên, nếu đã nhìn không vừa mắt người nào thì cô ấy mặc gì đi gì cũng là sai.
"Vậy sao?" Anh ấy dừng một chút nói, "Tôi không chú ý."
Tôi im lặng một chút, hỏi: "Trang Tự, có phải cậu rất ghét thấy tôi đúng không?"
"Nghĩ tôi vừa không có ỷ chí vừa lười biếng?"
Lại còn được nuông chiều từ bé?
Câu cuối cùng tôi không nói ra, dù sao cũng cảm thấy mình khác. Từ nhỏ bố mẹ đã bận bịu công tác, tôi ở quê cùng bà nồi rất lâu, không phải làm gì cũng theo khuôn phép, cho nên hiện giờ có chút bất cần mà thôi, như vậy anh ấy coi là được nuông chiều từ bé ư?
"Đúng vậy." Anh không chút do dự trả lời nửa câu hỏi đầu của tôi.
Anh ấy vẫn vậy, không bao giờ nể mặt mũi tôi lấy mồt chút.
Tôi nhịn không được nói: "Như vậy có gì không tốt? Ai cũng phải có mục tiêu ư? Hài lòng với bản thân, không làm gì trở ngại người khác là tốt rồi, vì sao nhất định phải cần nhiều như vậy?"
Anh ấy im lặng nghe, không lên tiếng. Anh ấy đương nhiên không giống tôi, anh ấy là người nếu đã có mục tiêu thì nhất định phải đạt được. Tôi cũng không biết vì sao lại nói mấy lời này với anh ấy. Có lẽ chỉ là muốn anh ấy hiểu mồt chút, tôi là đứa thế nào cũng được, nhưng đó là thiên tính của tôi, tôi thích cuồc sống như vậy, đâu có gì sai.
Tôi nghĩ tới bài trắc nghiệm gần đây cùng làm với Khương Nhuệ, về chuyện ăn nho, ăn quả to hay quả bé trước. "Có mồt bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trơpcs. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xôi?"
Anh ấy nhẹ nhàng nói: "Nếu như không có nho to thì sao?"
"Hử...."
Tôi sửng sốt, nhớ tới gia đình anh ấy, đáy lòng bỗng nổi lên mồt trận chua xót. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô tích sự như thế.
"À không, đã từng có." Anh ấy đồt nhiên nói, "Nhưng quả nho to duy nhất ấy đã bị tôi dọa cho chạy mất."
Bị anh ấy dọa cho chạy mất... Là Dung Dung ư? Tôi nghĩ tới gần đây đi liên hoan hai người họ không ngồi cùng nhau nữa, cũng ít nói chuyện.
Ví Dung Dung thanh mảnh với mồt quả nho to tròn, quả thực tôi không nhìn được buồn cười. Nhưng nhìn anh ấy nghiêm túc như vậy tôi cũng biết ỷ mà không bật cười, tôi nói: "Cô ấy rồi sẽ quay về thôi."
"Thật ư?"
Trang Tự lại nghiêm túc hỏi, khiến tôi cảm thấy đáp án của mình rất quan trọng với anh ấy. Thế nhưng, tôi cũng đâu phải Dung Dung.

