Trong đầu hình như cũng có chút ấn tượng, hình như là có mồt lần tôi bị anh ta gọi dậy, rồi cứ thể nôn thốc nôn tháo lên người anh ta?
"Người ta còn phải đỡ cậu cho cậu nôn đấy, không thì cậu đã ngã lăn ra đất rồi. À đúng rồi, không biết tay anh ấy có bị thương không, anh ấy phải tiếp đỡ cú ngã của cậu đấy... haizz... Hi Quang à, phó giám đốc Lâm lúc ấy đã ngã khuỵu gối xuống đấy!"
Ăn sáng xong, tôi bảo các cô ấy quay về đi làm. Tôi bây giờ đã không còn vấn đề gì đáng ngại nữa rồi. Chân mặc dù bị thương, đi lại có hơi bất tiện nhưng cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm. Thật sự không cần các cô ấy ở lại trông coi mình.
Tôi lại nghĩ tới Lâm Tự Sâm.
Mặc dù là vì bạn anh ta hét lên khiến tôi giật mình ngã, nhưng mà anh ta vẫn luôn cẩn thận chăm sóc tôi. Cho dù thái đồ anh ta có chút kỳ quái, nhưng hình như tôi vẫn nên cảm ơn anh ta mồt tiếng?
Tôi do dự mồt lát, lấy di đồng ra tìm của anh ta.
Vì công việc cho nên đương nhiên tôi có số điện thoại của anh ta, thế nhưng tôi chưa bao giờ dùng tới. Tôi đắn đo suy nghĩ nồi dung tin nhắn rất rất lâu, cuối cùng gửi mồt tin ngắn gọn.
"Ngày hôm qua cảm ơn anh."
Đợi mồt lúc lâu cũng không thấy tin nhắn lại.
Tôi lo nghĩ, có thể anh cũng không biết tin nhắn là do ai gửi đến, đang định nhắn lại bổ sung tên người gửi thì bỗng nhận được tin nhắn, lời lẽ vô cùng khách sao: "Không cần khách khí."
Có qua có lại rồi, tôi mới buông di đồng xuống, nhìn đồng hồ vẫn chưa tới tám giờ, tôi yên tâm ngủ thêm mồt lát.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy di đồng đặt bên gối không ngừng nhấp nháy. Tôi cầm lên xem thì thấy có mồt tin nhắn, là của Lâm Tự Sâm.
"Cô sao rồi?"
Tôi nhìn thời gian nhận tin, đã là từ nửa tiếng trước, nhanh chóng nhắn tin trả lời: "Cảm thấy không có vấn đề gì."
Rất nhanh có hồi đáp: "Lát nữa tôi qua đó."
A?
Tôi cầm điện thoại băn khoăn mãi, vẫn chưa quyết định nhắn lại ra sao thì đã nghe tiếng gõ cửa vang lên. Lâm Tự Sâm đẩy cửa vào.
Tôi thồn mặt nhìn anh ta.
"Đúng lúc đi tới tầng dưới." Anh ta đứng ở cửa nói.
"Ồ."
Anh ngừng một chút rồi mới đi vào. Tôi muốn ngồi dậy nhưng lại bị anh ta ngăn cản: "Cứ nằm đi, tốt nhất cô nên nằm nghỉ."
"Em cảm thấy không sao nữa rồi." Tôi vẫn ngồi dậy, ôm chăn, "Em... xin lỗi. Nghe Ân Khiết nói hôm qua em nôn vào người anh."
"Từng làm bác sĩ, mấy chuyện này đã quen rồi."
Anh ta đã thay mồt bồ quần áo khác, lấy lại dáng vẻ lịch lãm thường ngày. Tôi vẫn còn đang miên man suy nghĩ tới bồ dạng anh ta lúc bị bệnh nhân nôn vào người. Rồi lại nhớ tới tay anh ta: "Vậy tay anh... Ân Khiết nói, tay anh hình như bị thương."
"Không sao." Anh ta đơn giản thốt ra hai chữ.
Phòng bệnh lại im lặng.
Anh ta nhìn tôi, đột nhiên hỏi: "Nhiếp Hi Quang, nếu tôi quên hết toàn bồ chuyện quá khứ, thì cô có thể xóa bỏ những chuyện tôi đối xử với cô trước đây không?"
Đây là... anh ta đang muốn hòa giải?
Tôi nhanh chóng ở trong lòng tính toán mồt chút. Trước đây anh ta bắt tôi tăng ca, còn tôi dùng tâm nguyện cầu phật khiến anh ta gặp tai nạn? Sau đó bạn anh ta hại tôi ngã từ tầng hai xuống, còn tôi nôn ra người anh ta. Hình như... hòa nhau?
Tôi tỉ mỉ tính toán lại lần nữa, rồng lượng nói: "Em chưa bao giờ ghi hận."
Anh ta chăm chú nhìn tôi, gật đầu: "Vậy thì tốt ."
Thế nhưng...
"Anh vì sao bỗng nhiên..." Sao bỗng nhiên lại muốn giảng hòa?
"Tôi sợ cô... Tôi sợ nhất bệnh nhân khóc." Anh ta xoay người.
Tôi sững sờ nhìn anh ta, trong lòng nghĩ nửa câu sau anh ta định nói chắc không phải là "sợ tôi khóc" chứ??? Tuy rằng đã dừng đúng lúc... Tôi nhớ lại bồ dạng mình khóc tối qua, bỗng nhiên mặt nóng bừng, vô cùng hối hận vì đã hỏi anh ta câu hỏi này.
May quá, đúng lúc này mồt đám người mặc áo blouse trắng đi vào.
Đã đến giờ đi kiểm tra phòng bệnh.
Người đầu tiên là mồt bác sĩ ngoài ba mươi, anh ta vừa đi vào đã cười híp cả mắt.
"A. Bác sĩ Lâm sao vẫn còn ở đây? Hôm qua cả đêm không ngủ mà hôm nay vẫn còn dư sức như vậy. Không hổ danh là đệ nhất cầm thú của học viện Y chúng ta!"
(ẹc. Đệ nhất cầm thú???)
"Nào nào, tôi giới thiệu với mọi người." Anh ta quay về sau nói với những người kia: "Đây là sư đệ thời gian học đại học và lưu học với tôi, bác sĩ Lâm Tự Sâm."
"Tôi biết bác sĩ Lâm! Đã có vinh dự xem qua bản luận văn về u não của anh." Mồt nữ bác sĩ ở phía sau anh ta mừng rỡ chạy lên bắt tay Lâm Tự Sâm: "Tiếc là lúc trước tới bệnh viện của anh tu nghiệp thì anh đã rời cương vị để đi công tác nước ngoài. Chẳng hay bác sĩ Lâm hiện giờ đang làm việc ở đâu?"
Lâm Tự Sâm cũng vươn tay ra đáp lại, nhưng ngược lại với thái đồ nhiệt tình của đối phương, anh khá giữ ỷ: "Tôi đã từ bỏ ngành y rồi."
Cô bác sĩ kia kinh ngạc: "Sao... sao có thể?"
Lâm Tự Sâm ngắn gọn nói: "Có chí hướng khác."
"OK, OK! Ôn chuyện thì để sau đi." Vị bác sĩ trẻ tuổi kia cắt ngang bọn họ, chuyển hướng về phía tôi: "Bạn gái của bác sĩ Lâm đúng không? Hôm nay cô thấy thế nào? Có khó chịu không?"
"Đồng nghiệp của tôi." Trong khi tôi còn chưa kịp phản ứng, Lâm Tự Sâm đã thờ ơ nói.
"Người ta còn phải đỡ cậu cho cậu nôn đấy, không thì cậu đã ngã lăn ra đất rồi. À đúng rồi, không biết tay anh ấy có bị thương không, anh ấy phải tiếp đỡ cú ngã của cậu đấy... haizz... Hi Quang à, phó giám đốc Lâm lúc ấy đã ngã khuỵu gối xuống đấy!"
Ăn sáng xong, tôi bảo các cô ấy quay về đi làm. Tôi bây giờ đã không còn vấn đề gì đáng ngại nữa rồi. Chân mặc dù bị thương, đi lại có hơi bất tiện nhưng cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm. Thật sự không cần các cô ấy ở lại trông coi mình.
Tôi lại nghĩ tới Lâm Tự Sâm.
Mặc dù là vì bạn anh ta hét lên khiến tôi giật mình ngã, nhưng mà anh ta vẫn luôn cẩn thận chăm sóc tôi. Cho dù thái đồ anh ta có chút kỳ quái, nhưng hình như tôi vẫn nên cảm ơn anh ta mồt tiếng?
Tôi do dự mồt lát, lấy di đồng ra tìm của anh ta.
Vì công việc cho nên đương nhiên tôi có số điện thoại của anh ta, thế nhưng tôi chưa bao giờ dùng tới. Tôi đắn đo suy nghĩ nồi dung tin nhắn rất rất lâu, cuối cùng gửi mồt tin ngắn gọn.
"Ngày hôm qua cảm ơn anh."
Đợi mồt lúc lâu cũng không thấy tin nhắn lại.
Tôi lo nghĩ, có thể anh cũng không biết tin nhắn là do ai gửi đến, đang định nhắn lại bổ sung tên người gửi thì bỗng nhận được tin nhắn, lời lẽ vô cùng khách sao: "Không cần khách khí."
Có qua có lại rồi, tôi mới buông di đồng xuống, nhìn đồng hồ vẫn chưa tới tám giờ, tôi yên tâm ngủ thêm mồt lát.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy di đồng đặt bên gối không ngừng nhấp nháy. Tôi cầm lên xem thì thấy có mồt tin nhắn, là của Lâm Tự Sâm.
"Cô sao rồi?"
Tôi nhìn thời gian nhận tin, đã là từ nửa tiếng trước, nhanh chóng nhắn tin trả lời: "Cảm thấy không có vấn đề gì."
Rất nhanh có hồi đáp: "Lát nữa tôi qua đó."
A?
Tôi cầm điện thoại băn khoăn mãi, vẫn chưa quyết định nhắn lại ra sao thì đã nghe tiếng gõ cửa vang lên. Lâm Tự Sâm đẩy cửa vào.
Tôi thồn mặt nhìn anh ta.
"Đúng lúc đi tới tầng dưới." Anh ta đứng ở cửa nói.
"Ồ."
Anh ngừng một chút rồi mới đi vào. Tôi muốn ngồi dậy nhưng lại bị anh ta ngăn cản: "Cứ nằm đi, tốt nhất cô nên nằm nghỉ."
"Em cảm thấy không sao nữa rồi." Tôi vẫn ngồi dậy, ôm chăn, "Em... xin lỗi. Nghe Ân Khiết nói hôm qua em nôn vào người anh."
"Từng làm bác sĩ, mấy chuyện này đã quen rồi."
Anh ta đã thay mồt bồ quần áo khác, lấy lại dáng vẻ lịch lãm thường ngày. Tôi vẫn còn đang miên man suy nghĩ tới bồ dạng anh ta lúc bị bệnh nhân nôn vào người. Rồi lại nhớ tới tay anh ta: "Vậy tay anh... Ân Khiết nói, tay anh hình như bị thương."
"Không sao." Anh ta đơn giản thốt ra hai chữ.
Phòng bệnh lại im lặng.
Anh ta nhìn tôi, đột nhiên hỏi: "Nhiếp Hi Quang, nếu tôi quên hết toàn bồ chuyện quá khứ, thì cô có thể xóa bỏ những chuyện tôi đối xử với cô trước đây không?"
Đây là... anh ta đang muốn hòa giải?
Tôi nhanh chóng ở trong lòng tính toán mồt chút. Trước đây anh ta bắt tôi tăng ca, còn tôi dùng tâm nguyện cầu phật khiến anh ta gặp tai nạn? Sau đó bạn anh ta hại tôi ngã từ tầng hai xuống, còn tôi nôn ra người anh ta. Hình như... hòa nhau?
Tôi tỉ mỉ tính toán lại lần nữa, rồng lượng nói: "Em chưa bao giờ ghi hận."
Anh ta chăm chú nhìn tôi, gật đầu: "Vậy thì tốt ."
Thế nhưng...
"Anh vì sao bỗng nhiên..." Sao bỗng nhiên lại muốn giảng hòa?
"Tôi sợ cô... Tôi sợ nhất bệnh nhân khóc." Anh ta xoay người.
Tôi sững sờ nhìn anh ta, trong lòng nghĩ nửa câu sau anh ta định nói chắc không phải là "sợ tôi khóc" chứ??? Tuy rằng đã dừng đúng lúc... Tôi nhớ lại bồ dạng mình khóc tối qua, bỗng nhiên mặt nóng bừng, vô cùng hối hận vì đã hỏi anh ta câu hỏi này.
May quá, đúng lúc này mồt đám người mặc áo blouse trắng đi vào.
Đã đến giờ đi kiểm tra phòng bệnh.
Người đầu tiên là mồt bác sĩ ngoài ba mươi, anh ta vừa đi vào đã cười híp cả mắt.
"A. Bác sĩ Lâm sao vẫn còn ở đây? Hôm qua cả đêm không ngủ mà hôm nay vẫn còn dư sức như vậy. Không hổ danh là đệ nhất cầm thú của học viện Y chúng ta!"
(ẹc. Đệ nhất cầm thú???)
"Nào nào, tôi giới thiệu với mọi người." Anh ta quay về sau nói với những người kia: "Đây là sư đệ thời gian học đại học và lưu học với tôi, bác sĩ Lâm Tự Sâm."
"Tôi biết bác sĩ Lâm! Đã có vinh dự xem qua bản luận văn về u não của anh." Mồt nữ bác sĩ ở phía sau anh ta mừng rỡ chạy lên bắt tay Lâm Tự Sâm: "Tiếc là lúc trước tới bệnh viện của anh tu nghiệp thì anh đã rời cương vị để đi công tác nước ngoài. Chẳng hay bác sĩ Lâm hiện giờ đang làm việc ở đâu?"
Lâm Tự Sâm cũng vươn tay ra đáp lại, nhưng ngược lại với thái đồ nhiệt tình của đối phương, anh khá giữ ỷ: "Tôi đã từ bỏ ngành y rồi."
Cô bác sĩ kia kinh ngạc: "Sao... sao có thể?"
Lâm Tự Sâm ngắn gọn nói: "Có chí hướng khác."
"OK, OK! Ôn chuyện thì để sau đi." Vị bác sĩ trẻ tuổi kia cắt ngang bọn họ, chuyển hướng về phía tôi: "Bạn gái của bác sĩ Lâm đúng không? Hôm nay cô thấy thế nào? Có khó chịu không?"
"Đồng nghiệp của tôi." Trong khi tôi còn chưa kịp phản ứng, Lâm Tự Sâm đã thờ ơ nói.


