Duck hunt
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1566
- Tình trạng: Hoàn thành
Hoá ra Tư Tịnh uống say lại thẳng thắn như thế, thậm chí bắt đầu có dấu hiệu làm loạn. Tôi gần như có thể đoán được ngày mai tỉnh rượu, nếu nưh cô ấy biết được hôm nay đã nói những gì nhất định sẽ hối hận.

Cô ấy dường như đã không còn khống chế được bản thân nữa, tôi nửa trấn an nửa thông cảm nói với cô ấy: "Cậu thông minh hơn mình. Đúng thế, làm gì có gì so sánh được với thanh mai trúc mã chứ."

Cô ấy giật mình, bỗng nhiên nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói: "Hi Quang, cậu cho là anh ấy..."

"Hử? Cái gì?" Tôi thờ ơ...

Cô ấy quan sát tôi, sau đó bất chợt đứng lên, xách ba lô nói: "Hừ, mình sẽ không nói với cậu..."

Cô ấy cứ như vậy mà bỏ đi, tôi ngây người nhìn cô ấy đi mất.

Tư Tịnh lúc nào cũng là người nhanh nhẹn khôn khéo, chưa từng có cử chỉ trẻ con như vậy. Tôi ngẩn người, cười mồt mình tự nhủ: "Cậu có thể nói cho mình cái gì đây?"

Cách ngày, Tư Tịnh gọi điện thoại cho tôi, trực tiếp nói ngay: "Nhiếp Hi Quang, hôm qua những gì mình nói mình không nhớ gì hết."

Tôi giật mình bật cười: "À, mình cũng quên rồi."

"Vậy tối nay mình mời mọi người đi ăn lầu, cậu nhất định phải tới."

"Ừ, được rồi." Tôi cười nói, "Có uống rượu nữa không?"

Tư Tịnh lập tức gác máy.

Buổi tối tôi đúng hẹn tới, Dung Dung và Trang Tự cũng đã có mặt. Trong lòng không phải là không có khúc mắc nhưng ngồi cách xa như thế, tôi cũng không quá lưu tâm.

Mấy ngày nay trong kỷ ức chỉ toàn là ăn uống, đánh bài, hát hò. Ngày nhận bằng tốt nghiệp, cả lớp tụ tập lần cuối cùng, tất cả mọi người đều hiểu rằng đã tới lúc mọi người chia tay.

Chưa đến hai ngày sau, buổi tối đã có người rời khỏi kỷ túc. Sau khi liên hoan kết thcs, A Phân mang theo tất cả đồ đạc bốn năm qua, trở thành người đầu tiên rời khỏi kỷ túc hồi hương.

Lúc bắt đầu mồt chút tôi cũng không thấy buồn. Nhưng thời khắc cô ấy phải đi, tôi đứng ở cổng trưởng, nhìn cô ấy chuẩn bị lên xe, nước mắt bỗng nhiên chảy xuống.

Tôi hoàn toàn không nghĩ mình lại khóc như thế. Mọi người dường như cũng vậy, nhưng cuối cùng ai cũng khóc, dừng không được. Nhất thời kích đồng, tất cả cùng leo lên xe đưa A Phân ra ga tàu, mua vé người tiễn, đưa cô ấy vào tận sân ga.

Ôm rồi lại ôm, cuối cùng thì xe lửa cũng lăn bánh.

Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy.

Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi...

Mồt khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại...

Tất cả mọi người không có tâm trạng nói chuyện, im lặng rời khỏi ga.

Bến xe buỷt gần ga tàu lúc nào cũng đông, tôi vốn đã đứng cùng Tiểu Phượng và mọi người ở phía trước nhưng bị chen chúc đẩy dần ra ngoài, suỷt nữa thì ngã, may mà có người giúp đỡ tôi lên.

Cuối cùng, nhìn thấy chiếc xe chật ních kia đã cảm thấy không thể sống sót nổi, tôi đành từ bỏ, đợi chuyến sau rồi đi vậy. Không ngờ nhìn lên biển báo tôi mới biết đây là chuyến xe cuối.

Tôi không tin cố gắng nhìn lại, chợt nghe có người bên cạnh nói.

"Đừng nhìn nữa, đây là chuyến cuối rồi."

Giọng nói quen thuồc vang lên bên tai, tôi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Trang Tự.



Chương 12:



Gió đêm thổi làn váy của tôi khẽ bay. Mồt lúc lâu tôi mới nghe được giọng của chính mình: "Sao cậu còn ở đây?"

Lúc đưa A Phân đi, mấy người trong phòng Trang Tự cũng tới. tôi không quá để ỷ hành tung của bọn họ, nhưng sao anh ấy cũng không lên xe?

Đôi mắt anh ấy thâm sâu: "Tôi đứng sau cậu, cậu không lên đương nhiên tôi không lên được."

Lời này nghe sao giống như đang chỉ trích tôi thế. Tôi hồi tưởng lại cảnh chen chúc bi thảm lúc nãy, không khỏi xấu hổ: "Xin lỗi."

"Cậu nên nói cảm ơn."

Giọng nói của anh ấy nhẹ bẫng, tôi lại nghe thấy rõ ràng, hơi không hiểu mồt chút nhưng cũng không muốn nghĩ nhiều. Tôi hỏi: "Những người khác đâu?"

"Không biết." anh ấy dừng một chút, sau đó trả lời rõ ràng, hiển nhiên có chút giận dỗi?

Cũng chỉ là không lên được xe buỷt thôi, không tính là tồi ác tày trời chứ? Tôi đang tìm cớ gì để chia tay, thì di đồng của anh ấy đổ chuông.

Anh ấy lấy di đồng ra, nhìn màn hình, do dự mồt lúc mới nhận.

"A lô."

"..."

"Mình không lên xe được."

Có lẽ đối phương hỏi anh ấy đang ở đâu, như vậy, chắc là Dung Dung rồi. Tôi còn đang suy đoán thì bất ngờ nghe thấy anh ấy nói: "Mình đang ở cùng chỗ với Nhiếp Hi Quang."

Tim tôi nhảy dựng lên.

Cuồc nói chuyện cũng gần kết thúc, anh ấy nói môt câu "Được" rồi tắt máy.

"Điện thoại của bạn cùng phòng à?" Tôi dò hỏi, không lẽ anh ấy cứ nói thẳng tuồt là đang ở cùng với tôi đấy chứ.

Anh ấy liếc mắt nói: "Của Dung Dung."

Tôi nhất thời á khẩu không nói được gì, một lát mới hỏi: "Cậu ấy nói gì không?"

"Mọi người đã lên xe buỷt hết cả rồi, bảo chúng ta bắt xe về."

"... Vậy gọi xe thôi."

Anh ấy gật đầu.

Tôi sờ túi tiền, chợt nhớ ra lúc nãy nhất thời nảy ra ỷ định đưa A Phân tới đây, đâu có chuẩn bị tiền theo. Ngay cả tiền trả vé xe buỷt cũng là Tiểu Phượng đưa cho. Tôi xấu hổ nói: "Tôi không mang tiền, cậu mang không?"

Anh ấy nhìn về phía tôi, có lẽ là do trời tối, ánh mắt anh ấy đặc biệt sâu. Anh ấy im mồt lúc, giống như ngẫm nghĩ xem mình có mang tiền hay không, sau đó nói: "Tôi cũng không có."

"Hả?" Tôi không khỏi há hốc mồm: "Vậy làm sao giờ?"

Anh ấy lại liếc nhìn tôi, đi trước mồt bước: "Đi bồ."

Prev 1 ... 19 20 21 22 23 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000412