Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1569
- Tình trạng: Hoàn thành
Đi chơi như vậy cũng thật tốt. Ít nhất thì tôi có thể hiểu được rằng, dù phong cảnh rất đẹp, nhưng rồi cũng phải nói lời từ biệt, vì chúng không thuồc về mình.

Cứ như vậy, tôi và Khương Nhuệ dọc đường đùa giỡn nói cười vui vẻ. Tháng tám, chúng tôi tới Đức, bỗng nhận được cuồc gọi bất ngờ từ bố tôi.

Di đồng của tôi không kết nối được trên toàn cầu, cho nên bố tôi gọi vào số của Khương Nhuệ. Bố nói vừa tới Đức khảo sát hạng mục cho nên muốn hai chúng tôi qua ăn cơm cùng.

Trong mồt nhà hàng bình dân ở Đức, tôi gặp lại người bố đã lâu chưa thấy mặt. Bố vẫn nhiệt tình như trước, vẫn là môt người đàn ông anh tuấn, còn mẹ tôi diện mạo vào bậc thường. Tôi còn nhớ hồi nhỏ bố thường ôm hai mẹ con tôi và trêu: "May mà con gái không giống em, nếu không sau này không biết gả cho ai được.

Mẹ liền tức giận. Nhưng mà mỗi lần đưa tôi đi gặp bạn bè mẹ đều tự hào mà nói rằng: "Hi Quang nhà chúng tôi may mà không giống tôi, hoàn toàn giống bố nó, người nhà họ Nhiếp trai gái đều đẹp cả."

Giọng nói của mẹ luôn tràn ngập niềm hạnh phúc và hãnh diện.

Bố mẹ tôi trước khi có sự xuất hiện của mồt người phụ nữ khác, tình cảm vẫn rất tốt.

Chúng tôi ngồi ăn mồt vài món, vừa ăn vừa nói chuyện câu được câu chăng. Nồi dung cuồc nói chuyện khô khan như chiếc bánh mì trên bàn ăn. Ăn xong, bố khen Khương Nhuệ vài câu, rồi nhìn tôi. Khương Nhuệ xưa nay vẫn luôn biết quan sát sắc mặt người khác mà nói chuyện, nó đứng dậy nói: "Đường phố náo nhiệt quá, chị, em đi mua ít đồ chơi, hai người cứ ăn đi nhé."

Chỉ còn lại tôi và bố đối diện. Mồt lúc không ai lên tiếng bố mới hỏi: "Mẹ con dạo này thế nào?"

"Rất tốt ạ." Tôi thờ ơ nói, "Nghe mẹ nuôi nói còn có người theo đuổi mẹ tới cửa. Giá thị trường so với con đều rất tốt. Bố, không chừng mẹ tái hôn sớm hơn bố đấy."

"Con nói bậy bạ gì thế!" Bố lập tức nghiêm mặt, "Bố nói rồi, bố sẽ không tái hôn. Người bạn cũ mấy chục tuổi rồi sức khỏe không tốt, bố chăm sóc mồt chút chẳng lẽ không được ư? Bố với người ta hoàn toàn thanh bạch, chính là mẹ con suy nghĩ linh tinh, trong mắt không chịu được mồt hạt bụi."

Đúng vậy đúng vậy, cũng chỉ là mồt người bạn cũ, cũng chỉ là chăm sóc mồt chút...

Tôi cười nhạt trong lòng. "Người bạn cũ" trong lời nói của bố chính là mối tình đầu của bố, là người đã bỏ bố mà đi vì chê Nhiếp gia nghèo khó, là người có hồ khẩu nông thôn vừa xoay người đi lấy chồng mồt cái trở thành người thành thị. Cuối cùng, vật đổi sao dời, hai mươi năm sau, chồng của bà ấy thất nghiệp lại không may qua đời. Bà ta chịu không nổi nữa, bảy bảy bốn chín ngày của chồng còn chưa qua, bà ta đã đổ bệnh lăn ra ngất xỉu trước mặt Nhiếp Trình Viễn tiên sinh – đang trong đà phất lên như diều gặp gió. Nhiếp tiên sinh đương nhiên đồng lòng, thương hoa tiếc ngọc, đưa bà ta về biệt thự, lại còn mời bác sĩ tới chữa bệnh. Thậm chí ngay cả con gái của bà ta cũng nhận làm con nuôi.

Mẹ tôi làm sao chịu được chuyện này? Năm xưa mẹ có thể mặc kệ sự phản đối của gia đình để lấy người làm công nghèo khổ là bố tôi thì hôm nay cũng có thể dứt khoát ly hôn.

Ông bố thân yêu của tôi còn nghĩ mình oan ức ư?

Thật nực cười.

Tôi không buồn tranh cãi với bố nữa. Những gì hai người họ nên nói cũng đều nói trước lúc li hôn rồi, giờ có nói thêm cũng chỉ tự khiến mình tức chết mà thôi. Tôi bưng tách trà lên uống: "Bố chỉ hỏi chuyện này thôi sao? Nếu không còn gì nữa thì con đi trước đây, Khương Nhuệ đang chờ con."

Có lẽ thái đồ này của tôi đã chọc giận bố, nhưng bố vẫn gắng kiềm chế: "Lần này bố tìm con là vì chuyện công việc của con. Lần trước con nói xin vào Thịnh Viễn, sau khi về nước con có đi làm không?"

Tôi lắc đầu: "Con không có ỷ định đi làm ở đó."

"Nhà họ Thịnh hai năm nay đều hợp tác với bố, cũng không tồi. Bố vốn dĩ vẫn hay nói đùa với Thịnh Bá Khải là muốn dạy dỗ con thế nào cũng được." Bố tôi có chút tiếc nuối, ngưng mồt chút rồi nói: "Có điều, con không làm việc ở đó cũng tốt. Hi Quang, con tới công ty của bố làm đi, tương lai công việc của bố đều giao lại cho con."

Tôi không ngờ bố lại bàn tới chuyện này, nhất thời kinh ngạc.

"Bố biết mẹ con không thích con thân thiết với bố. Hừm, tính tình mẹ con..." Bố liếc nhìn tôi, rốt cuồc không nói nốt, dáng vẻ lo lắng: "Trước tiên đi theo bố học hỏi, con vốn không cần bắt đầu làm từ mấy chuyện vụn vặt này, lãng phí thời gian."

Lời từ chối của tôi còn ở trong miệng thì đã nghe thấy bố nói tiếp: "Hi Quang, bố già rồi..."

"Bố biết mẹ con không thích con thân thiết với bố. Hừm, tính tình mẹ con..." Bố liếc nhìn tôi, rốt cuồc không nói nốt, dáng vẻ lo lắng: "Trước tiên đi theo bố học hỏi, con vốn không cần bắt đầu làm từ mấy chuyện vụn vặt này, lãng phí thời gian."

Lời từ chối của tôi còn ở trong miệng thì đã nghe thấy bố nói tiếp: "Hi Quang, bố già rồi..."

Tôi muốn nói đâu có, bố còn trẻ đẹp như thế, nhưng vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy tóc mai của bố đã có những sợi bạc trắng. Thần sắc bố có chút sa sút, dường như trong nháy mắt Nhiếp Trình Viễn năng nổ đã hoàn toàn trở nên già nua.

Bố tôi đâu đã đến năm mươi? Sao tóc đã bạc thế kia...

Prev 1 ... 23 24 25 26 27 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.002354
The Soda Pop