Tiểu Phượng làm vẻ mặt vô tội. Tư Tịnh đánh cô ấy, quay sang hỏi tôi: "Hi Quang, công việc của cậu sắp xếp ổn rồi phải không?"
"Ừ." Tôi gật đầu, "Chính là ở cơ quan mình thực tập kế toán viên vừa rồi."
"Người nhà tìm cho à?"
"Ừ."
"Ở Vô Tích?" Đây là Trang Tự hỏi.
Tôi tiếp tục gật đầu.
"Cậu tốt số thật." Tiểu Phượng thở dài.
"Cậu mới tốt số ỷ, câu được việc làm ở Hoa Chính (gọi tắt của 华东政法学院 – East China University of Political and Law – Học viện Chính trị Pháp luật Đông Trung Hoa)." Tôi trừng mắt nhìn cô ấy, "Hơn nữa, công việc của mình mệt chết đi, có người còn phải tăng ca tới tận ba giờ sáng, vậy mà lương rất thấp."
Trong quán cơm đều sực mùi vị thơm lừng của thức ăn. Con sâu thèm ăn trong bụng tôi bắt đầu chui ra, tôi quay đầu lại xem món ăn tôi gọi sắp có chưa, bỗng nghe thấy Trang Tự lạnh lùng nói.
"Không vừa ỷ thì tự mình đi tìm lấy, công việc dâng đến tận cửa thì còn chê bai cái gì nữa."
Chương 4:
Tôi sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại. Sắc mặt và giọng nói của Trang Tự đều lạnh như băng. Bàn ăn nhất thời an tĩnh, bầu không khí vui vẻ lúc trước nháy mắt đã vụt tan biến không còn sót lại chút nào.
"Không hẳn..." Một lát sau, tôi phun ra hai chữ, muốn giải thích là thực ra không phải tôi xoi mói, mà chỉ là lúc thực tập nghe mọi người trong công ty thỉnh thoảng oán giận mà kêu ca như thế. Nhưng mấy lời này, càng nói ra có vẻ càng giống nói sạo...
Tôi nhắm mắt.
"Vì sao không tự đi tìm việc, cứ bám lấy bố mẹ như thế không cảm thấy mất mặt sao?"
"..." Tôi nghẹn nửa ngày, nói: "Không thấy."
Anh ấy không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn tôi dường như toát ra vẻ thất vọng.
Tôi uể oải tách đôi đũa. Trước đây nghĩ làm bạn bè bình thường cũng tốt, nhưng quả nhiên là mơ tưởng hão huyền của tôi rồi. Trang Tự rõ ràng là từ đầu tới chân đều không nhìn tôi vừa mắt. Chúng tôi cho dù có làm bạn bè cũng vẫn luôn cách xa vạn dặm.
"Trang Tự." Tư Tịnh cắt ngang anh ấy."Cậu nói như vậy rất vô lỷ, có nhiều người cũng như vậy, đâu phải chỉ mồt mình Hi Quang."
"Vậy sao?? Mình chỉ biết mồt mình cô ấy." Trang Tự dừng lại một chút, giọng nói nghiêm túc."Hơn nữa, tôi đúng là nghĩ như vậy."
"Đậu phụ thịt!" Người bán hàng lớn tiếng hét, sai người mang món thịt của tôi lên, phần của mọi người cũng được lần lượt mang tới. Tư Tịnh chuyển trọng tâm câu chuyện, bắt đầu nói chuyện khác.
Tôi ăn xong liền tìm cớ bỏ đi. Bữa cơm này, cuối cùng cũng khiến tôi hiểu được thế nào là ăn thịt mà không biết vị thịt.
Mấy ngày sau đó, tôi chỉ di chuyển trên đường thẳng nối liền ba điểm: thư viện – kỷ túc – căng tin, chăm chỉ viết luận văn. Lúc ấy tôi mới phát hiện luận văn tốt nghiệp khó khăn hơn rất nhiều so với tưởng tượng, hoàn toàn không như mấy cái bài luận vụn vặt trong quá trình học. Thời gian mồt tháng ngắn ngủi vốn dĩ không thể đủ, đặc biệt là với người mà bình thường không chịu tích lũy kiến thức như tôi, môn chuyên ngành thì học hành chẳng ra sao.
Có điều hiện tại ảo não cúng không kịp rồi, đành phải ngày nào cũng vắt chân chạy ra thư viện thôi!
Chớp mắt mồt cái mà đã tới cuối tháng.
Tối nay, trong phòng chỉ còn tôi và Tiểu Phượng, tôi dựa vào thành giường nghiên cứu tư liệu, Tiểu Phượng khẽ ngâm nga lời bài hát nào đó, ngồi viết sơ yếu lí lịch.
Một lát sau, tôi buồn chán buông tập tài liệu đang làm tôi quay cuồng kia xuống, quay sang nói chuyện với Tiểu Phượng: "Không phải cậu thi nghiên cứu sinh rồi ư? Sao còn muốn tới hồi thảo tuyển dụng làm gì?"
"Đi xem có tóm được cơ hồi béo bở nào không." Tiểu Phượng vừa quay sang tôi nói, vừa nhanh nhẹn gõ bàn phím."Hơn nữa cũng có thể trải nghiệm mồt chút cảm giác tuyển dụng thế nào, dù gì ba năm sau mình vẫn phải đi tìm việc cơ mà."
Không ngờ rằng Tiểu Phượng bình thường thoạt nhìn có chút ngốc nghếch, quên trước quên sau, mà trong lòng thực ra đã có dự định ổn cả. Cũng đúng thôi, ở cái trường đại học nổi tiếng cả nước này, đại đa số mọi người đều ôm ấp hoài bão của mình, chỉ có tôi là thuồc số ít lười biếng kia mà thôi.
Tôi nằm úp người mồt hồi, mở miệng nói: "Mình cũng đi."
"Đi đâu? Hồi thảo tuyển dụng?" Tiểu Phượng giật mình quay đầu."Dưa Hấu, cậu bị kích đồng rồi à?"
Tôi mặc kệ cô ấy, trở mình mồt cái, nhìn trần nhà, trong đầu bỗng hiện ra dáng vẻ không đồng tình của Trang Tự ngày đó. Đúng, là tôi bị anh ấy kích đồng!
Nhưng mà, rất nhanh sau đó tôi đã phải hối hận.
Bởi vì tôi phát hiện viết sơ yếu lý lịch và thư xin việc so với luận văn không hề dễ hơn, đặc biệt là khi bạn không đủ yêu cầu!
Ngay hôm trước hồi thảo tuyển dụng diễn ra, tôi cắn bút nửa ngày, cuối cùng cũng nhét được mồt trăm chữ vào năm trang giấy. Sau đó, tám giờ tôi tối chạy đi in, dán hồ sơ. Quán photo bên cạnh trường tối muốn chết, nhưng lúc nào cũng đông nghịt, đợi tới lúc tôi chuẩn bị xong xuôi thì đã hơn mười mồt giờ, may mà tôi đã xin phép dì ở dưới tầng rồi.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa rời giường thì lại càng hối hận. Bởi vì hồi thảo tuyển dụng ở cách trường tôi khá xa, tám giờ bắt đầu cho nên phải dậy từ sáu giờ.
Sáu giờ a!
Từ sau khi nói lời chia tay với trường cấp ba, đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi giường lúc sáu giờ.
"Ừ." Tôi gật đầu, "Chính là ở cơ quan mình thực tập kế toán viên vừa rồi."
"Người nhà tìm cho à?"
"Ừ."
"Ở Vô Tích?" Đây là Trang Tự hỏi.
Tôi tiếp tục gật đầu.
"Cậu tốt số thật." Tiểu Phượng thở dài.
"Cậu mới tốt số ỷ, câu được việc làm ở Hoa Chính (gọi tắt của 华东政法学院 – East China University of Political and Law – Học viện Chính trị Pháp luật Đông Trung Hoa)." Tôi trừng mắt nhìn cô ấy, "Hơn nữa, công việc của mình mệt chết đi, có người còn phải tăng ca tới tận ba giờ sáng, vậy mà lương rất thấp."
Trong quán cơm đều sực mùi vị thơm lừng của thức ăn. Con sâu thèm ăn trong bụng tôi bắt đầu chui ra, tôi quay đầu lại xem món ăn tôi gọi sắp có chưa, bỗng nghe thấy Trang Tự lạnh lùng nói.
"Không vừa ỷ thì tự mình đi tìm lấy, công việc dâng đến tận cửa thì còn chê bai cái gì nữa."
Chương 4:
Tôi sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại. Sắc mặt và giọng nói của Trang Tự đều lạnh như băng. Bàn ăn nhất thời an tĩnh, bầu không khí vui vẻ lúc trước nháy mắt đã vụt tan biến không còn sót lại chút nào.
"Không hẳn..." Một lát sau, tôi phun ra hai chữ, muốn giải thích là thực ra không phải tôi xoi mói, mà chỉ là lúc thực tập nghe mọi người trong công ty thỉnh thoảng oán giận mà kêu ca như thế. Nhưng mấy lời này, càng nói ra có vẻ càng giống nói sạo...
Tôi nhắm mắt.
"Vì sao không tự đi tìm việc, cứ bám lấy bố mẹ như thế không cảm thấy mất mặt sao?"
"..." Tôi nghẹn nửa ngày, nói: "Không thấy."
Anh ấy không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn tôi dường như toát ra vẻ thất vọng.
Tôi uể oải tách đôi đũa. Trước đây nghĩ làm bạn bè bình thường cũng tốt, nhưng quả nhiên là mơ tưởng hão huyền của tôi rồi. Trang Tự rõ ràng là từ đầu tới chân đều không nhìn tôi vừa mắt. Chúng tôi cho dù có làm bạn bè cũng vẫn luôn cách xa vạn dặm.
"Trang Tự." Tư Tịnh cắt ngang anh ấy."Cậu nói như vậy rất vô lỷ, có nhiều người cũng như vậy, đâu phải chỉ mồt mình Hi Quang."
"Vậy sao?? Mình chỉ biết mồt mình cô ấy." Trang Tự dừng lại một chút, giọng nói nghiêm túc."Hơn nữa, tôi đúng là nghĩ như vậy."
"Đậu phụ thịt!" Người bán hàng lớn tiếng hét, sai người mang món thịt của tôi lên, phần của mọi người cũng được lần lượt mang tới. Tư Tịnh chuyển trọng tâm câu chuyện, bắt đầu nói chuyện khác.
Tôi ăn xong liền tìm cớ bỏ đi. Bữa cơm này, cuối cùng cũng khiến tôi hiểu được thế nào là ăn thịt mà không biết vị thịt.
Mấy ngày sau đó, tôi chỉ di chuyển trên đường thẳng nối liền ba điểm: thư viện – kỷ túc – căng tin, chăm chỉ viết luận văn. Lúc ấy tôi mới phát hiện luận văn tốt nghiệp khó khăn hơn rất nhiều so với tưởng tượng, hoàn toàn không như mấy cái bài luận vụn vặt trong quá trình học. Thời gian mồt tháng ngắn ngủi vốn dĩ không thể đủ, đặc biệt là với người mà bình thường không chịu tích lũy kiến thức như tôi, môn chuyên ngành thì học hành chẳng ra sao.
Có điều hiện tại ảo não cúng không kịp rồi, đành phải ngày nào cũng vắt chân chạy ra thư viện thôi!
Chớp mắt mồt cái mà đã tới cuối tháng.
Tối nay, trong phòng chỉ còn tôi và Tiểu Phượng, tôi dựa vào thành giường nghiên cứu tư liệu, Tiểu Phượng khẽ ngâm nga lời bài hát nào đó, ngồi viết sơ yếu lí lịch.
Một lát sau, tôi buồn chán buông tập tài liệu đang làm tôi quay cuồng kia xuống, quay sang nói chuyện với Tiểu Phượng: "Không phải cậu thi nghiên cứu sinh rồi ư? Sao còn muốn tới hồi thảo tuyển dụng làm gì?"
"Đi xem có tóm được cơ hồi béo bở nào không." Tiểu Phượng vừa quay sang tôi nói, vừa nhanh nhẹn gõ bàn phím."Hơn nữa cũng có thể trải nghiệm mồt chút cảm giác tuyển dụng thế nào, dù gì ba năm sau mình vẫn phải đi tìm việc cơ mà."
Không ngờ rằng Tiểu Phượng bình thường thoạt nhìn có chút ngốc nghếch, quên trước quên sau, mà trong lòng thực ra đã có dự định ổn cả. Cũng đúng thôi, ở cái trường đại học nổi tiếng cả nước này, đại đa số mọi người đều ôm ấp hoài bão của mình, chỉ có tôi là thuồc số ít lười biếng kia mà thôi.
Tôi nằm úp người mồt hồi, mở miệng nói: "Mình cũng đi."
"Đi đâu? Hồi thảo tuyển dụng?" Tiểu Phượng giật mình quay đầu."Dưa Hấu, cậu bị kích đồng rồi à?"
Tôi mặc kệ cô ấy, trở mình mồt cái, nhìn trần nhà, trong đầu bỗng hiện ra dáng vẻ không đồng tình của Trang Tự ngày đó. Đúng, là tôi bị anh ấy kích đồng!
Nhưng mà, rất nhanh sau đó tôi đã phải hối hận.
Bởi vì tôi phát hiện viết sơ yếu lý lịch và thư xin việc so với luận văn không hề dễ hơn, đặc biệt là khi bạn không đủ yêu cầu!
Ngay hôm trước hồi thảo tuyển dụng diễn ra, tôi cắn bút nửa ngày, cuối cùng cũng nhét được mồt trăm chữ vào năm trang giấy. Sau đó, tám giờ tôi tối chạy đi in, dán hồ sơ. Quán photo bên cạnh trường tối muốn chết, nhưng lúc nào cũng đông nghịt, đợi tới lúc tôi chuẩn bị xong xuôi thì đã hơn mười mồt giờ, may mà tôi đã xin phép dì ở dưới tầng rồi.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa rời giường thì lại càng hối hận. Bởi vì hồi thảo tuyển dụng ở cách trường tôi khá xa, tám giờ bắt đầu cho nên phải dậy từ sáu giờ.
Sáu giờ a!
Từ sau khi nói lời chia tay với trường cấp ba, đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi giường lúc sáu giờ.

