80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1590
- Tình trạng: Hoàn thành
"Hình như anh ta ở đây để thảo luận về mồt cuồc phẫu thuật khá khó khăn... Mặt khác, có thể là do anh ta cảm thấy việc mình bị ngã cũng có mồt phần trách nhiệm của bản thân? Hơn nữa, cơm cũng đâu phải do anh ta mang tới, là dì Trần ngày nào cũng đưa tới tận nơi đấy chứ. Anh ta cũng thỉnh thoảng thuận đường ghé thăm mình mồt lát rồi đi luôn, nếu như không đi ngay..."

Ân Khiết lóe mắt nhìn tôi, dáng vẻ tò mò vô cùng, đáng tiếc tôi phải để cô ấy thất vọng rồi.

"Thì là vì có mồt đám bác sĩ cũng đang ở chỗ mình cùng anh ta thảo luận vấn đề y học, hoặc là tám chuyện ở trường Y."

Ân Khiết vẫn còn ở trong trạng thái mê muồi: "Ở đây?"

Tôi gật đầu.

"Vậy cậu nghe có hiểu gì không?"

"... Thế cho nên mình mới bảo cậu mang cho mình cái máy chơi game tới đây!!!"

"Kỳ nghỉ của phó giám đốc cũng thật là siêu phàm thoát tục!" Ân Khiết cảm thán: "Anh ấy có phải là làm việc tới phát cuồng rồi không? Bình thường ở công ty tăng ca kinh khủng như vậy mà giờ xin nghỉ phép rồi lại còn tới làm ở bệnh viện."

Tôi mãnh liệt tán thành, thuận tiện tung ra mồt ít tin tức: "Bác sĩ Phương nói anh ta trước đây cũng rất đáng sợ, lúc còn học đại học anh ta hoàn toàn không phải là người, tới bệnh viện làm rồi lại càng không phải người. Ai lại đứng thực hiện ca phẫu thuật mười mấy tiếng đồng hồ liền mà vẫn nhìn anh ta vẫn chẳng hề hấn gì như người nhàn hạ."

Tôi nói linh ta linh tinh mồt hồi, Ân Khiết nghe đến mức hào hứng tràn trề: "Bác sĩ phụ trách của cậu tám chuyện với cậu về phó giám đốc nhiều thế cơ à?"

Tôi tỉ mỉ nghĩ, đúng là có nói nhiều thật. Lúc ăn cơm, bình thường những người khác hay nói chuyện công việc, còn anh ta lại lôi kéo tôi nói chuyện trên trời dưới đất. Tôi kết luận: "Anh ta hình như nói nhảm hơi nhiều!"

"Không nghĩ ra phó giám đốc Lâm của chúng ta là cái dạng người gì nữa..." Ân Khiết suy tư cả ngày mới thôi: "Vậy Hi Quang này, quan hệ giữa cậu và phó giám đốc đã tốt lên được chút nào chưa? Cơ hồi hiếm có đó nhé, cậu cũng đừng quá cố chấp."

"... Cũng được, "cật nhân chủy nhuyễn (*)". Bình thường cũng sẽ nói chuyện với nhau vài câu..."

(*)Nã nhân thủ đoản, cật nhân chủy nhuyễn: Nhận quà của người khác thì phải biết khiêm nhường, ăn cơm của người khác thì phải dẻo miệng. Đại ỷ là nói về kỹ năng mềm trong giao tiếp đời thường.

"Ừ, mình cũng cảm thấy thái đồ của anh ấy đối với cậu không còn thô bạo như trước."

Nhắc tới sự thay đổi trong thái đồ của Lâm Tự Sâm, tôi bỗng nhiên nhớ tới câu nói của anh ta sáng hôm ấy. Tôi hỏi Ân Khiết: "Ân Khiết, mình khóc trông có đáng sợ không?"

"..."

"... Hay là vô cùng... đáng yêu???" Tôi cũng tự thấy ớn lạnh.

"..." Ân Khiết hiển nhiên không nhịn được nữa, "Mình còn chưa thấy cậu khóc. Nào, khóc thử mồt trận cho mình xem?"

~~~

Ân Khiết để lại máy chơi game rồi ra về.

Có cái máy này, rốt cuồc những ngày tháng nằm viện của tôi cũng bớt buồn chán. Mỗi ngày tôi đều chơi đến không biết gì. Có hôm Lâm Tự Sâm đến đúng lúc tôi đang ở trong tình trạng nguy cấp sắp thông qua ván game, chỉ có thể tiếp anh ta được vài câu rồi lại tiếp tục vùi đầu vào máy.

Chờ tới khi tôi thanh tỉnh hoàn toàn, thì anh ta đã đi mất. Tôi nhất thời cảm thấy thật khó chịu. Mỗi ngày đều ăn cơm nhà người ta, người ta đến thăm mình mà mình lại vô tư ngồi chơi game, thật không có phép lịch sự gì cả. Nằm trên giường trằn trọc cả ngày, cuối cùng không chịu được tôi quyết định gửi tin nhắn xin lỗi tới Lâm Tự Sâm.

"Xin lỗi phó giám đốc, lúc nãy em chơi game vừa đúng lúc qua ải, quá mải mê!"

Gửi tin đi rồi tôi mới ỷ thức được, nồi dung cũng thật là thiếu lễ phép! Rất may là Lâm Tự Sâm trả lời lại, nhìn qua thì không thấy anh ta tức giận gì.

"Hiện giờ cô vẫn chưa thích hợp để chơi mấy trò khiến não bồ vận đồng căng thẳng như thế."

"Uhm." Lại là bác sĩ Lâm nữa rồi.

Mồt lúc sau anh ta lại gửi tin tới: "Qua ải chưa?"

Tôi nhanh chóng trả lời: "Chưa."

Nếu như biết trước hậu quả của việc gửi tin nhắn này tới anh ta, tôi tuyệt đối sẽ không làm!

Sáng sớm hôm sau, Lâm Tự Sâm vác theo mồt đống việc tới, giao cho tôi làm.

"Phó giám đốc... Thật ra, em cũng không phải là người cuồng làm việc đến thế. Em không muốn tăng ca."

"Chơi game hao tổn sức lực rồi, làm việc để thư gian mồt chút."

Tôi nhìn chồng tư liệu cao ngất anh ta đặt ở đầu gối tôi, yên lặng không nói gì.

Còn anh ta thư thái cởi áo khoác vắt lên thành ghế, nói: "Máy game đâu? Hôm qua chưa qua ải đúng không, để tôi giúp cô."

Tôi giật mình. Đồt nhiên tôi cảm thấy, chuyện này sao lại không giống với lời thoại nên có giữa chúng tôi? Mặc dù quan hệ giữa tôi và Lâm Tự Sâm mấy ngày nay đã cải thiện khá nhiều, nhưng dường như vẫn chưa thể tiến tới cái tình huống như thế này dễ dàng thế được.

Anh ta dường như cũng ỷ thức được bản thân mình vừa nói cái gì, nụ cười trên môi đồt nhiên cứng lại. Tôi chẳng biết nên làm gì, đánh vồi vàng móc cái máy game giấu kỹ trong chăn ra đưa cho anh ta.

Sau đó, tôi cũng sững sờ.

Ánh mắt anh ta chậm rãi di chuyển từ mặt tôi xuống tay chúng tôi, nhận lấy cái máy game.

Căn phòng yên tĩnh xuống.

Tôi chống tay lên bàn, chần chừ viết báo cáo tổng kết thường niên. Còn Lâm Tự Sâm ngồi trên sô pha, cúi đầu nghiêm túc ấn những cái phím trên máy game.

Prev 1 ... 43 44 45 46 47 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000566