Tới trạm xe buỷt, liền nhìn thấy mấy người đang đứng cùng Trang Tự thì ngay lập tức, level hối hận của tôi cao bằng đỉnh núi!
Sao không ai nói cho tôi biết Trang Tự cũng sẽ đi chứ! Không phải anh ấy đã tìm được công việc rồi ư?
Còn nữa, anh ấy thấy tôi đi liệu có cho rằng tôi là vì mấy lời anh ấy nói nên mới đi không? Ờ thì tuy rằng là thật, nhưng mà, nhưng mà...
Tôi phiền muộn leo lên trên xe buỷt.
Cũng may là nỗi phiền muồn của tôi rất nhanh chóng bị cơn buồn ngủ choán lấy. Tôi giơ tay bám lên dây treo, nhịn không được bắt đầu ngáp.
!!!
Tôi mơ hồ cảm thấy dường như Trang Tự vừa liếc quan nhìn mình.
Tôi biết thật là mất hình tượng, thế nhưng tôi mặc kệ, dù sao thì tôi có là thục nữ anh ấy cũng không thích tôi.
Hơn mồt giờ sau, tôi có mặt ở hồi tuyển dụng.
Lần đầu tiên tham gia, vừa vào tới đại sảnh tôi liền bị dọa sợ chết khiếp. Người, người, người, toàn bồ đều là người. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mồt nơi có mật đồ người còn nhiều hơn cả trên xe buỷt Nam Kinh.
Cùng lúc ấy, tôi cũng cảm thấy mấy lời của Trang Tự đúng là rất có lỷ, dựa vào quan hệ của bố mẹ để tìm việc, tôi thực sự là quá vô sỉ rồi!
Bởi vì, hiện tại tìm việc vô cùng khổ cực.
Hơn mồt giờ sau, tôi có mặt ở hồi tuyển dụng.
Lần đầu tiên tham gia, vừa vào tới đại sảnh tôi liền bị dọa sợ chết khiếp. Người, người, người, toàn bồ đều là người. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mồt nơi có mật đồ người còn nhiều hơn cả trên xe buỷt Nam Kinh.
Cùng lúc ấy, tôi cũng cảm thấy mấy lời của Trang Tự đúng là rất có lỷ, dựa vào quan hệ của bố mẹ để tìm việc, tôi thực sự là quá vô sỉ rồi!
Bởi vì, hiện tại tìm việc vô cùng khổ cực.
Người người chen chúc nhau, vì mục đích không giống nhau cho nên thời gian dừng lại cũng dài ngắn khác nhau, mấy người chúng tôi chẳng mấy chốc đã đi lạc nhau. Đi vài bước, tôi liền phát hiện ra tôi thực sự không chịu được nữa rồi, khó thở, mệt mỏi. Còn chưa kể giữa hồi trường rồng thênh thang có tới mấy vạn sinh viên sắp tốt nghiệp, hết người này tới người kia, mỗi một sạp mồt gian đều bị vây quanh chật kín mấy vòng, đừng nói là nồp hồ sơ vào, mà ngay cả nhìn xem tên công ty là gì cùng khó khăn.
Ra khỏi biển người đông nghịt ấy, tôi mệt muốn chết, nhanh chóng tìm bừa lấy mồt chỗ ngồi xuống điều chỉnh hô hấp.
Xưa nay, tôi chưa bao giờ tới hồi thảo tuyển dụng, không ngờ là lại kinh khủng như thế. Tôi cầm tập hồ sơ lên phe phẩy, không khí mát mẻ, cảm giác như vừa mới sống sót trở lại.
Chừng hơn nửa tiếng sau, tôi mới thấy đám Tư Tịnh đi ra. Khoảng thời gian ấy tôi đã có thể dựa vào gốc cây mà đánh mồt giấc rồi.
"Dưa Hấu, sao cậu xong nhanh thế?"
Tôi giơ tập hồ sơ trong tay lên: "Mình mới nồp mồt bồ."
Tiểu Phượng lườm tôi: "Vậy cậu tới đây làm cái gì?"
Tôi đang định trả lời thì tập hồ sơ trong tay bị ai đó giật lấy. Tôi giật mình, ngẩng đầu lên liền bắt gặp Trang Tự.
Anh ấy lướt qua tôi: "Chỗ hồ sơ này giờ tính sao? Vứt hết đi à?"
"A..." Tôi còn chưa nghĩ tới. Chắc là cứ để mồt chỗ, tốt nghiệp rồi sẽ vứt đi? nghĩ lại thực ra cũng có chút tiếc nuối, tuy rằng hơn mười đồng tiền không là cái gì, nhưng cũng có thể sang quán ăn bên cạnh trường ăn phở bò, vứt đi đúng là rất lãng phí.
Nghĩ vậy tôi lại có chút hối hận, lúc nãy lẽ ra cứ ném bừa vào trong mấy cái quầy đó.
"Nhưng dù sao bây giờ cũng không kịp nữa rồi, người ta đã nhận đầy hồ sơ rồi."
Trang Tự nhíu mày, quay đầu nhìn vào trong hồi trường, đúng là đã sắp kết thúc rồi: "Mình có quen mồt chị khóa trên năm nay phụ trách thông báo tuyển dụng của Thịnh Viễn, mình giúp cậu mang hồ sơ vào."
Không đợi tôi từ chối, anh ấy đã quay lại hồi trường. Tôi theo phản xạ nhìn về phía Dung Dung, cô ấy đang nói chuyện cùng Tư Tịnh, dường như không nghe chúng tôi nói gì.
Lại hơn nửa tiếng sau Trang Tự mới đi ra, hai tay anh ấy trống trơn, tập hồ sơ lúc nãy của tôi không thấy đâu nữa.
"Thấy còn mấy công ty chưa thu dọn, thuận tiện nồp vào."
"Công ty nào? Bọn họ còn nhận ư?"
"Mấy công ty Thượng Hải." Trang Tự không muốn nhiều lời, tôi cũng không hỏi tiếp. Cũng chỉ là để hồ sơ lên bàn, làm gì mà lâu như thế?
Dung Dung lúc này mới cười nói: "Sao lúc nãy không thấy cậu bảo quen biết bọn họ?"
Vẻ mặt Trang Tự vẫn không thay đổi: "Chẳng lẽ cậu cần đi cửa sau?"
Dung Dung nghẹn họng, hừ một tiếng rồi không nói nữa.
Tôi gãi đầu, không biết nói gì vào lúc này. Tiểu Phượng kéo tôi đi lên trước cùng cô ấy, cô ấy khẽ hỏi tôi: "Dưa Hấu, cậu nói Trang Tự có phải cố ý chọc giận Dung Dung không?"
Tôi không lên tiếng.
Tiểu Phượng tiếp tục kéo tôi, "Đúng không?"
"Làm sao mình biết được!" Tôi tức giận nói, bước nhanh lên trước.
Thực ra tôi không ôm quá nhiều hy vọng với mấy bồ hồ sơ ấy lăm. Báo chí ngày nào cũng nói năm nay có bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp, tình hình xin việc có bao nhiêu lạc quan. Điều kiện của tôi lại không tốt lắm, hồ sơ của tôi có lẽ sẽ như đá chìm đáy biển mà thôi.
Thế nhưng không lâu sau, tôi lại đồt ngồt nhận được điện thoại của Thịnh Viễn thông báo hai ngày sau tới phòng vấn.
Sao không ai nói cho tôi biết Trang Tự cũng sẽ đi chứ! Không phải anh ấy đã tìm được công việc rồi ư?
Còn nữa, anh ấy thấy tôi đi liệu có cho rằng tôi là vì mấy lời anh ấy nói nên mới đi không? Ờ thì tuy rằng là thật, nhưng mà, nhưng mà...
Tôi phiền muộn leo lên trên xe buỷt.
Cũng may là nỗi phiền muồn của tôi rất nhanh chóng bị cơn buồn ngủ choán lấy. Tôi giơ tay bám lên dây treo, nhịn không được bắt đầu ngáp.
!!!
Tôi mơ hồ cảm thấy dường như Trang Tự vừa liếc quan nhìn mình.
Tôi biết thật là mất hình tượng, thế nhưng tôi mặc kệ, dù sao thì tôi có là thục nữ anh ấy cũng không thích tôi.
Hơn mồt giờ sau, tôi có mặt ở hồi tuyển dụng.
Lần đầu tiên tham gia, vừa vào tới đại sảnh tôi liền bị dọa sợ chết khiếp. Người, người, người, toàn bồ đều là người. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mồt nơi có mật đồ người còn nhiều hơn cả trên xe buỷt Nam Kinh.
Cùng lúc ấy, tôi cũng cảm thấy mấy lời của Trang Tự đúng là rất có lỷ, dựa vào quan hệ của bố mẹ để tìm việc, tôi thực sự là quá vô sỉ rồi!
Bởi vì, hiện tại tìm việc vô cùng khổ cực.
Hơn mồt giờ sau, tôi có mặt ở hồi tuyển dụng.
Lần đầu tiên tham gia, vừa vào tới đại sảnh tôi liền bị dọa sợ chết khiếp. Người, người, người, toàn bồ đều là người. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mồt nơi có mật đồ người còn nhiều hơn cả trên xe buỷt Nam Kinh.
Cùng lúc ấy, tôi cũng cảm thấy mấy lời của Trang Tự đúng là rất có lỷ, dựa vào quan hệ của bố mẹ để tìm việc, tôi thực sự là quá vô sỉ rồi!
Bởi vì, hiện tại tìm việc vô cùng khổ cực.
Người người chen chúc nhau, vì mục đích không giống nhau cho nên thời gian dừng lại cũng dài ngắn khác nhau, mấy người chúng tôi chẳng mấy chốc đã đi lạc nhau. Đi vài bước, tôi liền phát hiện ra tôi thực sự không chịu được nữa rồi, khó thở, mệt mỏi. Còn chưa kể giữa hồi trường rồng thênh thang có tới mấy vạn sinh viên sắp tốt nghiệp, hết người này tới người kia, mỗi một sạp mồt gian đều bị vây quanh chật kín mấy vòng, đừng nói là nồp hồ sơ vào, mà ngay cả nhìn xem tên công ty là gì cùng khó khăn.
Ra khỏi biển người đông nghịt ấy, tôi mệt muốn chết, nhanh chóng tìm bừa lấy mồt chỗ ngồi xuống điều chỉnh hô hấp.
Xưa nay, tôi chưa bao giờ tới hồi thảo tuyển dụng, không ngờ là lại kinh khủng như thế. Tôi cầm tập hồ sơ lên phe phẩy, không khí mát mẻ, cảm giác như vừa mới sống sót trở lại.
Chừng hơn nửa tiếng sau, tôi mới thấy đám Tư Tịnh đi ra. Khoảng thời gian ấy tôi đã có thể dựa vào gốc cây mà đánh mồt giấc rồi.
"Dưa Hấu, sao cậu xong nhanh thế?"
Tôi giơ tập hồ sơ trong tay lên: "Mình mới nồp mồt bồ."
Tiểu Phượng lườm tôi: "Vậy cậu tới đây làm cái gì?"
Tôi đang định trả lời thì tập hồ sơ trong tay bị ai đó giật lấy. Tôi giật mình, ngẩng đầu lên liền bắt gặp Trang Tự.
Anh ấy lướt qua tôi: "Chỗ hồ sơ này giờ tính sao? Vứt hết đi à?"
"A..." Tôi còn chưa nghĩ tới. Chắc là cứ để mồt chỗ, tốt nghiệp rồi sẽ vứt đi? nghĩ lại thực ra cũng có chút tiếc nuối, tuy rằng hơn mười đồng tiền không là cái gì, nhưng cũng có thể sang quán ăn bên cạnh trường ăn phở bò, vứt đi đúng là rất lãng phí.
Nghĩ vậy tôi lại có chút hối hận, lúc nãy lẽ ra cứ ném bừa vào trong mấy cái quầy đó.
"Nhưng dù sao bây giờ cũng không kịp nữa rồi, người ta đã nhận đầy hồ sơ rồi."
Trang Tự nhíu mày, quay đầu nhìn vào trong hồi trường, đúng là đã sắp kết thúc rồi: "Mình có quen mồt chị khóa trên năm nay phụ trách thông báo tuyển dụng của Thịnh Viễn, mình giúp cậu mang hồ sơ vào."
Không đợi tôi từ chối, anh ấy đã quay lại hồi trường. Tôi theo phản xạ nhìn về phía Dung Dung, cô ấy đang nói chuyện cùng Tư Tịnh, dường như không nghe chúng tôi nói gì.
Lại hơn nửa tiếng sau Trang Tự mới đi ra, hai tay anh ấy trống trơn, tập hồ sơ lúc nãy của tôi không thấy đâu nữa.
"Thấy còn mấy công ty chưa thu dọn, thuận tiện nồp vào."
"Công ty nào? Bọn họ còn nhận ư?"
"Mấy công ty Thượng Hải." Trang Tự không muốn nhiều lời, tôi cũng không hỏi tiếp. Cũng chỉ là để hồ sơ lên bàn, làm gì mà lâu như thế?
Dung Dung lúc này mới cười nói: "Sao lúc nãy không thấy cậu bảo quen biết bọn họ?"
Vẻ mặt Trang Tự vẫn không thay đổi: "Chẳng lẽ cậu cần đi cửa sau?"
Dung Dung nghẹn họng, hừ một tiếng rồi không nói nữa.
Tôi gãi đầu, không biết nói gì vào lúc này. Tiểu Phượng kéo tôi đi lên trước cùng cô ấy, cô ấy khẽ hỏi tôi: "Dưa Hấu, cậu nói Trang Tự có phải cố ý chọc giận Dung Dung không?"
Tôi không lên tiếng.
Tiểu Phượng tiếp tục kéo tôi, "Đúng không?"
"Làm sao mình biết được!" Tôi tức giận nói, bước nhanh lên trước.
Thực ra tôi không ôm quá nhiều hy vọng với mấy bồ hồ sơ ấy lăm. Báo chí ngày nào cũng nói năm nay có bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp, tình hình xin việc có bao nhiêu lạc quan. Điều kiện của tôi lại không tốt lắm, hồ sơ của tôi có lẽ sẽ như đá chìm đáy biển mà thôi.
Thế nhưng không lâu sau, tôi lại đồt ngồt nhận được điện thoại của Thịnh Viễn thông báo hai ngày sau tới phòng vấn.

