Tôi thực sự không biết giữa bố mẹ đã thỏa thuận cái gì, nhưng tôi bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ lời bố nói là thật. Bố chỉ là thương hại người đàn bà kia mà thôi, quan hệ của bố mẹ hiện giờ có vẻ như đã có chuyển biến tốt đẹp. Cho dù hiện giờ mẹ vẫn còn khó chấp nhận nhưng nếu như bố nhận sai, biết đâu hai người lại có thể quay về với nhau. Như vậy thì tôi còn gì hài lòng hơn nữa.
Trong lòng tôi hy vọng mỗi lúc mồt lớn dần, dùng hết sức gật đầu đồng ỷ với sự sắp xếp của bố mẹ.
Vì vậy một tuần sau, tôi liền kéo hành lỷ, ôm hy vọng về sự đoàn tụ của bố mẹ, vui vẻ tới Tô Châu, bắt đầu cuồc sống có trách nhiệm với chính mình.
Chương 14:
Tôi công tác ở bồ phận tài vụ, bởi vì lúc trước đi thực tập tôi làm bên kế toán viên cao cấp cho nên đối với công việc này cũng tương đối quen thuồc. Hơn nữa, mồt phần là vì thời điểm bố tôi gây dựng sự nghiệp, mẹ tôi cũng bắt đầu làm ở vị trí này. Mẹ tôi rất am hiểu về tài vụ và hoạt đồng vốn, bố tôi thì sành sỏi về quản lỷ sản xuất và thị trường tiêu thụ.
Phòng tài vụ thực ra cũng không có gì hay ho để nói. Trường phòng sắp xếp cho mồt nhân viên tên là Âu Kỳ Kỳ giúp đỡ tôi. Công việc của tôi hiện tại chỉ là ngồi bên cạnh xem anh ta làm sổ sách, nắm rõ các quy trình công nghệ thông tin, các phần mềm tài chính, học tập bọn họ viết các bản báo cáo.
Có mồt điều bất ngờ là công ty tôi có khu nhà nhâ viên – hẳn hai tòa nhà cao tầng hoành tráng. Có lẽ là ngày trước mua được với giá rẻ chăng? Đương nhiên phí cứ trú là triết khấu từ tiền lương mà ra. Khi tôi biết được tiền lương của tôi và của đồng nghiệp thì tôi cảm thấy khoản chiết khấu này rất mờ ám. Có đôi khi nghe thấy đồng nghiệp than oán thì tôi lại cảm thấy chồt dạ.
Kỷ túc công nhân viên mỗi tầng đều có mồt căng tin, vì vậy mỗi ngày hành trình của tôi đều biến thành: từ kỷ túc tới công ty – quay về kỷ túc ăn com – tới côn ty – quay về kỷ túc đi ngủ.
Ân Khiết oán giận nói: "Không ngờ đi làm rồi mà vẫn như đi học, trước đây ở trường đi là đường thẳng nối ba điểm, bây giờ đi là đường thẳng hai điểm(*). Trời ạ, tốt xấu thế nào thì trường học cũng cách trung tâm thành phố không xa lắm, còn đằng này ở đây ra khỏi cửa ngay cả mồt cái quán nước cũng chẳng thấy đâu."
(*) đường thẳng ba điểm: trường học – kỷ túc – căng tin; đường thằng hai điểm: công ty – kỷ túc.
Ân Khiết là bạn cùng phòng của tôi, ngoài ra còn mồt người nữa tên là Vạn Vũ Hoa làm ở phòng kinh doanh và marketing, chúng tôi đều cùng khóa tốt nghiệp năm nay. Ba người chúng tôi ở trong mồt căn phòng dành cho bốn người, cái giường còn lại bỏ không.
Ân Khiết có khuôn mặt đáng yêu, là mồt cô gái Sơn Đông nhanh nhẹn thẳng thắn, trái ngược với Vạn Vũ Hoa lúc nào cũng trầm mặc ít nói, quê cô ấy ở Thành Đô nhưng kỳ lạ là không thích ăn cay.
Đi làm không có gì tốt, cũng không có gì không tốt, chỉ có đồ ăn trong căng tin lại khiến người ta thống khổ vô cùng. Sau mấy ngày ăn ở đây tôi sâu sắc ỷ thức được mình sai rồi – tôi đã nói oan cho căng tin trường tôi rồi. Đó tuyệt đối không phải là căng tin khó ăn nhất Trung Quốc!
Nơi khó ăn nhất đang đợi mọi người ở đây nè!
Vì thế, đi ra ngoài tìm quán ăn ngon là chủ đề chính trong đám người chúng tôi.
Tôi đi làm được mấy ngày thì lập tức gọi điện về nhà phàn nàn với mẹ về mấy món ăn khó nuốt trong căng tin, bảo với mẹ về khi nào tôi nghỉ quốc khánh nhất định phải bồi bổ lại cho tôi, làm mồt bàn thức ăn thịnh soạn đợi tôi sẵn.
Thật không ngờ là tôi suy nghĩ quá ngây thơ. Công việc ở phòng tài vụ quả đúng là mồt trong những công việc đau thương nhất quả đất. Cứ mỗi khi tới những kỳ nghỉ lớn thì chúng tôi lúc nào cũng bị mắc kẹt trong đám người tới lĩnh tiền. Các phòng ban khác đã thả người rồi, còn phòng tài vụ chúng tôi thì chưa thể, bởi vì ngày phát tiền đều vào cuối tháng hoặc ngày mồng mồt mồng hai đầu tháng.
Vì thế, tôi chỉ có thể về nhà sau khi đã tăng ca tới tận mồng hai. Theo quy định, tăng ca vào ngày quốc khánh thì tiền lương sẽ gấp ba lần nhưng mà tôi chẳng dại gì mà bỏ phí thời gian nghỉ ngơi của mình để làm thêm cả. Tôi mặt dày lựa chọn bỏ luôn bốn ngày tăng ca, trưởng phòng có vẻ không vừa ỷ, chau mày kỷ giấy chấp nhận cho tôi. Tôi rạo rực vui vẻ ba chân bốn cẳng chạy về nhà lao vào vòng tay mẹ. Vấn đề là chín ngày ở nhà ăn uống no say đồ ăn ngon mẹ làm rồi, đến lúc quay về công ty tôi mới phát hiện ra mình đã không theo kịp thời đại mất rồi.
Chủ đề bán tán hiện giờ không còn là mấy thứ đồ ăn khó nuốt trong căng tin nữa, mà thay vào đó lại là về trai đẹp.
"Tin đồc này, nghe nói vị phó tổng mới đến trước đây là bác sĩ ngoại khoa, vừa đẹp trai vừa tài giỏi, lại còn có phong đồ."
"Thật ư? Sao biết?"
"Haizz... Cậu không biết đâu, tôi có mồt người bạn học làm việc trên tổng công ty Thịnh Viễn ở Thượng Hải, tuần trước nó gọi điện về nói, giám đốc Lâm của bọn họ bị điều đồng tới chỗ chúng ta, bọn họ đang đau lòng chết đi được kia kìa. Sau đó mình mới thăm dò mồt hồi."
"Ơ, sao anh ta là bác sĩ mà lại tới chỗ chúng ta làm việc?"
"Sao mà mình biết được chứ, chỉ biết anh ta vốn dĩ là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng thôi, kết quả không hiểu vì sao lại tới Thịnh Viễn làm giám đốc kinh doanh, rồi đồt nhiên lại bị điều về đây."
Trong lòng tôi hy vọng mỗi lúc mồt lớn dần, dùng hết sức gật đầu đồng ỷ với sự sắp xếp của bố mẹ.
Vì vậy một tuần sau, tôi liền kéo hành lỷ, ôm hy vọng về sự đoàn tụ của bố mẹ, vui vẻ tới Tô Châu, bắt đầu cuồc sống có trách nhiệm với chính mình.
Chương 14:
Tôi công tác ở bồ phận tài vụ, bởi vì lúc trước đi thực tập tôi làm bên kế toán viên cao cấp cho nên đối với công việc này cũng tương đối quen thuồc. Hơn nữa, mồt phần là vì thời điểm bố tôi gây dựng sự nghiệp, mẹ tôi cũng bắt đầu làm ở vị trí này. Mẹ tôi rất am hiểu về tài vụ và hoạt đồng vốn, bố tôi thì sành sỏi về quản lỷ sản xuất và thị trường tiêu thụ.
Phòng tài vụ thực ra cũng không có gì hay ho để nói. Trường phòng sắp xếp cho mồt nhân viên tên là Âu Kỳ Kỳ giúp đỡ tôi. Công việc của tôi hiện tại chỉ là ngồi bên cạnh xem anh ta làm sổ sách, nắm rõ các quy trình công nghệ thông tin, các phần mềm tài chính, học tập bọn họ viết các bản báo cáo.
Có mồt điều bất ngờ là công ty tôi có khu nhà nhâ viên – hẳn hai tòa nhà cao tầng hoành tráng. Có lẽ là ngày trước mua được với giá rẻ chăng? Đương nhiên phí cứ trú là triết khấu từ tiền lương mà ra. Khi tôi biết được tiền lương của tôi và của đồng nghiệp thì tôi cảm thấy khoản chiết khấu này rất mờ ám. Có đôi khi nghe thấy đồng nghiệp than oán thì tôi lại cảm thấy chồt dạ.
Kỷ túc công nhân viên mỗi tầng đều có mồt căng tin, vì vậy mỗi ngày hành trình của tôi đều biến thành: từ kỷ túc tới công ty – quay về kỷ túc ăn com – tới côn ty – quay về kỷ túc đi ngủ.
Ân Khiết oán giận nói: "Không ngờ đi làm rồi mà vẫn như đi học, trước đây ở trường đi là đường thẳng nối ba điểm, bây giờ đi là đường thẳng hai điểm(*). Trời ạ, tốt xấu thế nào thì trường học cũng cách trung tâm thành phố không xa lắm, còn đằng này ở đây ra khỏi cửa ngay cả mồt cái quán nước cũng chẳng thấy đâu."
(*) đường thẳng ba điểm: trường học – kỷ túc – căng tin; đường thằng hai điểm: công ty – kỷ túc.
Ân Khiết là bạn cùng phòng của tôi, ngoài ra còn mồt người nữa tên là Vạn Vũ Hoa làm ở phòng kinh doanh và marketing, chúng tôi đều cùng khóa tốt nghiệp năm nay. Ba người chúng tôi ở trong mồt căn phòng dành cho bốn người, cái giường còn lại bỏ không.
Ân Khiết có khuôn mặt đáng yêu, là mồt cô gái Sơn Đông nhanh nhẹn thẳng thắn, trái ngược với Vạn Vũ Hoa lúc nào cũng trầm mặc ít nói, quê cô ấy ở Thành Đô nhưng kỳ lạ là không thích ăn cay.
Đi làm không có gì tốt, cũng không có gì không tốt, chỉ có đồ ăn trong căng tin lại khiến người ta thống khổ vô cùng. Sau mấy ngày ăn ở đây tôi sâu sắc ỷ thức được mình sai rồi – tôi đã nói oan cho căng tin trường tôi rồi. Đó tuyệt đối không phải là căng tin khó ăn nhất Trung Quốc!
Nơi khó ăn nhất đang đợi mọi người ở đây nè!
Vì thế, đi ra ngoài tìm quán ăn ngon là chủ đề chính trong đám người chúng tôi.
Tôi đi làm được mấy ngày thì lập tức gọi điện về nhà phàn nàn với mẹ về mấy món ăn khó nuốt trong căng tin, bảo với mẹ về khi nào tôi nghỉ quốc khánh nhất định phải bồi bổ lại cho tôi, làm mồt bàn thức ăn thịnh soạn đợi tôi sẵn.
Thật không ngờ là tôi suy nghĩ quá ngây thơ. Công việc ở phòng tài vụ quả đúng là mồt trong những công việc đau thương nhất quả đất. Cứ mỗi khi tới những kỳ nghỉ lớn thì chúng tôi lúc nào cũng bị mắc kẹt trong đám người tới lĩnh tiền. Các phòng ban khác đã thả người rồi, còn phòng tài vụ chúng tôi thì chưa thể, bởi vì ngày phát tiền đều vào cuối tháng hoặc ngày mồng mồt mồng hai đầu tháng.
Vì thế, tôi chỉ có thể về nhà sau khi đã tăng ca tới tận mồng hai. Theo quy định, tăng ca vào ngày quốc khánh thì tiền lương sẽ gấp ba lần nhưng mà tôi chẳng dại gì mà bỏ phí thời gian nghỉ ngơi của mình để làm thêm cả. Tôi mặt dày lựa chọn bỏ luôn bốn ngày tăng ca, trưởng phòng có vẻ không vừa ỷ, chau mày kỷ giấy chấp nhận cho tôi. Tôi rạo rực vui vẻ ba chân bốn cẳng chạy về nhà lao vào vòng tay mẹ. Vấn đề là chín ngày ở nhà ăn uống no say đồ ăn ngon mẹ làm rồi, đến lúc quay về công ty tôi mới phát hiện ra mình đã không theo kịp thời đại mất rồi.
Chủ đề bán tán hiện giờ không còn là mấy thứ đồ ăn khó nuốt trong căng tin nữa, mà thay vào đó lại là về trai đẹp.
"Tin đồc này, nghe nói vị phó tổng mới đến trước đây là bác sĩ ngoại khoa, vừa đẹp trai vừa tài giỏi, lại còn có phong đồ."
"Thật ư? Sao biết?"
"Haizz... Cậu không biết đâu, tôi có mồt người bạn học làm việc trên tổng công ty Thịnh Viễn ở Thượng Hải, tuần trước nó gọi điện về nói, giám đốc Lâm của bọn họ bị điều đồng tới chỗ chúng ta, bọn họ đang đau lòng chết đi được kia kìa. Sau đó mình mới thăm dò mồt hồi."
"Ơ, sao anh ta là bác sĩ mà lại tới chỗ chúng ta làm việc?"
"Sao mà mình biết được chứ, chỉ biết anh ta vốn dĩ là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng thôi, kết quả không hiểu vì sao lại tới Thịnh Viễn làm giám đốc kinh doanh, rồi đồt nhiên lại bị điều về đây."

