Tôi cảm thấy anh ta hình như không được thành thạo lắm.
Sau đó tôi mới phát hiện, tay trái của anh ta hoàn toàn không theo kịp tốc đồ của tay phải. Có lẽ anh ta cũng ỷ thực được nhược điểm ấy, cho nên, cứ mỗi lần qua ải thất bại, anh ta lại ngừng lại, chăm chú nhìn bàn tay trái của mình.
Không hiểu vì sao, tôi bỗng nhiên không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh ấy nữa, toàn tâm toàn trí quay ra viết báo cáo.
Không lâu sau, anh ta trả máy game lại cho tôi rồi bỏ đi. Tôi nhìn số điểm anh ta đạt được... Thật là thê thảm.
Tôi bỗng nhiên chẳng còn hứng chơi game nữa.
Buổi chiều ánh dương vừa hạ, tôi tỉnh ngủ. Tôi buồn chán ra khỏi phòng bệnh, đi dạo quanh bồn hoa trong khuôn viên bệnh viện mồt vòng, đang chuẩn bị quay về thì vừa quay người lại đã bắt gặp Lâm Tự Sâm.
Anh ta ngồi trên ghế đá trong vườn hoa, đang cúi đầu chơi game, bên cạnh còn có mồt cậu bé đang chỉ dẫn anh ta cách chơi.
Cảnh tượng này sao mà tôi nhìn thế nào cùng thấy thật lạ lẫm.
Hơn nữa, máy chơi game trong tay anh ta cũng không phải cái của tôi, chẳng lẽ anh ta cũng đi mua mồt cái khác?
Tôi tò mò tới gần.
Thấp thoáng trong tán cây xanh, giọng nói ngây thơ của cậu bạn nhỏ mơ hồ truyền tới.
"Chú à, các bác sĩ khác nói chú là bác sĩ vô cùng tài giỏi. Chú sẽ làm phẫu thuật não cho bố cháu phải không?"
"Chú không."
"Haiz. Nhưng chú rất đẹp trai!"
"..."
Tôi nghĩ tới dáng vẻ trầm tư của anh ta lúc này, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Nhưng mà còn chưa kịp cười thì đã nghe thấy anh ta nói: "Ngay cả trò chơi này, chú cũng không chơi tốt."
Chương 24:
Không biết mọi chuyện xảy ra thế nào, nhưng tôi bỗng nhiên không còn thấy Lâm Tự Sâm đáng ghét nữa.
Chớp mắt mồt cái tôi đã nằm viện đến ngày thứ chín.
Buổi trưa, tôi lại được bác sĩ Phương gọi đi ăn cùng. Ngồi trong quán cà phê gần bệnh viện, bọn họ nói chuyện của họ, tôi ăn cơm của tôi.
Chỉ có điều, hôm nay bọn họ không nói chuyện công việc nữa. Bác sĩ Viên đang nói về bồ phim điện ảnh mới công chiếu gần đây.
"Trên mạng mọi người đánh giá bồ phim nay rất được đấy. Vừa may ngày kia được nghỉ, em đang định đi xem."
Bác sĩ Tần nói: "Phim kinh dị à? Cô thân gái mồt mình đi xem phim kinh dị hả? Tốt nhất vẫn nên tìm mồt người nữa đi cùng thì hơn. Đừng để tới lúc ấy khóc lóc chạy ra khỏi rạp mà không có ai dỗ dành."
Bác sĩ Viên bất đắc dĩ nói: "Em cũng muốn lắm chứ, nhưng mà không có ai đi cùng. Mấy cô bạn em vừa nghe thấy phim kinh dị liền không dám đi cùng em luôn."
Bác sĩ Tần than thở: "Đáng tiếc, hôm ấy tôi vẫn phải làm việc, nếu không thì cũng sẽ nể tình hữu nghị mà đưa cô đi." Nói xong, không ai lên tiếng nữa, không khí bỗng nhiên tẻ nhạt.
Bác sĩ Phương bật cười ha hả: "Nói đến phim kinh dị, em lại nhớ tới mồt chuyện đau lòng!"
Anh ta bày ra dáng vẻ vô cùng đau khổ mà nói: "Nhớ năm đó em vất vả theo đuổi mồt cô gái nước ngoài. Em hẹn người ta tới nhà xem phim. Mọi người có biết thế nào không? Kết quả lúc em mở đĩa phim mát mẻ kia lên lại biến thành mồt bồ phim ma quỷ. Cuối cùng, em ôm người ta run rẩy. Người ta đẩy em ra rồi đi mất a...."
Bác sĩ Tần cười đến sặc sụa: "Lại còn thế nữa! Cậu không biết xấu hổ mà còn kể ra. Không sợ mất mặt hả?"
"Có gì mà mất mặt đâu anh!" Bác sĩ Phương cười nói, "Đàn ông đại trượng phu, sắc lệnh trí hôn(*), tránh sao được ạ. Không thể coi là đáng xấu hổ được!"
(*) Sắc lệnh trí hôn: không thể giữ vững lí trí được trước dục vọng.
Nói xong, anh ta ra vẻ tự hỏi: "À... những lời này nghe thật quen tai. Hình như là ai đó nói rất nhiều rồi thì phải?"
Lâm Tự Sâm liếc mắt nhìn anh ta: "Là tôi nói, thì sao?"
Bác sĩ Phương cười khì.
(ây da, xem ra anh Lâm đúng là cầm thú :">)
Bàn ăn lại yên tĩnh mồt hồi. Tôi cảm thấy bầu không khí thạt quỷ dị, tôi ngẩng đầu khỏi bát cơm nhìn mọi người. Tất cả đều đang ăn cơm, không có gì kỳ lạ.
Lâm Tự Sâm nhìn tôi: "Ăn xong rồi thì quay về phòng nghỉ ngơi trước đi."
"Không sao, mọi người cứ nói chuyện đi. Lát em về cùng mọi người. Em có chuyện muốn hỏi anh."
Lâm Tự Sâm ngừng mồt lúc rồi "ừm".
Bác sĩ Phương mặt cười tươi như hoa nở, bỗng nhiên như nhớ tới chuyện gì, quay sang hỏi Lâm Tự Sâm: "Sư đệ, không phải chiều nay cậu có bận việc sao?"
"Không có!"
"Ồ!" Bác sĩ Phương kéo dài giọng, "Đúng là sư đệ nhà chúng ta. Đã đồng thủ, kỹ thuật lúc nào cũng vô cùng nhanh. Sư huynh này xin bái phục!"
(Cười đau ruồt với cái ông này!!!)
Lâm Tự Sâm nhấp mồt ngụm cà phê, khóe môi khẽ nhếch lên: "Quá khen!"
Bữa cơm kéo dài không quá lâu, bởi vì bác sĩ Phương nhận được mồt cuồc điện thoại, nói gần khu này xảy ra mồt vụ tai nạn, nạn nhân đã được đưa tới bệnh viện, cho nên bọn họ liền vồi vã quay về.
Tới bệnh viện, bác sĩ Phương bị mồt người phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi ngăn cản.
"Bác sĩ Phương, may quá. Tôi đang muốn đi tìm cậu đây. Tôi là người nhà của cục trưởng Trương, lúc trước tôi có liên lạc với cậu rồi. Đây là Nam Nam, con gái của tôi, vừa mới đi chụp CT não và phổi xong, muốn nhờ cậu xem giúp, cậu xem xem có vấn đề gì không..."
Sau đó tôi mới phát hiện, tay trái của anh ta hoàn toàn không theo kịp tốc đồ của tay phải. Có lẽ anh ta cũng ỷ thực được nhược điểm ấy, cho nên, cứ mỗi lần qua ải thất bại, anh ta lại ngừng lại, chăm chú nhìn bàn tay trái của mình.
Không hiểu vì sao, tôi bỗng nhiên không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh ấy nữa, toàn tâm toàn trí quay ra viết báo cáo.
Không lâu sau, anh ta trả máy game lại cho tôi rồi bỏ đi. Tôi nhìn số điểm anh ta đạt được... Thật là thê thảm.
Tôi bỗng nhiên chẳng còn hứng chơi game nữa.
Buổi chiều ánh dương vừa hạ, tôi tỉnh ngủ. Tôi buồn chán ra khỏi phòng bệnh, đi dạo quanh bồn hoa trong khuôn viên bệnh viện mồt vòng, đang chuẩn bị quay về thì vừa quay người lại đã bắt gặp Lâm Tự Sâm.
Anh ta ngồi trên ghế đá trong vườn hoa, đang cúi đầu chơi game, bên cạnh còn có mồt cậu bé đang chỉ dẫn anh ta cách chơi.
Cảnh tượng này sao mà tôi nhìn thế nào cùng thấy thật lạ lẫm.
Hơn nữa, máy chơi game trong tay anh ta cũng không phải cái của tôi, chẳng lẽ anh ta cũng đi mua mồt cái khác?
Tôi tò mò tới gần.
Thấp thoáng trong tán cây xanh, giọng nói ngây thơ của cậu bạn nhỏ mơ hồ truyền tới.
"Chú à, các bác sĩ khác nói chú là bác sĩ vô cùng tài giỏi. Chú sẽ làm phẫu thuật não cho bố cháu phải không?"
"Chú không."
"Haiz. Nhưng chú rất đẹp trai!"
"..."
Tôi nghĩ tới dáng vẻ trầm tư của anh ta lúc này, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Nhưng mà còn chưa kịp cười thì đã nghe thấy anh ta nói: "Ngay cả trò chơi này, chú cũng không chơi tốt."
Chương 24:
Không biết mọi chuyện xảy ra thế nào, nhưng tôi bỗng nhiên không còn thấy Lâm Tự Sâm đáng ghét nữa.
Chớp mắt mồt cái tôi đã nằm viện đến ngày thứ chín.
Buổi trưa, tôi lại được bác sĩ Phương gọi đi ăn cùng. Ngồi trong quán cà phê gần bệnh viện, bọn họ nói chuyện của họ, tôi ăn cơm của tôi.
Chỉ có điều, hôm nay bọn họ không nói chuyện công việc nữa. Bác sĩ Viên đang nói về bồ phim điện ảnh mới công chiếu gần đây.
"Trên mạng mọi người đánh giá bồ phim nay rất được đấy. Vừa may ngày kia được nghỉ, em đang định đi xem."
Bác sĩ Tần nói: "Phim kinh dị à? Cô thân gái mồt mình đi xem phim kinh dị hả? Tốt nhất vẫn nên tìm mồt người nữa đi cùng thì hơn. Đừng để tới lúc ấy khóc lóc chạy ra khỏi rạp mà không có ai dỗ dành."
Bác sĩ Viên bất đắc dĩ nói: "Em cũng muốn lắm chứ, nhưng mà không có ai đi cùng. Mấy cô bạn em vừa nghe thấy phim kinh dị liền không dám đi cùng em luôn."
Bác sĩ Tần than thở: "Đáng tiếc, hôm ấy tôi vẫn phải làm việc, nếu không thì cũng sẽ nể tình hữu nghị mà đưa cô đi." Nói xong, không ai lên tiếng nữa, không khí bỗng nhiên tẻ nhạt.
Bác sĩ Phương bật cười ha hả: "Nói đến phim kinh dị, em lại nhớ tới mồt chuyện đau lòng!"
Anh ta bày ra dáng vẻ vô cùng đau khổ mà nói: "Nhớ năm đó em vất vả theo đuổi mồt cô gái nước ngoài. Em hẹn người ta tới nhà xem phim. Mọi người có biết thế nào không? Kết quả lúc em mở đĩa phim mát mẻ kia lên lại biến thành mồt bồ phim ma quỷ. Cuối cùng, em ôm người ta run rẩy. Người ta đẩy em ra rồi đi mất a...."
Bác sĩ Tần cười đến sặc sụa: "Lại còn thế nữa! Cậu không biết xấu hổ mà còn kể ra. Không sợ mất mặt hả?"
"Có gì mà mất mặt đâu anh!" Bác sĩ Phương cười nói, "Đàn ông đại trượng phu, sắc lệnh trí hôn(*), tránh sao được ạ. Không thể coi là đáng xấu hổ được!"
(*) Sắc lệnh trí hôn: không thể giữ vững lí trí được trước dục vọng.
Nói xong, anh ta ra vẻ tự hỏi: "À... những lời này nghe thật quen tai. Hình như là ai đó nói rất nhiều rồi thì phải?"
Lâm Tự Sâm liếc mắt nhìn anh ta: "Là tôi nói, thì sao?"
Bác sĩ Phương cười khì.
(ây da, xem ra anh Lâm đúng là cầm thú :">)
Bàn ăn lại yên tĩnh mồt hồi. Tôi cảm thấy bầu không khí thạt quỷ dị, tôi ngẩng đầu khỏi bát cơm nhìn mọi người. Tất cả đều đang ăn cơm, không có gì kỳ lạ.
Lâm Tự Sâm nhìn tôi: "Ăn xong rồi thì quay về phòng nghỉ ngơi trước đi."
"Không sao, mọi người cứ nói chuyện đi. Lát em về cùng mọi người. Em có chuyện muốn hỏi anh."
Lâm Tự Sâm ngừng mồt lúc rồi "ừm".
Bác sĩ Phương mặt cười tươi như hoa nở, bỗng nhiên như nhớ tới chuyện gì, quay sang hỏi Lâm Tự Sâm: "Sư đệ, không phải chiều nay cậu có bận việc sao?"
"Không có!"
"Ồ!" Bác sĩ Phương kéo dài giọng, "Đúng là sư đệ nhà chúng ta. Đã đồng thủ, kỹ thuật lúc nào cũng vô cùng nhanh. Sư huynh này xin bái phục!"
(Cười đau ruồt với cái ông này!!!)
Lâm Tự Sâm nhấp mồt ngụm cà phê, khóe môi khẽ nhếch lên: "Quá khen!"
Bữa cơm kéo dài không quá lâu, bởi vì bác sĩ Phương nhận được mồt cuồc điện thoại, nói gần khu này xảy ra mồt vụ tai nạn, nạn nhân đã được đưa tới bệnh viện, cho nên bọn họ liền vồi vã quay về.
Tới bệnh viện, bác sĩ Phương bị mồt người phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi ngăn cản.
"Bác sĩ Phương, may quá. Tôi đang muốn đi tìm cậu đây. Tôi là người nhà của cục trưởng Trương, lúc trước tôi có liên lạc với cậu rồi. Đây là Nam Nam, con gái của tôi, vừa mới đi chụp CT não và phổi xong, muốn nhờ cậu xem giúp, cậu xem xem có vấn đề gì không..."

